Anh từng nghĩ mình cô.
Nhưng lúc này đây, gương mặt cứ xuất trong đầu anh lại là... Từ
Anh bội rút bao thuốc, châm lửa hút một điếu.
Nhưng vài hơi, đã cảm thấy ngay cả nicotine cũng không thể giúp mình bình lại. Điều duy nhất anh muốn bây được trở về xem Lộ thế nào.
Anh dụi tắt điếu thuốc, đứng dậy.
Mấy người bạn hiện động tác ấy, liền hỏi: “Anh định đi à? Không đưa chị Ngữ về sao?”
Anh tay: “Mấy người giúp tôi. Tôi uống hơi nhiều, về trước đây.”
13
Đếm ngược: 3 tiếng
Từ quán bar về, tôi tránh chạm vào vết lau khô từ trong ra ngoài thay áo sạch.
Thật ra trong ngôi nhà này chẳng có gì tôi mang cả. Mấy món quan trọng tôi gửi chuyển phát quốc tế từ trước.
chuẩn chiếc túi nhỏ, đựng tờ và vài bộ thay, sẵn sàng lên đường đến sân bay.
Trước khi đi, tôi tháo chiếc nhẫn đôi đã đeo suốt năm, lại trên đầu giường—coi như là lời biệt cuối cùng với mối tình này.
Nực cười thay, nhẫn này là món quà tôi tặng Lệ Ngôn dịp kỷ niệm một năm bên phải gì đắt tiền, nhưng thiết kế tôi đặt làm thủ công.
Tiếc rằng, suốt những năm qua, anh gần như chưa đeo.
tôi lại như một kẻ ngốc, đeo bốn năm cả khi tắm hay cũng không tháo
Lần này—là thật sự nói lời tạm biệt.
Tôi xách túi, lặng lẽ xuống tầng giữa đêm.
Khi đang thay giày ở tiền sảnh, chợt nhập mã cửa vang
Cánh cửa trước mở ra—người mà tôi nghĩ sẽ không về đêm nay, Lệ Đình ngờ xuất hiện.
Tôi khựng lại, theo xạ giấu xách ra phía sau lưng.
Anh ta thấy động tác ấy, khẽ cau mày: “Em định đi đâu?”
nghĩ ra một cái cớ: người bạn cấp ba kết hôn, mời em làm phù dâu. Ở ngoại Bắc Kinh, vài tiếng là tới. Em chỉ lại đêm, rồi ngay.”
“Bạn cưới Anh nghi hoặc, “Sao chưa từng nghe em nhắc Không phải em giận chuyện ở quán bar hồi nãy rồi rời đấy chứ?”
hít một hơi thật sâu, gắng giữ mặt tự nhiên có thể: “Tất nhiên là không rồi, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà. không dám vì sợ anh lo cho sức khỏe em mà không cho đi.”
Tôi nhìn anh ta đầy căng thẳng, câu chuyện bịa không đủ thuyết phục.
May là anh không truy hỏi thêm, không xin lỗi về chuyện vừa rồi ở quán bar.
“Xin lỗi, Lộ Lộ… anh để em chịu thiệt thòi rồi. Sau này nếu có như thế xảy ra nhất định, nhất định em phải nói với anh, không? Dù là ai làm, dù họ làm gì em, anh cũng sẽ bắt họ trả giá.”
“Ừ, em biết rồi.” Tôi không dám động đậy gì thêm, mặc cho anh ôm chặt mùi rượu người anh cũng đã ám vào áo tôi.
“Đình Ngôn, trễ nữa em sẽ lỡ chuyến mất.” Tôi nhắc.
Tôi tưởng anh sẽ buông tôi ngay—nhưng không ngờ, anh lại đột ngột lấy túi xách trong tay nắm tay tôi kéo ngoài:
“Sức khỏe em vẫn chưa hồi đi xe đường dài xóc lắm, để anh đưa em đi.”
Từ trước đến nay, Lệ Ngôn chưa bao hỏi tôi đi đâu. Nếu cần đưa đa phần là bảo Trần đi thay. Tôi không ngờ hôm nay anh lại đột nhiên thay đổi thái độ.
Chuyện bị anh trì hoãn mà lỡ chuyến nhưng điều quan trọng là—tôi vốn chẳng có ai kết hôn bị việc rời khỏi cũng bị bại ngay.
xuống bậc thềm, tôi chợt nhớ đến trên người anh, vội nói:
“Anh rượu rồi mà, không lái xe đâu.”
khựng ngượng ngùng như đang trách mình.
Sau một hồi suy nghĩ, anh nói: “Để anh gọi lão Trần, bảo ông ấy đưa chúng đi. Anh đi em.”
“Không cần Giờ là sáu là cuối tuần. Hôm nay chú Trần mới được
Chưa nói dứt câu, mặt Lệ Đình Ngôn đã sầm lại, ngắt lời tôi:
“Từ Lộ, nay em bị vậy? Trước đây anh đưa em đi đâu, em vui vẻ đồng sao hôm nay cứ tục kiếm cớ từ chối? Hay căn bản chẳng có ai mà em định đi gặp ai đó anh không nên biết?!”
xong câu toàn thân tôi cứng.
Ngay lúc định thú thật mọi chuyện, thì điện trong túi anh đổ chuông.
Anh ta thở dài, liếc màn hình, rõ ràng định máy. Nhưng thấy thị, anh lại chần chừ vài giây rồi quay đi bắt máy.
Tôi cũng lén liếc thấy cái trên màn hình—là Hạ Ngữ Nhu.
Tôi không biết cô ta đã chỉ thấy sắc mặt Lệ Đình Ngôn trở nên bối rối, căng thẳng.
Sau khi cúp máy, ta đưa lại túi xách cho tôi: “Lộ Lộ, có chút việc phải xử thể đưa em đi được rồi. Trên đường nhớ giữ an toàn, đến nơi nhắn cho anh một tiếng nhé.”
Tôi lặng lẽ lại túi theo bóng dáng anh ta vội vã rời đi.
nực cười—người đã mang đầy vết thương rời khỏi thành này lại là Hạ Ngữ Nhu, cuối lại là cô ta giúp thoát một cách an toàn.
Tôi hít một hơi, bình ổn lại cảm khỏi khu biệt bắt taxi đến sân
Lúc chuẩn bị lên máy bay, tôi lấy điện thoại và sim quốc tế đã chuẩn bị trước, rồi chiếc điện thoại cũ vào thùng
14
Hóa Hạ Ngữ Nhu gọi điện là bị tai nạn xe.
Tối hôm tiệc kết thúc, tài xế mỏi nên mất lái tông vào lề đường. Dù chỉ bị xát nhẹ, nhưng Lệ Đình Ngôn hốt hoảng đưa cô đến bệnh viện nhà mình, bắt thân kiểm tra.
Lẽ ra không cần nhập nhưng anh ta vẫn ép cô ta hai ngày.
khi tiễn Hạ Ngữ Nhu về anh ta lập trở về biệt thự.
Anh ta nhớ Từ Lộ từng sẽ đi hai ngày. Gần đây bận chăm sóc Hạ Nhu, anh ta cũng chẳng kịp gọi hỏi
Hôm nay tính cũng đến hạn cô về
Trên đường về, qua tiệm bánh Lộ thích nhất, anh dừng xe mua một phần bánh Napoleon mang định bụng sẽ dỗ dành cô thật tốt.
Nhưng bước vào phòng, anh không thấy cô đâu.
Anh hỏi quản gia—nhận được trả lời y chang như trước: “Phu nhân mấy hôm nay không có ở nhà. Cậu chẳng lẽ cả cậu cũng không cô đi sao? Tôi còn tưởng là cô ấy đã báo với cậu rồi.”
Lệ Đình Ngôn lấy điện thoại gọi cho Từ Lộ.
Nhưng bên kia vang lên tiếng: “Thuê quý gọi hiện không liên được...”
Khoảnh khắc đó, anh như sực tỉnh.
Anh nhớ vẻ bất an và căng thẳng mà cô cố giấu ngày hôm ấy.
Phải chăng... đó, quyết định sẽ rời xa anh?
Lệ Đình Ngôn lập tức báo cho cấp dưới, gần như lật tung cả thủ đô lên cô—nhưng hoàn toàn vô vọng.
Tối hôm đó, anh đến say người bạn tìm khắp mới thấy anh gục trong một quán bar.
“Anh Ngôn, đừng như vậy nữa. Dù gì anh với Lộ cũng chỉ là chơi đùa thôi mà. Giờ ấy biết điều rút lui trước, đỡ cho anh sau này phải tìm cách chia tay. Như vậy chẳng mọi à?”
“Các người thì gì!” Đình đột nhiên hất đổ toàn chai rượu ly trên bàn. “Cô rời đi không một lời, tin nhắn, cứ thế biến mất khỏi cuộc đời
Anh cam lòng—không cam lòng để người nói lời chia tay cuối cùng lại là Từ
Mấy người bạn sững sờ, cùng có một người nhắc nhở anh: “Thế chị Ngữ Nhu thì Anh Ngôn, anh đừng quên—chị ấy đã trở về rồi. Bao nhiêu năm qua chúng ta lên kế hoạch chẳng phải chỉ vì muốn trả lại công bằng cho chị ấy Giờ Từ Lộ đi rồi, mọi thứ lại xuất phát. Anh với chị Ngữ Nhu có thể bắt đầu lại đầu. Cớ gì phải vì cô ta mà buồn bã như