Nhiệm vụ cuối cùng
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

5
“Chị Thanh, tài liệu bọn em thể tìm được chỉ có này thôi.”
Trong xe ô Tiểu Thất cúi người, đưa tập tài liệu cho tôi.
Tài liệu không nhiều, mà thực ra… chừng đó cũng đủ hiểu là do Từ Xương ý để tôi tìm được.
Tên của cô gái đó là là Mạc Chỉ, nhỏ Từ Xương ba
người họ… lớn lên cùng một
Trước khi được Từ Xương đưa về, cô ta là nhân viên tại một trẻ mồ côi, lý lịch hoàn toàn trong sạch, đến chỉ nước in thêm dòng chữ “một hoa nhà kính” lên hồ sơ mà thôi.
“Đại ca hình như… rất với cô ấy.”
Tiểu Thất thì thầm bên tai tôi.
thật, cô Lâm Chỉ này… không chừng lại là kiểu “ánh trăng trắng” trong lòng anh ta, là sáng duy thế giới tăm
Tôi cắn móng tay, trầm ngâm nghĩ.
Theo như tôi biết, đến thời điểm tại, Từ Xương gần như còn yếu nào nữa.
ta không cha không mẹ, tự mình leo lên từ tầng đáy thấp nhất của xã thậm chí còn vào tổ chức sau cả tôi.
Trẻ, nhưng tàn nhẫn. Tôi tận mắt chứng kiến anh ta từng bước đi rồi cứ thế anh ta – lựa chọn đúng người, cũng là lựa chọn sai người.
Lựa chọn vì tôi trở thành tâm phúc của anh ta, mất tôi thì khác gì ta tự chặt cánh
chọn sai vì… tôi không lường tốc độ bứt phá của anh
Tới khi nhận ra thì… đã quá muộn rồi.
Suy của bị cắt ngang khi Tiểu Thất vỗ nhẹ tôi và nói:
“Đại ca bảo…”
“Anh ấy muốn ăn cơm chị nấu.”
đã nói muốn ăn, thì tôi phải đi
Tôi khẽ cười, dặn quay đầu xe.
Đến chợ, mua đồ nấu ăn.
6
Căn biệt thự nơi Lâm Mạc Chỉ đang ở là một trong số bất của Xương, mà thuộc loại đáng nhắc đến.
chỗ đang đứng lúc này miễn cưỡng được xem là “nhà”
căn hộ rất đơn giản, mà không bao nhiêu đang thầm canh giữ.
Tôi một mình túi đồ ăn lên lầu, sau đó rửa rau, đun nước, nấu cơm.
Xương cái gì sơn hào hải vị mà chưa ăn qua, gì có chuyện thật sự thích đồ ăn tôi nấu.
Vậy mà mỗi lần tôi cơm, ánh mắt lại dán vào tôi.
Thật sự có cảm như vợ khiến dạ dày như cuộn trào.
Lần này, khi tôi đang làm cá trên thớt, ta bất ngờ từ phía sau ôm lấy tôi.
Tôi hoàn toàn không biết anh ta đã vào từ lúc nào.
“Đừng chạm vào tôi, tanh lắm.”
“Tanh chỗ nào?”
Anh vén tóc tôi lên, đùa nghịch chiếc tai của tôi.
Tôi mở vòi nước, rửa sạch máu cá dính trên tay.
“Không nữa à? Làm xong nấu được.”
Những nụ hôn anh ta rơi xuống cổ khiến tôi khó chịu, nửa đẩy nửa
Cho đến khi nhìn vào mắt anh – lấp mảnh vụn như sao.
cả nụ cười cũng tình và thục.
Tôi cụp mắt, cuối cùng đẩy ta ra.
rồi à?”
Anh ta hơi giễu cợt, bóp nhẹ má
“Không tổ chức sinh nhật em, đã hóa thành nóc
nóc chứ…”
Tôi thật sự muốn phản bác, nhưng bị anh ta vào mũi.
“Nói em đấy, toàn góc, không ngoan mà lại… khiến ta xót xa.”
Mặt bàn đá vẫn còn khá tôi anh ta bế lên đó.
Người đàn ông cúi đầu hôn tôi, anh ta khuấy thành một mớ hỗn độn. Tôi khó thở, phải bấu lấy tay áo anh ta.
Đến khi anh ta buông ra, cười nhìn tôi.
Tôi chợt nhận ra mình vẫn còn trẻ, ngay cả nụ cười của anh ta, tôi cũng không hiểu nổi ẩn ý.
“Em có biết hôm đó anh đưa Lâm Mạc Chỉ về, vì sao bị thương nặng vậy không?”
“Bởi trong tay cô ấy có một thứ rất thú vị.”
ta không từ đâu ra một ảnh, đưa cho tôi.
Tôi vuốt phẳng bức ảnh, nhìn rõ nội dung bên
“A Thanh, em không thấy buồn cười lắm sao?”
Anh ta thì thầm bên tôi, hơi thở mang theo tiếng cười rõ
“Cô ấy nói cô ấy em, còn gọi em sát Trần.”
Trong ảnh là tôi mặc đồng phục cảnh sát, chụp hình các nhỏ ở trại trẻ mồ côi.
Anh ta cúi đầu, hôn chóp mũi tôi.
“Hửm? Cưng, giải một chút được không?”
Tôi cúi đầu, chăm chú nhìn vào tấm ảnh.
súp hũ trên vẫn sôi lục còn anh ta yên lặng nhìn tôi, như thể không muốn sót một biểu trên gương mặt
Một lúc sau, tôi bật giơ tay đánh nhẹ anh ta.
“Gì chứ? Từ Xương, anh quên rồi sao…”
“Em là trường cảnh sát đấy, chỉ là sau bị đuổi mà…”
Lúc sắp xếp thân cho tôi, phía đã tính đến khả quá khứ ở trường cảnh lật ra.
Thế là họ khoát gán tôi lý lịch bị vĩnh viễn vì tuân thủ
Anh ta cúi mắt nhìn tôi, ép tôi sát vào bàn bếp.
không biết gã điên đa nghi này liệu bất ngờ cầm con trên chém tôi không.
Cho đến khi anh ta bật cười
Tay ta nhẹ nhàng xoa hai cái ở phần eo tôi.
“Ồ? à.”
anh quên mất rồi.”
Anh ta buông tôi ra, nở nụ cười nhẹ như gió.
chí còn thơi cầm muỗng múc canh trong nồi, khuấy vài
“Chắc ăn được rồi ha?”
“Anh đói lắm rồi, A Thanh.”
Rõ ràng nói đói, mà ánh lại chằm chằm vào tôi không rời.
Tôi môi, chỉnh lại quần áo, khẽ gật đầu.
Lúc chỉnh tôi mới nhận lý do vì sao anh ta lại xoa eo tôi ban nãy.
áo tôi, bị thấm ướt một mảng lớn.
7
cơm đó, ít nhất tôi, là hoàn toàn vô vị.
Thật ra, mỗi ngày ở bên Từ Xương, tôi đều thấy đồ ăn chẳng có mùi vị gì.
Tôi thật rất tay người đàn ông này lại, cái còng tay màu bạc ấy… ngày nào cũng tưởng tượng đến cảnh ấy, tưởng tượng đến phát
Cho đến nói lười biếng, nhẹ nhàng kia cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
“A Thanh, có một lô hàng dừng ở Đông Cảng, em trực tiếp xử lý giúp anh.”
đầu lên, xuyên qua mâm nhìn anh ta.
“Người mua rất giác, em đi một mình thôi, không cần mang theo người.”
Tôi sững lại, theo phản xạ hỏi:
“Hàng gì vậy?”
ta nhìn tôi chằm chằm, nở một nụ không rõ tứ.
đó tôi liền hiểu — chuyện nên thì tốt nhất đừng hỏi. Từ Xương luôn là như vậy, kể cả với tôi, anh ta cũng giấu giếm. Nếu không, mấy năm nay tôi đã chẳng phải chật vật thu thập chứng cứ đến vậy.
Tôi đầu, cầm xách, định bước ra cửa.
“Được, nếu không có gì nữa thì đi trước, tôi…”
Nhưng khi đi qua chỗ anh ta, tay tôi bị giữ
nay sao cứ thất thần thế?”
Ngón tay anh nhàn nhã lướt qua cổ tay tôi, không hề có ý định ra.
Tôi cười gượng.
“Chiều nay xử lý một dưới tay, chắc là… hơi mệt.”
Anh ta không nói gì thêm, nhưng cũng chẳng buông tay.
Căn phòng rơi vào im lặng, chỉ còn cảm giác nơi cổ tôi — từng chút, từng chút một, anh ta vuốt ve.
Cho đến khi giọng anh trở nên dịu dàng hơn.
“Ở lại đêm nay đi, được không?”
ấy, phản ứng đầu tiên trong đầu tôi từ chối.
“Thôi đi, mai tôi còn phải…”
“Ưm…”
chưa nói dứt câu bị anh ta kéo mạnh vào lòng, đè lên bàn ăn, những nụ hôn dày đặc rơi lên cổ.
Ánh đèn vàng mờ mờ chớp chớp, tôi luống cuống quay sang nhìn vào anh ta.
khi anh động tình đều như thế.
Kìm nén, đôi mắt lại đỏ rực.
Cuồng nhiệt… mà đầy nhẫn nhịn.
8
Tôi như thức trắng cả đêm.
Thế nên sáng hôm sau, việc dậy là điều tránh khỏi… mặt trời cao.
Chăn đệm xộc xệch, bên cạnh cũng không còn người đàn ông ấy.
Tôi ngồi dậy, cố gắng gạt bỏ mớ suy nghĩ hỗn loạn, rồi đi tắm qua một lượt.
Thương vụ mà Từ Xương nói diễn vào lúc hôm nay ở Đông Cảng.
Vì vậy tôi vẫn còn thời gian để chuẩn bị bản thân. trước khi làm gì, tôi cần nghĩ rõ chuyện.
Thứ nhất, rốt cuộc Mạc Chỉ Từ Xương là gì, và mục đích cô ta là
Nếu Lâm Mạc Chỉ thật sự là “ánh trắng” của Từ thì như vậy ta sẽ có yếu. Một kẻ có điểm yếu thì nguy sẽ giảm đi rất nhiều.
Còn nếu thì rối lớn rồi.
Có lẽ cô nhằm vào tôi, muốn tôi xuống. Vì sao thì rõ, thể chuyển từ địch thành đồng minh hay không, tôi cũng không dám chắc.
Thứ hai, thân phận của tôi… đã bị Từ phát hiện chưa?
Đây mới điều khiến tôi nhất.
Từ Xương là kiểu người khó đoán đến cực độ, chẳng ai biết bước theo của anh ta sẽ là gì.
Giới giang hồ đều sợ anh ta, bởi vì ta có thể vừa mời bạn vừa đâm một nhát vào bạn chút do dự.
Trong lúc suy nghĩ, tôi tay mò vào ngăn nhỏ trong túi ra chiếc thẻ sim.
là thứ mà cục đặc biệt trao cho tôi, cũng là cùng tay tôi.
Năm đó, cục trưởng vai tôi, bảo rằng nếu thật sự đến lúc không nội gián nữa, hãy dùng chiếc sim này gọi về, cục sẽ mọi giá vệ tôi, cho tôi đang ở giữa hang ổ sói đi nữa.
Nhưng… nếu gọi cuộc gọi đó, thì mọi thứ sẽ coi như chấm dứt.
Tất cả của tôi.
Sáu năm nhẫn, của đồng đội, bước từng bước đi lệch khỏi chính nghĩa.
sẽ thành kẻ có tội trước lý, bởi vì tất cả hy sinh đó… không đổi lại
Tôi từng mơ, mơ đến phát cuồng cảnh có thể còng tay Từ
biết đã lật đi lật lại chiếc thẻ sim đó bao nhiêu lần, cuối tôi nhắm mắt.
Đặt nó trở lại vào bí mật túi.