Những ngày tiếp theo, đúng như Tống Tư Thần nói, trong phòng bệnh chỉ có anh ta và Từ Duyệt.
Từ Duyệt đút cho tôi không phải chọc vào cằm tôi thì cũng đâm vào mũi tôi. Mỗi ngày, tôi đang nghỉ ngơi, cô ta đều mở toang cửa phòng đứng cửa chuyện với những lớn tuổi ở phòng bên cạnh.
Chẳng mấy chốc, cả tầng này đều biết rằng Từ Duyệt chính thức về làm dâu, nhưng đã phải ngày đêm chăm sóc em chồng tương lai. Những người đi ngang qua cửa phòng tôi, ánh mắt họ tôi đầy khinh bỉ.
Nhưng… cũng nhờ vào mở cửa.
bạn của tôi, Kỷ Nghiên, đi ngang qua cửa ngay lập tức nhận cô ấy. Miệng tôi khó khăn phát ra âm thanh, may mắn là cô ấy cũng ngoảnh đầu lại.
Kỷ Nghiên sững trong lát, đó ngạc nhiên bước vào!
"Tiểu Đường, là cậu à!"
khi bị ra, nỗi uất ức kìm nén trong lòng tôi bùng lên mạnh mẽ, nhưng có thời để tự cảm. Tôi khó khăn ra âm
"Tiểu Đường, giọng cậu làm sao vậy!"
viết vài chữ lên lòng bàn tay Kỷ Nghiên, bảo cô ấy nhanh chóng đi tìm bố mẹ tôi và báo cảnh sát.
Nhìn tình cảnh trước mắt, Kỷ Nghiên hiểu rằng việc không hề đơn giản, cô ấy không hỏi thêm nhiều, chỉ gật đầu rồi lập tức rời đi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đúng lúc này, Tống Tư Thần và Từ từ ngoài phòng bệnh bước vào.
Tống Tư Thần biết Kỷ Nghiên, khi nhìn thấy cô ấy, mặt anh ta lập tức thay đổi!
Kỷ Nghiên thì lại vui mừng, vội chạy tới trước mặt Tống Tư Thần.
"Anh Tư anh tới thật đúng Anh mau Lâm Đường bị làm sao này? lại phải băng bó khắp mặt, không thể nói chuyện, không thể động nằm thế này?
"Cậu ấy bảo em giúp cậu ấy báo cảnh và tìm ba mẹ ấy, phải cậu ấy gặp hiểm gì không?"
Tống Tư Thần không trả Kỷ Nghiên mà hỏi lại: "Sao cô lại ở
Kỷ Nghiên đáp: "Ba em cũng viện ở tầng này."
Tống Tư nhẹ nhõm, anh ta cười rồi nói: "Tiểu Đường không may bị ngã từ trên cao xuống, không đâu, mẹ tôi đã rồi, lát nữa sẽ đến. mau về lo cho gia đình mình đi, bên Tiểu Đường đã
Kỷ Nghiên ngơ ngác gật đầu, vừa bước ra khỏi phòng ngoái đầu nhìn tôi.
Tôi không cam tâm phát ra những âm a" nghẹn ngào, Từ Duyệt mặt lạnh lùng, quay lưng về phía Kỷ Nghiên, khuất tầm nhìn của cô ấy, sau đó bịt miệng tôi lại.
"Tiểu Đường, em muốn ăn không? Nói chị dâu, chị dâu đi mua em nhé."
Bàn tay Duyệt ấn vết thương của tôi, cơn đau làm mắt tôi tối sầm lại.
Đợi đến Nghiên rời khỏi phòng bệnh, Từ Duyệt mới tay ra.
ta nhạo nhìn tôi:
"Tiểu em đừng phí có nói cho ba biết thì sao chứ?
"Nhà em có mỗi Tư là con trai, mẹ em chắc chắn sẽ không vì em mà trách mắng anh đâu.
"Ngôi thự đang đứng em, ra nói thẳng ra là dùng tiền của Tư Thần mà mua, đừng có biết điều mà làm loạn nữa!"
Tống Thần không hề phản bác lời Duyệt, chí còn nhíu nhìn tôi: "Tiểu bố mẹ đi du rồi, em đừng phiền họ."