4
Khi anh xong dây xích và ăn đến nơi.
Tôi tức xích con Teddy lại, thẳng vào nhà vệ sinh.
Một súc sinh mà đòi lên giường tôi ngủ?
Còn muốn ăn hồi với thịt Đúng nằm mơ giữa ngày.
Chó thì thức ăn cho chó.
Đặc biệt là thức rẻ tiền, chứa kích thích và tăng trọng.
Không thì chó sẽ không mập lên, mà chó không mập thì ai còn muốn cưng chứ?
sau hôm anh trai – người nghiện công việc – bỗng dưng nào tranh thủ về ôm Mễ Lị vài tiếng hồ.
Còn Bạch Hạo Minh – luôn lạnh lùng – cũng ngày chạy đến nhà
Mấy hôm trôi qua, người họ hiện con Teddy gầy rộc thấy
tôi chặt nó mà khóc thút thít.
Bạch Hạo Minh thì lại ghé tai nó thầm:
“Kiều Kiều, em cố đựng thêm một thời gian nữa.”
“Chỉ cần lại đây một tháng, em sẽ có thể hoán đổi linh hồn với Trầm Như Nguyệt. Đến lúc đó, chúng ta hôn, sống những ngày hạnh phúc bên nhau.”
“Em sẽ chính thức trở thành em ruột của anh ấy. Hai người sẽ mãi mãi đoàn tụ…”
Sau khi Trầm và Bạch Hạo Minh rời tôi lại camera theo dõi
Những lời Bạch Hạo Minh nói, tôi nghe sót một chữ.
Lúc này, tim tôi chợt thắt.
Thì ra… Trầm Kiều Kiều sự là em gái của anh tôi.
5
Mặc dù tôi và Trầm có cùng nhưng không cùng mẹ sinh ra.
Năm xưa, bố tôi chia tay mối tình rồi quay sang cưới tôi.
Không được chỉ tháng sau khi kết hôn, mối tình của ông lại xuất hiện, trong tay bế theo một bé trai.
Người phụ nữ ấy nói rằng đứa trẻ chính con ruột của bố tôi.
Bố tôi thì luôn suốt một năm yêu nhau, ông chưa từng thân mật với cô ta.
đến ta thừa nhận: đã nhân lúc bố tôi say rượu, lén leo giường ông.
Mẹ tôi khi ấy vô cùng phẫn nộ, cuối cùng vẫn đồng ý làm xét nghiệm ADN giữa bố và đứa bé.
Kết quả cho thấy: cậu quả thật là con ruột của bố tôi.
Mẹ tôi là người dạ, vài lời ngọt của tôi liền mềm lòng, ý đưa cậu bé ấy về nhà nuôi như con ruột.
Đứa bé đó chính là Uy.
Từ đó về sau, mối tình đầu kia không còn xuất hiện nữa.
Chẳng lẽ… Trầm Uy lưng đã bí mật liên lạc lại với mẹ ruột mình?
Rồi em gái cùng khác cha ấy – Trầm Kiều Kiều – về nhà?
Trong lòng tôi tràn đầy lo lắng, lặng lẽ lưu đoạn camera trong điện thoại, chuẩn bị thuê điều tra.
Lúc này, cho dù anh trai và Hạo Minh biết tôi đối tốt với con Teddy, họ cũng không dám can thiệp quá nhiều.
Anh tôi liên tục ra hiệu cho Bạch Hạo Minh phải kiên nhẫn.
Bởi vì chỉ chờ đúng một tháng, kế hoạch của sẽ hoàn toàn thành công.
Còn đương nhiên cũng thể ngồi yên chờ chết.
Tôi lén nhờ một người bạn đặt làm một chiếc ngọc bội giống hệt
Còn ngọc bội đầu, tôi bọc thêm vàng bên ngoài, làm thành hình một tấm bùa Phật vuông.
Nhân cơ hội tôi liên hệ với vài trại chó.
Cho đến khi tôi phát hiện trại chó rất không chính quy.
Bên trong nuôi hơn một trăm con chó
Phần lớn bị bệnh da liễu, mắt đỏ như mắc dại, nhìn qua đã thấy bệnh tật triền miên.
Cả chó đực lẫn cái, bị hành hạ đến lông trơ trụi, xương xẩu lộ rõ.
hỏi ông chủ trại chó:
“Muốn phối giống thì phải tốn bao tiền?”
Chủ trại là gã hói đầu,
Thấy ăn mặc sang trọng, hắn lập tức hét giá cắt cổ:
“Tối thiểu ba vạn.”
Tôi bình mỉm cười, chuyển ngay năm vạn.
Sau tôi đưa ảnh Teddy hắn xem.
là con Teddy này, là chó đạt tiêu chuẩn đấu.”
“Ông phải tìm cách để nó thật nhiều, đẻ đến chết càng tốt. nhất một lứa phải sinh mười con.”
“Không ông có cách nào không?”
Gã hói tay vào đám chó lai trong
“Không thành vấn đề!”
“Chỉ là… con Teddy này nhỏ
tôi thấy, phải cho nó dùng liều thật mạnh!”
Vừa nói, hắn vừa đưa tôi một gói thuốc bột màu hồng.
“Đây là loại mạnh nhất! Chỉ cần cho con Teddy uống, đảm bảo nó sung sức cùng!”
“Rồi thả nó vào trại tôi, chỉ trong một ngày là chắc chắn sẽ có thai…”
Tôi nhận lấy gói bột, hí hửng mang về nhà.
6
Tôi cố ý áp một miếng bít tết thượng
Anh trai tôi phải dặn đi dặn lại rằng phải cho con Teddy ăn thịt bò hay sao?
Vậy thì tôi đương phải “hoàn thành tâm nguyện” anh
Vừa áp chảo miếng trong chảo chống dính, tôi vừa đầy bột thuốc vào trên miếng thịt.
Mùi thuốc lẫn với mùi bơ thịt bò nhanh chóng lan tỏa khắp căn bếp.
Tâm trạng phấn tôi để bò nguội bớt sang một bên.
Vừa ngồi xuống bàn định uống ngụm cốc nước vừa đưa tới miệng, tôi lập tức thấy mùi khai nồng nặc.
Cạnh miệng ly còn dính vệt nhạt.
Tôi lập tức hiểu ra — chắc chắn lại là trò của Teddy.
Nó cố tè ly nước của tôi.
Nhưng rõ ràng sáng nay tôi đã xích nó trong vệ sinh trước ra ngoài.
thế nào mà nó thoát được?
Lúc đó, một người quen thuộc xuất hiện sau lưng tôi.
“Ôi chao! là tiểu thư Trầm không? Tôi là người giúp việc đại thiếu mời về. Tôi họ Hoàng, cô cứ gọi là dì Hoàng được rồi.”
Hoàng Thải Hà!
Kiếp trước, chính thời điểm này, trai tôi đã mời về một người giúp việc theo giờ, nói là để chăm sóc tôi.
Vì bố mẹ tôi bận công tác, đã đi công tác nước ngoài từ hai tháng trước.
Nhà vốn một người giúp việc, hiểu do gì, tháng trước bà ta đột xin nghỉ việc cho bằng được.
Từ đó, căn biệt thự rộng lớn chỉ còn lại mình tôi.
vốn thích tĩnh, nên cũng không thuê thêm người, thỉnh thoảng mới dịch vụ dọn dẹp theo giờ.
Kiếp trước, ngày này, trai đưa Hoàng Thải nhà, nói là làm việc 5 tiếng mỗi ngày, chuyên lo ăn ở cho tôi.
Nhưng Hoàng Thải Hà không những nấu ăn dở tệ, việc mỗi chỉ làm cho có lệ.
Tôi bảo giặt đồ, giặt xong vẫn còn vết bẩn rõ rệt.
bà dọn nhà, sàn nhà góc nào cũng còn bụi bẩn.
Việc bà chăm nhất mỗi ngày là... dắt chó đi dạo, chế biến đủ kiểu hồi, bò cho Teddy ăn.
chí còn hầm cả heo cho nó.
là việc cho tôi, chẳng bằng là thuê về chăm chó!
Kiếp đến lúc chết cũng không nhận ra điểm khả nghi nào.
Giờ nghĩ lại, tôi để ý thấy nét mặt của Hoàng Thải Hà khá Trầm Kiều Kiều.
Hơn nữa, trên má bà ta còn có lúm nhạt nhòa – giống Trầm Kiều Kiều.
Lúm đồng tiền là di truyền.
Lẽ nào... giữa Hoàng Thải và Trầm Kiều hệ huyết thống?
Tuy trong lòng ngợi nhiều chuyện, mặt tôi vẫn thản như không.
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Hà:
có con chó tôi xích trong nhà vệ không?”
Nghe tôi nhắc đến chó, bà ta lộ vẻ xót xa.
“À, thấy rồi. Tôi thấy con chó đáng thương quá nên đã xích cho nó. nó đang chơi trong phòng cô đấy!”
Tôi thu ánh mắt, bảo bà ta mau chóng dẹp lại phòng ăn.
thản nhiên bưng đĩa bò lên lầu.
Trong phòng tôi, giường chiếu bị Teddy làm bẩn phân và nước tiểu.
Thậm chí hiệu tủ quần áo cũng bị nó cắn rách lỗ chỗ.
Hôm nay con Teddy trông lông lá mượt mà, rõ ràng được tắm xong.
Thấy căn phòng tanh bẩn, tôi không giận, chỉ đặt miếng bò trước mặt nó.
đi, xong tao cho mày đi ‘hưởng thụ’!”
Chỉ tiếc một miếng thịt bò ngon thế lại phí vào thứ súc sinh!
Tôi ngồi ghế sạch, vờ chơi thoại.
Khóe mắt luôn quan sát con Teddy.
súc đó đi vòng vòng quanh đĩa thịt, ngửi vài lần.
gần đây tôi toàn cho nó ăn đồ ăn chó rẻ nó còn cứng đầu không chịu ăn, nhịn đói cho đến gầy đi thấy rõ.
Giờ thấy miếng bò, chỉ ngửi vài lần là nó đã vẫy đuôi, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
khẽ nhếch môi cười.
Ăn đi, ăn thật ngon vào.
Tôi nhắn tin cho bạn, nhờ điều tra thân thế của Hoàng Thải
Không điều tra thì thôi, điều xong khiến tôi nặng.
vài sau, bạn tung hồ sơ của bà ta.
Thì ra... Hoàng Hà chính mẹ ruột của anh trai tôi!
Không những bà còn mẹ của Trầm Kiều Kiều!
Năm xưa, sau khi để anh tôi lại nhà họ Trầm, bà ta không rời khỏi Bạch Sơn mà làm việc trong một nhà máy ở ngoại ô, rồi kết hôn với một công nhân trong đó.
năm sau, bà sinh ra Trầm Kiều Kiều.
Trầm Kiều Kiều và Trầm Uy là anh em mẹ cha.
Ba năm trước, chồng của Thải dính líu gái mại dâm trong khu đèn vì tranh mà đánh nhau với khác, khiến người kia bị thương nặng và liệt nửa người.
Sau đó ông bắt, bà ta thì bị nhà máy sa thải, mất hết nguồn
Bao năm qua, Hà vẫn mật liên lạc Trầm Uy.
Anh tôi xót mẹ xót đứa em gái Trầm Kiều Kiều.
Anh đưa cô ta về nhà, nói trẻ mồ côi, rồi ép bố mẹ tôi phải nhận làm con nuôi, đưa về chung nhà.
Hiểu rõ tất cả, tôi vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh.
Tối hôm đó, đợi Thải tan
Tôi một nữa con Teddy.
Lần này, chỉ nó ăn thuốc trộn thịt bò.
Tôi còn dùng pha thuốc thành dạng lỏng, tiêm chút cơ thể nó.
Tới mười con Teddy đã bắt đầu cáu kỉnh, thở phì phò yên.
Tôi lập tức liên hệ chủ trại chó, con Teddy ném thẳng vào trại.