Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

khi dưỡng sức khỏe xong, trở lại khoa. Các bệnh nhân lập tức vây quanh tôi.
“Bác sĩ Lâm, thật sự cô không thể phẫu thuật cho tôi nữa sao?”
“Từ giờ cô thật sự không thể đứng trên bàn mổ nữa à?”
Tôi có thể sâu trước
“Xin lỗi, những ca phẫu thuật tôi hứa, tôi không hiện được nữa. Tôi đã nuốt
Tôi biết họ tôi là hy vọng duy nhất.
“Bác Lâm, đây không phải lỗi của cô. Cô cũng đâu muốn chuyện này xảy ra.”
Nhân lúc người nghỉ tôi đến xem hồ sơ ca phẫu thuật của Trần Dật.
Tôi hiện, Trương Hạo toàn không hiện kế mà tôi đã đề ra!
Cầm hồ sơ, tôi đi tìm Hạo:
“Tại sao anh làm theo hoạch thuật của tôi cho Trần Dật?”
Trương Hạo nhìn tôi với vẻ mỉa nói:
“Làm theo kế hoạch của cô, để mọi người đều rằng này thành là nhờ cô à?”
Câu nói ta khiến tôi sững sờ.
Tôi biết anh ta luôn bất mãn với những đánh giá của mọi người tôi, cho rằng mình giỏi hơn tôi và phục những thành tựu học thuật của tôi.
Nhưng tôi không ngờ anh lại dám lấy sức khỏe của bệnh ra để đấu đá với tôi.
Tôi nói:
“Đây là sức khỏe, thậm chí là tương lai của bệnh nhân. Sao anh có thể tiện hành động như vậy?”
Hạo vốn định dùng ca phẫu này để xây dựng danh nhưng không ngờ lại thất bại.
Anh ta siết chặt nắm đấm, nói:
sĩ Lâm nói hay thật. Phẫu nào cũng khả năng thành công và thất bại. lẽ cô Lâm của chúng chưa từng có ca nào thất bại sao?”
“Nhưng nếu làm theo kế hoạch của tôi, ít nhất cơ hội thành sẽ cao hơn nhiều!”
Trương Hạo cười lạnh:
“Cô giỏi như vậy, sao tự lên mổ mà làm? À, tôi quên mất, cô từ giờ thể lên bàn mổ nữa. cô ở đây la gì?”
Tôi tức đến đầu óc quay cuồng.
mọi đã thế này, tôi rằng thêm chỉ mình thêm giận, chẳng giải quyết được gì.
Rời khỏi đó, tôi đến văn phòng trưởng để bàn về con đường tiếp theo.
Cuối cùng, tôi quyết định đi du học cao trình độ.
Kể từ sau khi ly hôn, Tranh gần như ngày nào cũng bệnh viện.
Không biết có phải vì áp lực dư luận hay không, trông anh ta tụy đi rất nhiều.
Tôi nghe nói Lục Kỳ cũng đã nghỉ ở công họ, vì vụ việc, cô còn chỗ ở đó nữa.
Nhưng tôi chẳng buồn để ý đến ta.
Chỉ là tôi ngờ, ở bệnh viện lại có thể chứng kiến một màn kịch vị.
Hình như Lục Kỳ đã mang thai, đến khoa sản bệnh viện để khám.
Kết quả là ta bị vợ chính của một người cũng đang đi cùng bạn ở sản, bắt gặp tại cổng bệnh viện.
Mấy người vừa chạm mặt đã lập tức vào ẩu đả.
Lúc đó, tôi vừa từ bệnh viện bước ra, còn Tần Tranh, không biết vì lý do cũng có mặt tại đó.
Người vợ vừa tóc Lục Kỳ, vừa kéo mặt ra cho mọi xem:
“Mọi người mau lại xem này! Đây là chồng tôi! Đây là con tiểu tam anh ta tìm!”
Tần Tranh nhíu trông như định bước lên can nhưng ánh mắt ta lướt qua tôi, liền cứng đờ người lại, tiến thêm bước nào.
Anh ta thích với tôi:
“Anh nghĩ chắc có gì đó. ấy không phải người như vậy đâu. mình cô ấy đi ra từ vùng núi hẻo thật sự rất khó khăn.”
Tôi gật bình thản
“Ừ, vậy anh mau đi cứu cô ta đi.”
Trước khi đi, tôi đã rao bán căn nhà sống chung với Tần
Tôi muốn cắt đứt mọi liên hệ với anh sạch sẽ và triệt để.
sư tôi nói rằng nếu kiện ta cố ý thương tích, anh ta có thể phải ngồi hỏi có muốn khởi kiện không.
Tôi đáp:
“Muốn.”
Tranh rõ ràng cũng chuyện này. Hôm đó, anh ta tìm tôi và hỏi:
“Có thể ăn cùng một bữa không?”
“Không cần thiết.”
Tần Tranh đột nhiên ôm chặt lấy tôi:
“Tự Tự, xin lỗi. Em còn yêu anh, đúng không?”
Tôi gắng giãy nhưng ta càng siết chặt hơn, nói:
“Chúng ta đã ở bên nhau bao năm rồi, anh không sống thiếu em. Những qua, anh thật sự không biết đã sống thế Chúng ta làm không?”
Tôi dùng hết đẩy anh ta ra, lạnh lùng nhìn ta và nói:
“Tần Tranh, tôi đã cho anh cơ rồi.”
Toàn thân anh ta cứng đờ, gương lộ rõ vẻ khổ.
Tôi cười nhạt và hỏi:
“Hôm tôi về, anh đứng Lục Kỳ, anh định nói gì? Có nói ‘Nếu anh cưới từ đầu thì tốt biết không?”
Ánh mắt anh ta lảng tránh.
Tôi cười khẩy,
“Tần Tranh, người anh yêu mãi là người anh không thể có được. tôi không chọn chia tay, anh liệu có nói lời này không?”
Mặt Tranh đỏ xấu hổ, anh ta nói:
“Không phải vậy.”
quan trọng nữa.”
Chỉ tôi không ngờ, vụ kiện của tôi với anh ta còn chưa ra tòa, bệnh viện đã tiếp nhận một bệnh nhân đặc biệt: là Tần Tranh.
Trớ trêu anh ta bị mù đột ngột, và sau khi chẩn đoán, bệnh của anh ta chính là căn bệnh thuộc chuyên của tôi.
Người đưa ra luận cho trạng của anh ta, chính là tôi.
Mà trên nước, chỉ có tôi là có thể hiện được ca phẫu thuật này.
Nhưng vì mắt tôi bị thương, không rõ, nên tôi không thể lên mổ.
đúng là báo ứng nhãn tiền.
Sau khi vụ kiện tòa, chọn cách hòa giải riêng, chỉ nhận khoản thường anh
Tôi muốn anh sống, để tự trải qua nỗi tuyệt vọng và đau đớn mà bệnh nhân đã cảm nhận.
Khi tôi đi kiểm tra phòng bệnh, trong lúc mắt anh ta tạm thời nhìn được, anh hỏi
“Tự Tự, thật sự không còn ai được bệnh này sao?”
Tôi mỉm cười và nói:
“Trước đây có, bây giờ thì không
Về Trương Hạo đã phẫu thuật cho anh ta lần, nhưng không những thành mà còn tổn thương cho mắt của anh ta.
Còn đã thu xong mọi chuẩn bị xuất ngoại để tiếp tục nâng chuyên môn.
Hai năm sau khi về, ngoài việc làm tại khoa bệnh của bệnh tôi còn đảm vai trò hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ.
Các công trình cứu mà tôi chủ trì đã lần thứ tư đạt được bằng sáng quốc gia.
Các quỹ nghiên cứu khoa học quốc tế, quốc gia và tỉnh mà tôi phụ trách đều gặt hái được những thành tích kể.
Tôi vẫn tục tỏa sáng trong lĩnh vực của mình.
Khoảng nửa sau quay lại bệnh viện, tôi nghe từ bố mẹ rằng:
Nửa năm trước, Tần vì không nhìn thấy gì đã gặp tai nạn xe hiện tại bị liệt người.
Còn Lục Kỳ, tôi không gặp lại cô ta nữa và cũng không quan tâm.
Tôi chỉ không ngờ rằng, trong một lần tham gia trình hỗ trợ cộng đồng tại vùng nông thôn, tôi lại gặp Trần Dật.
Cậu bé một cây gậy dành cho người đeo cặp sách trên lưng.
Mẹ cậu đi phía ánh mắt luôn dõi theo cậu từ xa.
Khi bà ấy nhìn tôi giữa đám đông, đôi lập đỏ hoe.
Đợi khi Trần Dật qua bà ấy tiến gần tôi.
Tôi nhớ lần dùng đôi mắt không còn nhìn rõ để hướng về tôi, nhưng trong ánh mắt đó lại như có những sao. Cậu đã tôi:
“Cháu thể nhìn thấy ánh sáng lần nữa không?”
Tôi từng nghiêm túc hẹn:
“Tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp nhìn lại được sáng.”
Tôi ngập ngừng một lát, bước về phía bà ấy.
ấy nói:
“Tôi luôn muốn tìm để xin cô. Chồng tôi chịu sự thật con trai mình bao nhìn thấy nữa, nên mới mất kiểm soát. Cũng may không gây ra tổn thương lớn nào cho cô. không, chúng tôi và Tần Tranh, có gì nhau đâu?”
Bà ấy cúi người thật sâu, rồi khẽ gọi:
“Trần Dật, là bác sĩ Lâm.”
Cổ họng tôi nghẹn cất tiếng gọi:
Dật.”
Cậu bé quay sang mỉm cười tôi, nói:
“Bác sĩ Lâm.”
Cậu vẫn còn lại giống như một người lớn, tiếp:
“Cháu nói không thể phẫu thuật được nữa, thật sự rất tiếc. cháu vẫn hy vọng cô có thể tiếp mạnh Dù đi trong bóng tối, chỉ cần không bỏ cuộc, chúng ta vẫn có thể trở thành ánh sáng của chính mình.”
Mắt tôi cay xè, ngấn lệ.
Đúng chúng ta sẽ thành ánh sáng của mình, tục tỏa sáng rực rỡ trong lĩnh vực của mỗi người.
(Hết)