01
Tôi là thư nhà giàu chính hiệu, kết hôn với Phó Cẩn Hành anh ta hiền lành, lại chịu ở rể.
Mấy hôm tôi thấy người không khỏe, Phó Cẩn Hành tôi đi khám. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng: Hoan, chỉ là tiểu phẫu thôi mà.”
“Anh sẽ đợi em ngoài phòng mổ, tâm nhé.”
vừa gật đầu thì bất nhìn thấy phía trên đầu anh ta xuất hiện dòng chữ:
mau đi chính! Đây là mổ lấy mắt! Nam chính định lấy mắt cô cho Bạch Nguyệt Quang của anh ta!】
【Nữ chính trong truyện ngược đúng là chẳng có não, Bạch Nguyệt Quang đã về nước rồi còn chẳng hay biết gì.】
dụi mắt, suýt tưởng mình nhìn nhầm.
Nhưng chữ trên đầu chồng tôi vẫn bay lơ lửng:
【Lấy mắt, Bạch Nguyệt Quang – Lục Hiểu – còn định lừa lấy cả gan với thận của cô để cấy ghép. Sau đó cô mang thai thì bị phá bỏ, sẩy thai, nhảy lầu, gãy chân, biến thành người câm, bị chính giữ lại giúp việc. Rồi bị vu đốt nhà hại chết Lục Hiểu bị hủy dung, vào tù, nhà tan cửa nát. Ba năm sau ra tù còn phải quỳ lạy xin nam chính tha cho mình...】
Thông tin dồn dập đến mức tôi gần như không phản ứng, tức nhảy khỏi giường với đôi chân trần:
Tôi siết chặt nhìn chằm chằm vào Phó Cẩn Hành – người ở rể của mình. Tay lạnh toát.
“Có chuyện gì vậy, Thanh Hoan? Phẫu thuật sắp bắt đầu rồi đấy.”
02
Tôi nhìn anh ta, rồi nhìn dòng chữ bay lơ lửng kia — Lục Hiểu Hiểu, Bạch Nguyệt Quang của anh ta.
“Chồng à, ngoài trước em nghỉ ngơi một lát rồi mới làm phẫu thuật.”
Phó Cẩn Hành nhìn tôi, môi mím nhẹ: Hoan. Em nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt phẫu thuật sắp bắt đầu rồi.”
vừa rời đi, tôi lập tức gọi bác sĩ Lương đến.
“Nói cho biết, bệnh này có bệnh nhân Hiểu Hiểu
Bác Lương khựng lại: thư, cô biết ạ?”
“Cô đó đang nằm ở phòng bên cạnh. Cô ấy thật đáng thương, một tai nạn đi đôi mắt của
Tôi nhìn chằm chằm vào bàn mổ, ánh mắt lạnh lùng: “Vậy hôm nay rốt cuộc tôi làm phẫu gì?”
Anh ta cúi đầu, giọng trầm thấp đầy “Anh Phó Cẩn Hành cô tình nguyện hiến tặng đôi mắt của mình. Anh ta nói mình là chồng cô, nên anh ta có thể ký cam thay cô...”
Tôi nhìn, thì thấy trên đầu bác sĩ Lương cũng có chữ:
【Nam phụ dịu dàng cũng Bạch Nguyệt Quang mà hạ nữ chính, sau này mới nhận ra người mình yêu là chính, huhu, khóc chết
Tôi bật lạnh, thì xung quanh tôi toàn là vai ác.
“Ca mổ này hủy
“Tôi không làm
Bác Lương tròn sững sờ nhìn tôi: “Tiểu thư Thanh Hoan, nhưng mà... Lục Hiểu Hiểu thật sự rất đáng thương. Cô ấy mù, không tiếp tục sự nghiệp hội họa mà mê nữa, cô ấy...”
là cô ta mất ước mơ, còn thì chỉ mất một thôi sao?”
“Vậy sao anh không tự móc mắt mình ra mà tặng cho cô ta đi?”
Bác sĩ Lương cúi lúng túng: “Không phải vậy đâu, tiểu thư... cô ấy...”
“Liên quan quái gì tới tôi?!”
Tôi định xông ra ngoài gọi ba tới thải luôn bác sĩ Lương.
Nhưng chợt nghĩ ra chuyện.
“Anh gọi Phó Hành vào đây. Nói với anh tôi đồng ý phẫu nhưng bắt buộc anh vào chứng kiến!”
03
Phó Cẩn Hành bước vào.
Nhìn mặt anh ta – vừa đẹp vừa nụ hiền tôi không nói ngay chiếc dép lê kim vàng – quất một phát, cho anh ta ngất tại chỗ.
lên bàn mổ đi.”
“Bắt đầu phẫu thuật.”
Bác sĩ Lương hoang mang nhìn tôi: “Tiểu thư... chuyện này...”
“Tôi mà nghe anh càm ràm một câu nữa luôn một cánh tay anh đấy!”
Bác sĩ run lẩy bẩy, cuối cùng cũng cầm dao
Trong vang lên một tiếng hét thảm thiết đến rợn người!
Tiếng thực sự quá ghê rợn, tôi đành đeo tai nghe vào, mặt không biến sắc nhìn công cụ án của Cẩn ném lên khay mổ.
“Tiểu thư! Cô đang làm cái
Thấy tôi nhấc khay mổ lên, bác sĩ Lương còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. sau đó, tôi bê nguyên cái khay ấy vào phòng vệ sinh bên cạnh.
“Xoảng ——”
Công cụ gây án chút do dự mà dội thẳng xuống bồn cầu.
tiểu thư...” – Bác sĩ Lương lắp bắp.
Tôi nhìn anh ta, cười nhạt lạnh lẽo: “Giờ thì anh ta nhảy nhót rồi.”
04
Phó Cẩn Hành còn chưa thì Lục Hiểu Hiểu đã mò đến.
Cô ta trắng, tay cầm dò đường, giả vờ thanh tao thánh thiện.
“Anh Phó, Phó ơi, mổ thế nào rồi?”
Bác sĩ Lương ta xót xa: Lục... tôi...”
Lục Hiểu Hiểu dò dẫm chạm tay anh ta, rè đan mười tay lại: “Là sĩ Lương sao? Nghĩ đến việc sắp được thấy anh, em vui lắm... Em luôn tượng khuôn mặt nào... Nhất là rất đẹp trai...”
Tôi ngước mắt lên nhìn dòng chữ bay lơ lửng trên đầu ta: 【Nữ phụ diễn vai cực kỳ vất vả, nhìn mà thấy tội luôn đấy.】
sĩ càng nghe càng áy “Xin lỗi cô Lục, tôi cũng cô sớm được thấy sáng...”
không chịu nữa, liền nhấc hướng dẫn thuật bên thẳng vào mặt Lục Hiểu Hiểu.
Cô ta như có phản xạ thần kỳ, vội nghiêng người tránh né!
Phản ứng theo năng đó đã tố cáo cô ta.
Bác sĩ Lương tái mét quay phắt lại nhìn cô ta: “Cô... cô Lục, mắt cô...”
Tôi giật gậy dò đường khỏi tay cô ta: “Đưa đây! Mắt không mù mà lại diễn như thật? Tưởng mình đang đóng phim à?”
Bị lột mặt nạ, Lục Hiểu Hiểu cứng đờ tại chỗ, chân co lại như muốn chui xuống đất: “Không... không phải thế đâu bác sĩ Lương, tôi... tôi...”
Cô ta còn đang định minh thì bác sĩ đã mắt há hốc mồm cô ta, như thể thể nuốt trọn một quả trứng gà.
“Cô Lục, chuyện này đâu thể ra đùa được? Cô... cô không mù... sao lại giả vờ mù?!”
Lục Hiểu Hiểu đỏ mặt tới mang lí “Thị của tôi chỉ mới hồi một thôi... bác sĩ Lương hiểu lầm rồi... tôi thực sự chỉ nhìn lờ mờ mà...”
Gương mặt cô tỏ yếu ớt, vô tội đến mức khiến sĩ Lương mềm
Anh ta đầu cô ta: “Cô Lục, sau này đừng nói kiểu nữa... suýt chút nữa là...”
Bác sĩ Lương như sực nhớ ra điều gì, lập sang tôi.
“Tí nữa là người lên bàn mổ là tôi đó, bác Lương.” – Tôi nói, giọng lạnh băng. vào đâu mà anh thay thứ cho cô ta? Làm mẫu không dễ vậy đâu.”
Tôi xoay xoay bút trong tay, cười nhạt nhìn Lục Hiểu Hiểu đang co người trong lòng anh ta.
Cô tái mặt, khẽ kéo tay áo bác sĩ Lương: “Cô gái này, tôi cố ý... Hơn nữa, chẳng phải anh Phó nói cô tự nguyện sao?”
“Nếu cô là người tình nguyện, vậy tại sao lại giận như Cô vẫn còn nguyên vẹn cơ mà?”
Lục Hiểu Hiểu cắn môi, nghĩ mình đâu có sai, ca đâu có xảy ra, người hiến giác mạc vẫn đứng sờ.
Bác sĩ Lương lại mềm lòng thêm lần nữa, đẩy kính lên rồi nói: “Tiểu thư, cô cũng không bị tổn thương gì. Nếu vậy, tại sao thể tha thứ cô Lục? Cô ấy chỉ hơi đơn thuần, xin lỗi một là xong rồi mà...”
Lục Hiểu Hiểu mắt lên, dàng nhìn tôi, lí nhí: “Xin...”
Tôi tay, tặng ngay một cú bạt tai!
“Bốp ——”
Hai tát khiến bác sĩ Lương và Lục Hiểu váng, loạng choạng đứng vững, bốn con mắt tròn xoe nhìn tôi không tin nổi.
Như thể tôi vừa làm chuyện gì trời vậy!
“Xin lỗi.”
Tôi mặt không biến sắc nói một câu, rồi lại giơ tay tát thêm một như trời giáng.
“Xin lỗi.”
thư cô...!”
“Bốp ——”
“Xin lỗi.”
“...”
Cuối cùng, bác sĩ Lương cũng ra rằng chỉ nói xin lỗi chẳng bù đắp được gì. Ngay lúc vung thêm một cú nữa, anh bỗng quỳ rạp xuống
“Là tôi sai, tôi rồi, tôi biết sai rồi, xin cô đừng đánh nữa!”
nhìn bác sĩ quỳ khóc lóc van xin, đưa tay vẩy nhẹ — đánh đến mỏi tay rồi.
Bên Hiểu Hiểu sững người như bị hóa đá: “Cô... cô
“Tại sao lại đánh bác sĩ Lương? Anh ấy tội mà.”
Tôi giơ tay lên: “Tôi chỉ anh ta một chuyện — phải vào thân không biết Còn cô mà lắm lời nữa, tôi đánh cả
Lục Hiểu Hiểu trừng mắt tôi như thể đang đối với một kẻ điên. Nhưng rồi cô ta đột ngột ra “Cô... cô không vào phòng mổ, vậy trong ai?!”