Bạch nguyệt quang thì có gì ghê gớm
01
Trưa Lục Chu cuối cùng cũng mò về nhà. đang ngồi sofa húp mì ốc. biết rõ anh ta cay ghét đắng mùi mì ốc này, thì đâu có vô – tình đấy.
Anh ta mày, nhìn tôi bằng mắt lạnh tanh, vẻ mặt đẹp sự chán ghét.
Anh ta lạnh lùng nói: " Cố Tinh Đình, ta ly hôn đi."
Tôi đáp ngay: "Được thôi. Nhà và công ty để lại cho tôi, anh trắng cửa."
Anh ta sốt: "Dựa vào đâu chứ?"
Tôi cười nhạt: "Dựa chuyện năm xưa là cầu hôn tôi, bây giờ lại đòi hôn. Anh tưởng hôn mua trên Taobao sao, được quyền hoàn bảy ngày không lý do à?"
Anh ta nghĩ một lúc rồi nói: "Nhà cửa và những thứ thể nhường, nhưng công ty thì không. Em đừng loạn vô lý."
Tôi lạnh lùng cứ thích lý làm gì được?"
Lục Tri Chu không thèm nói thêm lời nào, quay người bỏ đi. Anh ta xưa nay vốn hễ gặp chuyện không ý là quay một cũng không muốn phí.
Tôi gọi với theo sau: "Đi đường cẩn khỏi tiễn."
02
Chiều hôm anh ta gửi tôi bản thỏa thuận ly hôn.
Tôi lướt qua: nhà về tôi, công anh ta, ngoài ra còn bồi thường thêm cho tôi năm trăm vạn. Cũng xem như công bằng.
ba năm cuộc đời của tôi tính sao? Cho chó ăn chắc?
trước, công ty của Lục Tri Chu gặp khủng hoảng tài chính nghiêm trọng, suýt sản. ta cầu hôn tôi, tôi đồng ý. Ba tôi đã cho vay năm trăm vạn.
năm tôi nghiêm túc làm vợ hiền, cùng anh ta tiệc xã giao, dùng danh nghĩa của ba để mở đường, quan hệ, luồn lách khắp nơi, đối phó đủ loại người.
Nếu không có tôi, công ty của anh ta liệu có lớn như bây giờ? Anh ta liệu có được vị hôm nay?
Giờ đá tôi, quay về bên bạch nguyệt quang của mình? đẹp nhỉ.
Tôi gửi lại cho anh một thỏa thuận khác: nhà, tài sản, – cả đều về tôi. Anh tay trắng rời
Tri Chu im
nghĩ một lúc, nghiêm túc gửi cho anh ta nhắn: "Lục Chu, đây cơ hội cuối cùng để anh ly hôn với Bỏ lỡ lần này là còn lần sau đâu. Đừng để hối hận."
Lần này thì anh ta trả "Công ty là của tôi. Gặp nhau ở tòa."
Được Tôi giơ tay anh ta.
Vẫn thấy hả giận, WeChat doanh nghiệp và DingTalk của công ty, đá ta ra khỏi mọi group, khoản nào cũng xóa sạch. Ngày trước anh ta lười, mấy thứ này toàn tôi và thư ký làm hộ.
bao lâu sau, các trong ty hết lên, nhân viên nhốn nháo.
Thư ký Tiểu Trương hốt hoảng gọi điện tới: "Phu nhân, tài WeChat và của tổng giám đốc…"
Tôi cắt ngang: "Tiểu Trương, năm nay nghỉ phép
"Chưa ạ."
nhớ là cậu sắp cưới phải không? Tôi duyệt cho cậu một tháng nghỉ phép, dắt vợ sắp cưới đi Maldives hưởng trăng mật đi, chi phí công ty
nhân, cái này…"
"Mua vé máy bay ngay, mai Trong vòng một tháng, tôi không muốn thấy mặt cậu ở ty, rõ chưa?"
rõ ạ. Cảm ơn phu nhân!"
03
Tôi ngủ một giấc lành. Tỉnh dậy Lục Tri Chu quay
Hiếm thấy thật
Từ Tiểu Duệ trở về nước, Lục Tri Chu về nhà còn chưa một lần mỗi tuần. Thế mà nay về tới hai lần, đúng là chuyện
Anh lườm như muốn ăn nuốt sống: "Cố Tinh em tài DingTalk của anh?"
Tôi rất thản nhiên: "Đúng vậy, là tôi đấy."
Không tôi thừa nhận thẳng thế, anh ta hơi bất ngờ, đứng ra một lúc không biết gì.
Tôi sung luôn: "Tôi cũng luôn WeChat doanh nghiệp của anh rồi."
Mặt anh ta đen như đít nồi.
Hồi sau, anh ta mới răng nói: "Cố Đình, chúng ta đều là người lớn, em có thể trưởng chút được không?"
chẳng thèm đáp, giơ điện thoại lên chụp cho anh ta một tấm hình.
"Em cuộc muốn thế nào?" anh ta rít – "Tôi đã ra điều rất hậu hĩnh rồi
04
“Trừ công ty những khác tôi đều có thể cho công thì không. ‘Hiểu là huyết của tôi không thể cho em.”
Tôi chẳng buồn đôi với anh ta, im lặng thêm bộ lọc cún dễ thương vào tấm ảnh của anh ta, rồi thêm hai tấm ảnh đồ hiệu trong album, đăng lên vòng bạn bè: “Cảm chồng yêu vì món quà nhật muộn. Cùng anh đi con đường này, ba kiếp may mắn.”
tôi đã chặn Lục Tri Chu, nên đương nhiên bài đăng đó phải để anh xem.
là để Giang Tiểu Duệ
Một tháng một tài khoản WeChat gửi lời mời kết bạn tôi. Tài khoản đó không có ảnh cũng không gì cả. vốn chẳng bao giờ chấp nhận người lạ, nên cũng mặc kệ. Nhưng đối phương kiên trì gửi lại lời mời.
Về sau tôi mới nhận đó là tài khoản của Giang Tiểu Duệ.
Bởi ngoài cô ta còn ai khác có thể làm vậy?
Vì tò tôi nhận lời mời. Tôi nghĩ cô ta sẽ nhắn tôi gì đó thú vị, nhưng cô ta lại hoàn toàn lặng, chưa từng mở lời.
nên tôi hay cố tình đăng mấy bài khoe ân ái, chỉ cho mỗi cô ta xem.
Tôi muốn chọc tức cô ta, để cô ta cảm giác tức đau khổ là thế nào.
Quả nhiên, năm phút sau, thoại của Lục Chu vang lên. ta bắt máy, đổi ngay tức, dịu dàng một tiếng, rồi lườm tôi như muốn cháy. Sau đó anh ta ra ngoài nghe điện thoại.
Tôi ngồi dậy, khóa từ bên trong.
Khi tôi đang gọi điện cho ban quản lý tòa nhà yêu cầu thay ổ khóa, Lục Tri Chu gọi cửa. hiện mình bị nhốt ngoài, anh ta tức tối đập cả năm phút.
Tôi nói ra: Giang Tiểu Duệ đang tìm anh sao? Mau đi đi, kẻo cô ta sốt ruột.”
Anh ta gầm lên một câu “Cố Tinh Đình, em sẽ hối hận rồi giận dữ bỏ đi.
Hối hận?
Tôi nghĩ thầm: còn chưa ai mới là người hối hận đâu!
Tôi lấy Tri Chu, vốn là cân nhắc
Cha tôi chưa từng đi ông khởi nghiệp bằng nghề khai thác than kiểu “đại gia mỏ than” ấy. xuất thân thấp kém, nên ông có kiếm được nhiêu tiền, địa vị ra sao, trong mắt người khác vẫn luôn thấp hơn thế, ông bỏ ra rất nhiều tiền để cho tôi học trường quý tộc, học đủ loại tài nghệ, tôi không bị người ta coi thường.
Nhưng vô ích. Dù tôi có cố gắng đến mấy, trong mắt khác, tôi mãi mãi chỉ “con ông chủ mỏ
Sau chúng tôi nhận ra: muốn thoát khỏi định kiến xuất thân, tôi chỉ còn một đường – hôn.
Lục Chu hiện đúng lúc đó. Anh thân danh giá, học vấn cao, cử tao nhã, ngoài lại điển trai. Một tay lập nên công ty Hiểu Tri, chỉ trong ba năm từ một xưởng nhỏ trong dân cư trở thành quy mô hàng trăm người – là doanh nhân trẻ triển vọng, rực rỡ chói mắt.