Trang đang được thử nghiệm. Truyện được sưu tầm và dịch bằng Tool AI. Nếu trùng xin vui lòng liên hệ để page tạm thời tắt truyện đó 1 tháng.

Cái Giá Của Sự Hy Sinh

Chương trước Chương sau
Chương 2

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Từ lúc tôi đảm nhận việc chăm sóc con gái, tôi đã quyết tâm sửa hết những thói xấu con.

Ba bữa trong ngày do tôi tự tay nướng, chuẩn bị thực đơn lành mạnh và đầy đủ dinh dưỡng cho con, kiểm soát lượng ngọt và thức ăn chiên mà con ăn.

Mỗi ngày con tan học ở mẫu giáo, tôi chơi các trò chơi gắn kết cùng con, giảm bớt thời gian xem và dùng thoại.

Tôi còn ký cho con học thêm vài lớp ngoại khóa cờ tướng, bơi lội, ngôn ngữ, thư múa, muốn xem hứng với cái gì để có tập trung triển.

Hồi nhỏ điều kiện gia đình tôi bình thường, không đủ kinh tế để tôi học mấy thứ năng khiếu như vậy. Sau này học, mỗi thấy mấy nữ biết hát, biết nhảy, vẽ, viết pháp, tôi rất ngưỡng mộ.

Thứ tôi không có lúc nhỏ, tôi muốn cố sức tạo điều kiện cho con, để sau này không phải tiếc nuối.

Cuối cùng con chọn học múa liền dừng còn lại, chỉ giữ lại hai lớp này, hy vọng này con lớn lên có thể có sở thích và tài riêng của mình.

Dù sao thì con cũng do bà nội nuôi từ nhỏ, nên rất Lúc mới xa bà, con bé cứ luôn đòi bà quay lại.

biết nếu mẹ chồng về, thể nào bà cũng lại chiều hư con như trước, nên tôi không đồng ý.

Tuy vậy, nghĩ đến chuyện con lớn cùng bà, chưa quen ngay việc xa cách, nên cuối tuần nào tôi cũng cùng chồng đưa con lái xe hơn bốn tiếng về quê thăm ông bà, bất kể nắng mưa.

Lần nào về, con bé cũng bắt tôi mua một mang theo.

Từ đó, người mẹ chồng hay khen ngợi bỗng chuyển đối tượng sang cháu gái.

Bà hay khoe với xóm: “Con cháu do ai nuôi thì thân với người đó. Nhìn cháu tôi xem, nào về cũng cho tôi cả đống ăn còn chẳng hết, đúng lãng phí.”

5

Sau khi mẹ chồng về quê, tôi một mình chăm con gần hai năm.

Cho hai tháng chồng gọi đau dạ dày, lên phố nằm vài ngày.

Chồng tôi – Tống Trạch Minh – bàn tôi rằng muốn đón cả bố mẹ lên để tiện chăm sóc.

cứ tưởng sau chuyện hai năm trước, chồng đã thay đổi ít

Ai ngờ bà vẫn “giang sơn dễ đổi, bản tính khó

Trước đây, sau giờ còn phụ tôi vào bếp nấu cơm, làm việc vặt.

Nhưng này chồng vừa đến, lần nào thấy chồng tôi đụng tay việc gì là bà lại kéo anh ra khỏi bếp: “Đàn ông con trai mà cái gì, đi làm ngày rồi ngơi đi. Ở đây đã có tôi với vợ rồi, ra ngoài đi, mau lên mau lên.”

Dần chồng tôi bắt đầu tỏ vẻ đương nhiên, tan làm là ngồi xem TV với bố mẹ chồng, chờ cơm nấu sẵn dọn ra ăn.

Mà từ ông bà nội chuyển con gái tôi cũng dần trở nên lạnh nhạt với tôi, thường đi học nhất đón.

một tối, họ về nhà, còn tôi thì do đi chơi với bạn nên chưa kịp cơm. chồng lập quay sang móc con gái tôi: “Cháu gái đói muốn xỉu rồi đúng không? Nhìn mẹ cháu kìa, chẳng lo cho cháu, chỉ biết chạy ra ngoài lêu lổng.”

Lúc đó tôi bé sẽ bênh mẹ, ai ngờ nó lại hùa theo lời bà nội: “Đúng đó, mẹ của bạn con ai cũng nấu ngon cho tụi nó, còn không bắt học lớp thêm. có mẹ là rắc rối, cứ ép con học suốt, thời gian chơi cũng không có.”

Tôi mệt, không muốn cãi nhau, nên chẳng thèm để ý tới mẹ chồng.

Nhưng tôi thấy con gái bị bà dẫn lệch hướng rồi, đã chuyện nghiêm con gần một tiếng đồng

Tôi nói với con: “Nếu con không muốn học ngoại khóa nữa, mẹ sẽ ép. Đã không muốn thì mai mẹ đi lớp học cho con.”

“Mẹ cũng là một con độc lập, cũng cần và thời gian bản thân, không thể vì con mà biến thành cái bóng của ngôi nhà này được.”

Nghe xong, con gái cuống cuồng xin lỗi “Con xin lỗi mẹ, ra con thích học múa mà, con hứa sẽ không như vậy nữa đâu.”

6

Thời gian quay về hiện

Hôm sau sinh nhật tôi, tôi bất ngờ quen, không dậy sớm ăn như thường lệ, mà ngủ thẳng tới mười một

Lúc thức dậy bước ra khách, chỉ lại bố mẹ chồng ngồi

Tôi không nói gì, đi rửa mặt xong thì vào tự nấu một bát trứng cà chua

chồng không chịu nổi nữa, lên tiếng trước: “Tiểu Thiên, thế còn của bố mẹ đâu, sao nấu mỗi cho con?”

Tôi không buồn ngẩng đầu: “Xin lỗi mẹ, nếu mẹ có thể thuê giúp việc công ty dịch vụ, như mẹ chưa từng trả lương cho thì phải?”

chồng lập im bặt, cầm điện thoại bấm chắc đang nhắn mách lẻo với trai

bảy ngày liên tiếp, tôi không nấu ăn cho gái, không giặt không dọn phòng, không buộc không chơi chơi mẹ không kèm bài.

Thậm tôi còn cho dừng luôn các lớp năng khiếu của

Căn nhà tôi đang ở vẫn còn phải trả góp, tiền lương của chồng sau khi trả nợ đủ chi tiêu trong nhà.

Vì vậy, các lớp thêm của con đều tôi bỏ tiền lo.

cùng, đến ngày tám, chồng tôi không nhịn nổi dắt con gái vào phòng ngủ xin lỗi tôi.

Chồng tôi nói: “Tiểu Thiên, con gái không nên đối xử với em như anh cũng không lúc nào cũng nuông chiều con bé. Anh từ giờ gia đình sẽ lấy em làm trọng, chuyện như hôm đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”

Con gái tôi cũng bắt đầu thút thít khóc: “Mẹ ơi, con sai rồi, phải bảo mẫu đâu, yêu nhất. Mấy mẹ không buộc tóc cho bạn đều cười con, nói tóc nội buộc xấu. Cả Tiểu Ái hỏi con mấy lần, sao không đi học nữa, cô giáo dạy bài mới rồi, con sắp bị bỏ lại phía sau

Nhìn khóc sướt mướt, lòng tôi khỏi chùng xuống.

Dù sao cũng mủ của mình, thấy con biết lỗi, tôi cũng thuận theo mà dịu xuống.

Dù gì cũng là người một nhà, va chạm là chuyện thường, chẳng ai muốn biến bầu không khí đình thành thẳng mãi.

7

Thời gian sau đó, bắt tìm việc

Sau ra vào sinh nhật, tôi ra rằng: người phụ vác trách nhiệm trong gia chưa chắc đã được các thành viên khác nhận. Vậy tôi quyết định lại đi làm.

Tôi nghĩ, làm vậy không chỉ có thêm thu nhập, mà còn có thể sửa lại của con gái, để mẹ cũng có sự nghiệp riêng, chứ không phải sinh ra để làm nô lệ cho cả

vì đã nghỉ hai năm, cộng với tình hiện khó khăn, nên việc tìm việc khá vả.

Nộp bộ hồ sơ, có khi 10 công ty phản còn lại thì như ném đá xuống biển.

Trong 10 công ty đó, cũng có 1–2 nơi mời tôi vấn.

Dù vậy sao, thứ tôi có bây giờ chính là thời gian. Bình tĩnh, kiên trì, không vội.

Tôi không còn lo chuyện bếp núc, hay dọn dẹp trong nhà nữa, mà dành phần lớn thời gian trong ngày lên các nền tảng tuyển dụng, vị trí phù hợp thì đi phỏng vấn.

cùng, sau vô số cuộc vấn và hàng câu hỏi oái oăm, tôi cũng được một ty khiến tôi lòng.

Đó là công ty niêm yết trong ngành Khi HR liên lập tức hẹn phỏng vấn, chuyện rất hợp với nhân sự và cả phó công ty, và cuối cùng đã nhận được vị trí Quản lý Kế chính thức đi làm.

Dù lương thấp trước khoảng một phần ba, nhưng môi trường làm việc rất dễ chịu, công việc đơn giản, không áp lực nhiều, mỗi ngày 6 giờ tan sở, còn có cơm trưa ngon.

đó, tôi hòa nhập và được lãnh đánh giá cao.

tôi không ngờ, sau khi tôi đi con lại đầu ra hài lòng.

chí, con còn làm một chuyện khiến tôi vừa đau lòng, vừa không hiểu nổi.

8

Vì công hiện tại là thứ tôi mất rất thời gian và công sức mới có được, nên tôi cùng trân trọng.

Tôi làm việc chăm chỉ, cố gắng hết sức hoàn thành tốt mọi việc được giao.

Không biết phải vì công việc thuận lợi không mà rắc rối trong cuộc sống bắt đầu xuất hiện.

Đầu tiên là con gái, trách tôi đi làm rồi không nấu cơm cho con, cũng đưa con chơi là tôi giao hết những việc này cho mẹ chồng.

Nhưng mẹ lại lén lút bóng gió, muốn tôi tiếp tục trả tiền cho bà.

Mỗi lần bà nhắc đến, tôi đều lảng sang chuyện khác, cố tình đáp lại.

Tôi nghĩ: trước kia tôi cho bà chăm bà lại lưng nói tôi là vong ân bội nghĩa.

Đến khi tôi tự tay chăm thì bà lại chê bai, còn xúi con gái nói xấu phá hoại tình cảm con tôi. Tôi làm kiểu gì cũng bị chê, chẳng khác nào làm sai hết.

Nếu bà thấy cháu còn thân thiết hơn cả con thì cũng nên chăm cháu không công đi chứ, sao còn quay lại tiền tôi?

Có lẽ không được gì tôi, mẹ chồng chuyển thổi gió bên chồng

vì đúng dịp cuối Chín, công việc bận rộn tôi mười giờ tối mới về nhà.

Sau khi tắm rửa xong, tôi thấy chồng vẫn còn ngồi trong phòng khách, ra chiều chờ sẵn: em qua đây một chút, anh có chuyện muốn nói.”

Tôi liếc ta cái: “Chuyện

Anh chẳng khách sáo gì, nói thẳng: “Mẹ đang giúp chăm Viên Viên, thấy có nên tiếp tục gửi sinh hoạt phí cho không?”

Thật lòng mà nói, giờ tôi chưa nghĩ Tống Trạch Minh lại có thể dày đến này.

chẳng nể nang gì mà phản bác luôn: “Vậy ý anh là Viên con gái của mình tôi thôi à? Nhà anh cử người trông con mà như chịu không bằng. Được thôi, thể trả lương cho anh, nhưng tôi sẽ đổi họ cho con sau này bé sẽ họ Khưu, tên là Khưu Tư Viên.”

Tống Trạch Minh bắt đầu lớn tiếng: “Em cùn! Đừng anh không biết lương em giờ hơn hai vạn, cứ làm như trước là được, mỗi đưa mẹ một vạn.”

Tôi tức bật cười: “Tống Trạch Minh, nếu muốn lương mẹ anh thì cứ chuyển thẳng cho ấy, tôi không ý kiến gì. Nhưng tại sao lại bắt tôi trả? Anh đúng là không hổ thật đấy.”

Anh ta mất bình tĩnh, gào lên với tôi: “Gì mà bắt em trả? Chúng ta là vợ chồng, tiền em ra là tài sản chung. Với lại em cũng biết rõ, tiền của anh đã lo trả nợ nhà hết rồi. Em đúng cái đồ kiệt!”

Đúng là người không biết xấu hổ thì vô địch thiên lập tức vạch trần tâm xấu xa anh ta:

 “Anh bảo là nợ nhà cả nhà mình? Nói ra không sợ người cười à? Căn nhà này là anh mua trước khi chỉ được cái tiền cọc thấp nhất, mỗi tiền lương của anh chỉ đủ trả nợ, còn lại trong nhà toàn tôi lo. Từ đồ đạc đến sinh hoạt rồi tiền học của con, đều là chi. Vậy mà anh còn nói được câu đó? Anh mẹ anh đúng là cùng một giuộc, chỉ biết hút máu người khác. Trên làm gương xấu, dưới học theo.”

Có lẽ nghe thấy tiếng cãi nhau phòng mỗi lúc một con tôi lò dò bước ra đôi mắt ngái

Còn bố mẹ chồng tôi thì mới xe về hôm qua vì làm giấy tờ xác nhận đất

Tống Trạch Minh không rõ đang muốn lên với tôi hay bị điên thật, vậy mà dám ra tay người. Anh ta hét lên: “Cô muốn nói gì tôi được, nhưng không được động tới mẹ tôi!”

Rồi tên “hiếu tử mồm” ấy xông thẳng đến, đẩy mạnh tôi cái khiến tôi ngửa ra sau, đập vào cạnh bàn trước tức tối sầm lại.

Lúc tôi tỉnh dậy, vẫn thấy mình nằm trên sàn nhà, lạnh lẽo khiến tôi rùng một cái.

 

Chương trước Chương sau