Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Lại thêm khoảng thời gian nữa trôi qua.
Nghe nói Cố Diễn cuối cùng cũng có thể xuống giường, ngồi được xe lăn.
Anh ta bắt ra tay cứu vớt Cố thị đang hấp hối.
Thậm không ngại mất mặt, lặn lội đến tận Cảng Thành mời Bạch Vũ đi ăn một bữa cơm, chỉ để mong Bách Phong rút ra đầu cứu lấy công ty.
Nhưng Bạch Vũ còn bận… tập Pilates cho thai phụ.
Dù Cố Chi năn nỉ bao nhiêu, cô chỉ nán một chút – đủ thời gian uống xong ly cà
Lần này, Cố Diễn Chi không động chân nữa, sợ kinh đến vệ sĩ nấp quanh Anh ta chỉ ngoan ngoãn ngồi trình xong phương án hợp tác.
Kết quả vẫn chẳng có gì tốt đẹp.
“Cố tiên sinh, tôi thật sự không giúp gì. tôi bảo, việc duy nhất cần làm bây thai. hay là đi tìm người khác ví dụ như Tần Nguyệt hạn?”
Cô gái trẻ khẽ vuốt bụng bầu, rời khỏi ghế còn kịp ấm chỗ.
“Cà phê ở đây dở lần sau không đến nữa.”
Cô ta nói thế.
Rồi trong buổi tập Pilates hôm Bạch Vũ đột nhiên đau bụng dữ dội, máu chảy không ngừng mất đi đứa con của mình.
báo lá Cảng ngày hôm đó, cả chiếc xe cứu thương đầy máu.
Nhưng người đàn ông “si tình” như Cầm Bách Phong, chỉ ghé qua thăm một lần duy nhất.
Không còn giá trị sinh con, Bạch Vũ cũng chỉ như một kho chứa sắp cháy, bị
Chẳng lâu, Bách tình nhân mới – càng giống người vợ cũ của ông ta
Còn Bạch Vũ bị đuổi về lại Thành.
Sau này tôi nghe nói, ta đi làm lại, mà suốt ngày lượn lờ trong các vây quanh ông có tiền.
Nhưng một khi bản thân không biết tự trọng, người khác cũng chẳng tôn được.
Cuối cùng, Bạch Vũ gia niên, người đã có vợ mãi chẳng chịu ly hôn.
Cho đến ngày bà vợ phát hiện, Bạch Vũ nắm tóc, chửi bới suốt một tiếng giữa trung mại đông người.
Rồi cũng là cảnh tượng quen thuộc tái diễn.
Những vệt máu giọt xuống sàn.
Do từng bị sẩy thai, nên lần mang thai thứ hai đã không ổn định. Sau cuộc cãi vã dữ dội đó, đứa lại mất.
“Quả báo đó mà...”
Tiểu Trần vừa kể chuyện tám vừa cảm thán, làm tôi có chút cảm giác ở kiếp nào.
Rồi lại đến một “nhánh rẽ” khác trong truyền thuyết đô thị…
Cố Diễn Chi – người đã biến mất.
vậy, trong ly cà phê Bạch Vũ uống, có thứ Cố Diễn Chi bỏ vào—thuốc phá thai.
Anh lẽ chưa từng thật sự cầu xin Cầm Bách Phong tư.
Bởi vì sau khi xong cà phê, anh ta lập tức đến sân bay, chạy trốn.
Nhưng đúng như tôi từng nói, Cầm Bách đi nhờ lực ngầm.
Dù Cố Diễn Chi chạy ra nước ngoài, vẫn bị lại.
Có người anh ta bị bán sang Miến Điện.
Cũng có người nói, từng thấy một người cụt tay chân giống anh ta ở điểm du lịch nào đó.
Tôi chỉ biết thở dài một tiếng.
Nhưng không hề đau lòng.
Ngược lại, tôi nhân cơ hội Cố không người lèo giá cổ phiếu lao dốc không phanh, trình hội quản trị kế hoạch thâu tóm tôi đã chuẩn bị từ
Dù sao
“Chặt đứt tận gốc”, luôn bài tủ của dân thương trường như chúng tôi.
Ngày trở lại Cố thị, toàn bộ công ty như được thở nhẹ nhõm, người xếp hàng hai bên hành lang để chào đón.
Ai hiểu—những tháng loạn cùng cũng đã chấm dứt.
Hôm tất vụ thâu tóm, tôi mở xem lại tin nhắn mà Cố Diễn Chi từng gửi cho trước đó rất lâu.
【A Nguyệt, những gì anh nợ em ở kiếp trước, đã trả hết rồi.】
【Không ai dạy anh thế nào là hận, nên anh cứ nghĩ hận em. Về sau anh mới hiểu—chẳng qua chỉ là yêu em đến phát điên.】
【Kiếp trước, khi một mình lê lết sống tiếp, anh nhìn thấy một câu khiến anh nhớ đến em.】
【A Nguyệt, những năm tháng anh thật ra chỉ là anh luôn một lần nữa… ngẩng đầu lên nhìn anh.】
【Lúc em không còn ở đó nữa… anh thật sự nhớ em đến điên.】
Nguyệt, anh yêu em.】
rít hơi thuốc, thở dài thật sâu.
đó cúi đầu, xóa luôn tin nhắn im trong máy suốt bấy
không biết Cố Diễn Chi ở kiếp trước, sau khi tôi chết… đã sống thêm bao lâu.
Nhưng bao năm trôi qua, anh ta vẫn chẳng thay đổi—rất giỏi diễn vở kịch của mình.
nhục là anh ta, hận là anh ta, đến cuối cùng nói rằng mình đã trả nợ cũng vẫn là ta.
Diễn Chi có yêu tôi không?
Tôi không biết.
Nhưng… điều đó quan sao?
Không quan trọng nữa.
ở kiếp này, tôi đang thật tốt ánh mặt trời, trong còn nắm giữ cổ phần của Cố thị.
Với tôi, chỉ điều đó mới thực sự đáng
Dưới sự điều hành của tôi, nhuận ròng của nhiều công ty tăng lên gấp nhiều lần.
Các mảng kinh doanh cũng ngày càng phong phú hơn.
Sau khi bàn bạc với Ninh, tôi quyết định đổi "Tập đoàn Trình thị" thành "Tập đoàn Nguyệt Trình".
Anh ta vừa trở về từ nước ngoài với một giải thưởng lớn, ngày càng ít quan đến chuyện công ty.
“Tôi thấy cô cứ tự quyết là Đổi thành đoàn Tần Nguyệt tôi cũng chẳng ý kiến gì.”
Trình Ninh thậm chí không buồn nhìn tôi, thận lau chùi chiếc cúp anh yêu thích.
thì… vô tư đến mức ấy cũng là một bản lĩnh.
Nhưng khi tôi làm việc xong, bất chợt liếc nhìn vào một góc kính, lại thấy một chiếc cúp quen thuộc.
nhớ lại lời Tiểu Trần nói mấy hôm trước:
“Chị Tần, tác giải lần này Tổng giám đốc Trình… người trong tranh sao mà giống vậy…”
Trình Ninh vẽ một cô đang khóc bên bờ biển.
Chỉ nhìn qua, ký ức như tràn về mãnh liệt.
Khi ấy tôi vừa vào thực tập tại Cố
Chú Cố giao cho tôi phụ trách một dự án đấu thầu của chính phủ.
quả, Cố thị không được chọn.
Giờ nghĩ lại, lý do không trúng thầu có đến cả ngàn nguyên nhân khách quan.
Nhưng gái 21 tuổi năm ấy lại cứng đầu ôm hết lỗi lầm vào mình.
“Tại sao mình vẫn chưa giỏi?”
mình không thể làm gì cho Cố?”
“Tại sao?”
Đúng lúc đó, một trai đi ngang qua bất ngờ kéo tôi
đã là điều tuyệt vời rồi, sao lại chứ?”
“…Hả?”
Anh ta tưởng rằng tôi nhảy xuống biển.
Nhưng thật ra tôi chỉ bị nước mắt làm mờ mắt, không nhìn rõ thủy triều đang lên.
đó, có lẽ tôi đã kể cho cậu thiếu niên tốt bụng ấy rất nhiều chuyện.
Trong ức, anh ta mỉm cười.
Nói rằng nhà mình cũng ăn buôn bán, xưa chỉ thấy ai cũng đùn trách nhiệm, chưa từng gặp như tôi—tự mình ôm lấy hết lầm.
tôi mà có được nửa phần tinh thần nhiệm như cô, bố tôi mừng tới phát khóc. Hay là… sau cô tốt nghiệp đến công ty nhà tôi làm đi? Biết đâu giới thiệu được một nhân viên tốt, bố sẽ bớt đánh tôi vài trận? Cô sao?”
Tôi cười qua làn nước mắt.
Nhưng khi ấy tôi vẫn chưa biết rằng—cuộc trò chuyện tình đó… trở thành một khởi đầu mới trong hành trình tương lai của mình.
dõi để cập nhật nhiều truyện hay https://www.facebook.com/share/1E43QiPgJE/