Bên trong vỏ bọc
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Khi bình nước gần, tôi định mở từ chối thì Ngữ Nhu đã lên tiếng trước:
“Đừng rót cho cô ấy, uống được.”
Tay phục vụ cầm ly của tôi hơi khựng lại. người đều hướng ánh mắt nhìn phía cô ấy.
Theo lý, chẳng ai ở đây biết tôi và Hạ Ngữ Nhu có quen càng không thể biết sở thích uống cá nhân vậy.
Nhưng chẳng mảy may bận tâm, chỉ vừa dưa chuột vừa thản nhiên
“Nhìn tôi làm gì vậy? Ăn cơm đi chứ.”
lập tức cụng ly, nói như chưa chuyện gì xảy ra.
Tôi cố chịu cho đến khi bữa tiệc kết thúc, tiễn và đồng về, rồi đứng đợi trước cửa nhà hàng—đợi Hạ Ngữ
Cô ấy là ra sau cùng, vẫn diện bộ vest công sở thanh lịch, bộ đồ may ôm sát khiến vóc dáng càng thêm nổi bật—eo thon, chân dài, bước đi trên giày cao gót nhẹ nhàng như hoa nở dưới chân.
Thấy tôi đứng đợi trước cửa, cô dường cũng không bất ngờ.
Cô tăng tốc lại gần: “Chờ tôi à?”
gật đầu, còn kịp mở miệng, cô đã lấy chìa khóa ra bấm nút mở khóa. chiếc Land Rover trắng đỗ bên sáng
Vừa xuống bậc cô vừa nói: xe rồi nói chuyện. Tôi tiện đường đưa cô về.”
16
Tôi chưa từng nghĩ có ngày ngồi trên ghế phụ xe địch.
Không khí trong xe yên ắng mức khó chịu. Tôi nói, cô cũng không có vẻ định mở lời.
cô có mùi thơm—không mùi ô truyền thống, mà là hương thơm nhè nhẹ tự từ chính người toát ra—khiến người ta cảm thấy an tâm.
khẽ ho một tiếng, hỏi điều đã canh trong lòng suốt tối:
“Sao cô biết tôi bị dị ứng với đậu phộng?”
“À chuyện đó à.” Cô suy vài giây đáp: tôi, để thông tin kiểu như này về cô, không phải khó.”
Tôi nghẹn lời, chẳng biết đáp lại thế nào.
Phải rồi—với những người như họ, việc điều tra người hay khai thác thông nhân từ những đường đặc nào đó, vốn chuyện trong tầm tay.
Ngay lúc sự thiện mới lên trong tôi chuẩn bị bị dập tắt, lại nói tiếp:
“Từ Lộ, một điều tôi phải thừa đây tôi thực sự không thích Nói xác hơn là ghen tỵ. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn hạng nhất—mẫu giáo, tiểu trung học… cho đến khi đại học chuyên ngành Từ đó trở đi, tôi chưa từng được đứng đầu nữa.”
đó làm tôi khó chịu thật sự.” Cô xoay lăng, có vẻ bực mình nhíu mày: “Khi đó tôi chỉ hiểu rõ cô thì tôi mới thể vượt qua. Nên tôi có nhờ người tìm hiểu thông tin cô. Nhưng tôi đảm bảo với cô—tôi chưa từng không bao giờ dùng những thông tin ấy để làm hại
là người nói ra câu đó, tôi chắc chắn sẽ
ấy lại phát ra từ chính Hạ Nhu—một người kiêu ngạo cô—khiến tôi không thể không tin.
cô ấy thừa nhận rằng mình từng tôi, vốn dĩ đã là một việc không dễ dàng.
Tôi bỗng nhận ra, như bấy nay đã lấy bụng nhân đo lòng quân tử.
Những việc Đình Ngôn và bạn anh ta làm, thể Hạ Ngữ Nhu hoàn không biết gì.
Nghĩ vậy, tôi nói: “Thật ra… chuyện ở buổi lễ nghiệp năm đó, không ý hại cô
Tôi cứ tưởng Hạ Ngữ Nhu sẽ không tin lời mình. Không ngờ, cô bình thản đầu: “Tôi biết. Chuyện đó không phải lỗi của cô. Nói ra thì do muốn làm hùng. Khi nghe Nguyễn Thanh Thanh và họ định hại cô bằng cách cho đậu phộng vào pudding, tôi đã lén đổi với Ai ngờ phần tôi là vị xoài.”
Tôi vẫn nhớ, ấy cô là đại diện xuất sắc của toàn khoa lên biểu.
hàng trăm sinh viên nghiệp và ống kính máy ảnh, khuôn mặt trắng mịn của cô nổi đầy đỏ và mẩn ngứa, dày và đáng sợ.
Một cô gái bị chứng kiến vẻ thê thảm nhất của mình trước đám đông—quả thật là cú sốc rất lớn.
Thế giờ nhắc lại, Hạ Ngữ Nhu dường như chẳng bận nhếch môi: “Đám Lệ Đình Ngôn cứ tưởng vì bị mất trong tốt nghiệp nên tôi mới ra nước ngoài du học. Nhưng thật ra không phải. Lý do tôi đi—là vì suất vào Viện cứu quốc gia duy nhất cô giành mất. Tôi muốn ra nước ngoài tìm cơ hội tốt hơn.”
Có vẻ—so với việc mất mặt, điều khiến cô khó hơn cả là hiểu lầm là người trọng ngoại hình.
cô nhắc tới hội Viện cứu quốc gia, tôi lên nhiều cảm
biết suất tôi thà để cho cô.”
Thật ra, câu này nói mình đã không biết quý khi xưa.
Nhưng Ngữ Nhu lại nghiêm ngắt “Đừng thế. thích nhận cái gì người khác nhường. muốn thì phải tự giành lấy. giành được hay không, chuyện đó tính sau.”
bật cười bất Trước nay chưa từng biết—Hạ Ngữ Nhu lại là người dễ thương thế.
Trên đường về, tôi trò chuyện thêm rất
Khi ra thang máy chuẩn bị người về căn hộ của Hạ Ngữ Nhu tôi lại:
“Từ Lộ, tôi có chuyện muốn xin lỗi cô. Vì tôi mà Lệ Đình Ngôn và đám bạn anh ta nhắm vào làm tổn thương Dù tôi không liên trực tiếp, nhưng tôi không thể giả như chẳng biết gì. Tôi xin lỗi.”
Có những lời—một khi được nói ra dường như không khiến ta khó chịu nữa.
Từ lúc chắc chắn rằng cô ấy không hề hay biết kế hoạch của Lệ Đình Ngôn và nhóm bạn, tôi còn chút oán nào với cô ấy nữa.
Tôi quay lại, mỉm cười với cô: “Không sao đâu. Hôm nay… tôi sự rất vui khi được quen lại với cô.”
Chiếc xe bề thế, giống hệt với chiếc mà Lệ Đình Ngôn dùng ở bên đất Cảm giác đó bỗng tôi rùng mình: liệu có tự tìm đến không? Nhưng khi định đi qua, nam nhân trong xe đã mở cửa bước
“Lộ Lộ!” Lệ Đình Ngôn vội vã chạy tới, chắn ngang đường “Cuối cùng anh đã tìm thấy Em không anh đã tìm em bao lâu rồi sao?”
không gặp, anh đã đi nhiều. Mắt anh lộ rõ vẻ mỏi. Có vẻ thời gian dài buồn bã sức chăm sóc bản thân, cằm anh còn lấm tấm xanh.
“Anh thật sự rất nhớ em… nhớ đến phát điên.” Anh nắm cổ tay tôi, cố đưa tôi lại gần.
“Đừng chạm vào tôi.” Tôi như bị bò khắp phản xạ co người lùi lại.
Anh ta tay nhưng bất động, thấy tôi tránh anh ta như tránh dịch, ánh thương hiện rõ trên mặt.
“Lộ Lộ, đã lâu không gặp, em lại đối xử như thế Em bỏ đi không nói gì, như phát cuồng đi tìm, vậy em có muốn gặp anh không?”
Tôi không tâm trạng để nhắc quá khứ. anh có gì cần thì nói đi.”
Dù anh ta có oán hối lỗi, hay lừa quay về, tôi cũng không còn đoái hoài.
“Lộ Lộ, em trở với anh nhé? Chúng về Bắc Kinh. Em còn nhớ anh đã hứa sẽ chăm sóc em cả đời mà? Bất kể ở quán bar ngày ấy, hay chuyện đã qua, anh đã tự xét lại bản thân. Anh sẽ không để điều đó tái
và Ngữ Nhu… không có giữa anh và cô ấy. Trước kia anh chưa hiểu chính mình nên mọi chuyện mới ra nỗi. Còn về Nguyễn Thanh Thanh với anh đã toàn cắt đứt, không liên nữa.”
“Em thấy đấy,” anh ta đưa tay khoe chiếc nhẫn đôi tôi từng tặng, “anh vẫn mang nó. Nhưng dạo này anh gầy, rộng lên rồi. Dù sao đẹp.”
Sự “giả trung thành” của ta tôi bật cười—một cách cay đắng.
Trong khoảng thời gian đây, Ngữ Nhu và tôi nhiều lần bàn Lệ Đình Ngôn. Cả hai chúng tôi đều đi đến kết luận chung: anh ta không xứng đáng với tình yêu chúng tôi đã dành cho anh ta.
Tôi nhìn ánh mắt khinh Đình Ngôn, liệu anh đã từng nói thật không? Tôi rời đi, anh đã tỏ tình với Ngữ đó rồi phải không? Vì cô từ chối, nên anh tìm lại sao? Dù là tôi hay Ngữ Nhu, chúng tôi, từng chưa bao giờ được anh chọn thực Anh nói yêu cô ấy, nhưng anh lại không thể ra nước ngoài ở cô. Anh yêu tôi, nhưng năm qua anh đã đối xử với tôi thế nào, anh tự biết.”
Tôi kéo áo vừa mặc lên cao, để lộ vết sẹo sâu, đỏ rực trên eo: “Dùng một căn không hề tồn tại lừa lấy thận tôi cho chó ăn—đó là gì? Tình yêu sao?”