Năm tám tuổi, mẹ của Lâm Dịch qua đời. Thi thể được đưa nhà để hỏa táng.
Xung quanh là người lớn đang cãi kịch vì tài sản, vì lợi ích.
Cậu đứng im lặng một mình ở phòng, nét mặt lạnh lùng, không nói một lời.
"Ăn kẹo không?"
Không biết từ lúc nào, bên cạnh cậu xuất hiện một cô bé với tóc tết hai bên gọn gàng. xoe, trong veo nhìn cậu ngây thơ.
Trên bàn tay bé xíu của lặng nằm một kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.
Lâm Dịch không bé, nên chẳng muốn để ý.
"Ba tớ ở trong — cô chỉ vào chiếc lò hỏa táng khổng phía trước, nói, "Mẹ tớ bảo, người chết đến một thế giới khác."
"Không phải." — Lâm Dịch đáp, giọng cứng nhắc.
Cô bé chớp mắt: "Hửm?"
"Chết là hết. Không có thế nào Từ giờ trở đi, ba sẽ không bao giờ quay lại nữa."
Cô bé hơi buồn, môi mím lại, mắt rưng rưng: "Vậy là… ba sẽ không còn thăm tớ nữa, đúng không?"
Lâm Dịch chợt thấy thật
thấy người đồng trang lứa cũng buồn, cậu cảm thấy trái tim mình nhẹ đôi chút. Như thể nỗi ấy qua cách nào đó đã được chia sẻ — hoặc chuyển từ cậu sang cô bé kia.
nằm trong lò đó… là thân nào của cậu vậy?" — cô bé lại hỏi.
Dịch mở to mắt, khẽ dài: "Là mẹ tớ."
bé mắt nhìn cậu.
Một lúc sau, cô bé lặng bước lại gần, đứng sát bên cậu, nhẹ nắm lấy tay "Đừng buồn nữa. ba tớ với mẹ có thể làm bạn với nhau ở thế giới bên kia. Vậy thì, dù chết rồi, họ cũng sẽ không cô đơn."
Người lớn xung quanh vẫn vội vã qua lại, mang những gương mặt lo lắng, đau khổ chú ý đến hai đứa trẻ nhỏ đang đứng lặng ở một góc.
Lâm Dịch ngậm viên kẹo bị cô bé ép nhét vào miệng. Không biết đã bao trôi qua, cuối cùng đầu ngón tay cậu khẽ động — rồi cậu nắm bàn tay nhỏ bé
Trong khoảnh khắc ngủi ấy, hai trái tim non nớt của họ… đã sự cùng nhau khẽ rung lên một nhịp.
Năm mười tám tuổi, nội Lâm Dịch đột ngột phát bệnh, được đưa gấp vào bệnh viện.
Chỉ là bệnh nhẹ thôi, nhưng đám con cháu thì tranh nhau vây kín giường bệnh, ai nấy đều ân hỏi han, săn sóc ra mặt. Lâm thấy phiền, liền một ra cầu thang định hút điếu thuốc cho yên.
anh thấy một cô gái đang khóc như vòi nước bị vỡ.
Chắc là có người thân qua đời — anh nghĩ bâng quơ như vậy. Chỉ cảnh đó vị nên đứng lặng một lúc, lặng lẽ nhìn.
Cho đến khi, từ khuôn mặt khóc đến chẳng ra hình dạng kia, anh nhận ra một nét đó… quen thuộc.
— là cô ấy.
Thật kỳ Cô ấy lớn lên khác gì bản sao phóng to lệ từ lúc nhỏ, chẳng đổi gì cả.
Càng là, rõ ràng chỉ từng cô đúng một lần, vậy mà anh lại vẫn rất
Điếu thuốc ngậm trên môi, anh quên mất việc châm lửa.
Lâm chẳng biết mình đã đứng nhìn bao lâu, cuối cùng cũng bước tới, ngồi xuống cạnh
Lần đầu tiên trong đời, anh vụng về học cách an ủi một người
Dù dường như… chẳng có tác gì. cuối cùng, chí chẳng nhận được một tiếng “cảm ơn”.
Lúc Lâm Dịch nghĩ — rõ ràng lúc nhỏ cô ấy vui vẻ một sao lớn rồi lại cảm xúc đến thế?
Buổi giao lưu tân sinh viên năm nhất lần thứ ba họ gặp nhau.
Lần này, Lâm Dịch cuối cùng cũng biết được tên cô Thu.
“Thu” là một loài thực vật thuộc họ ngải.
Nói giản hơn, là cỏ dại.
Không quan trọng, không hiếm, nhưng sức sống rất mãnh liệt.
Dịch nghĩ, cái tên thật đúng với con cô.
Họ đổi cách liên lạc, nhưng chưa bao giờ nhắn tin cho nhau. Lương Thu là biết giữ khoảng cách, sẽ không bao giờ quá thân thiết với bạn trai bạn cùng phòng.
Nhưng không biết từ khi Dịch lại hình thành một thói quen.
Mỗi tối trước khi anh vào xem trang cá nhân của Lương Thu.
Cô ấy không đăng nhiều, phần lớn đều những chuyện nhỏ trong sống.
Anh làm điều đó lặp đi lặp lại ngày, vậy mà không thấy chán.
Tần Uyển từng hỏi anh ấn tượng gì về Lương Thu.
Lâm Dịch lời: "Cũng được."
"Có bạn nào xung quanh anh ổn không? Giới thiệu cho Thu thử xem?"
Lâm trả "Không phù hợp."
"Sao lại không phù hợp?"
"Gia thế không hợp."
"Ôi giời, chỉ là yêu thôi, đâu phải nói đến cưới xin sinh
Dịch vẫn từ chối. Anh chẳng có hứng thú làm mai cho ai.
"Anh chấp thật đấy. chối thừng như vậy, suýt nữa anh thích Thu Thu rồi."
Lâm Dịch không nói gì, chỉ mắt nhìn thoáng qua Tần Uyển.
Uyển lập tức cười gượng: "Xin lỗi, em lỡ lời."
Lâm Dịch không có cảm gì với Tần Uyển. Cô là do gia đình nếu thuận thì không thì thôi. Dù sao với gia đình như họ, chuyện yêu đương cũng luôn đăng hộ lên hàng
Nên dù Lâm có nhận ra bản thân cho Lương một thứ cảm xúc biệt, anh cũng chưa từng nghĩ sẽ gì với
Cho lần đó, trong trò chơi “phòng tối”.
Có thấy Lương sự rất mấy chuyện ma quỷ, nhưng lại bị Tần Uyển kéo cùng, cắn chơi.
Giữa chừng, cô hoảng đến mức người cứng đờ.
Lâm Dịch không đành lòng nhìn một “con ma” lại bất ngờ lao ra hù cuối cùng cũng đưa tay kéo Lương Thu lại.
đầu cô đập vào ngực Lâm Dịch nghẹt thở.
Anh cảm giác… mình như bỏ lỡ một nhịp.
Từ đến nay giữa họ chưa có sự thân mật nên anh chưa từng biết ra, khát của một người cho một người khác… có thể mạnh mẽ đến nhường này.
Thì ra, lại có thể mãnh đến mức ấy.
Từng tế bào anh đang gào thét: Ôm cô ấy đi, đừng buông hãy hòa tan cô vào máu mình, để cả hai trở thành một.
"Ờm… tôi là Lương Thu, phải Uyển. Anh nhận nhầm người rồi phải?" Tiếng nói ngại ngùng vang lên kéo anh về thực tại.
Lâm giật mình, dùng hết lý trí để buông tay.
Tim bỗng chốc rơi vào khoảng trống lạnh góc kín đáo nhất trong lòng anh — chiếc hộp đã bị mở lặng lẽ.
Lâm Dịch không thích Lương
Lâm Dịch ghét Lương Thu.
Anh ghét cảm thân bị chi phối dễ dàng bởi một người khác. Anh càng ghét việc tâm trí mình luôn vô thức bị cô thu hút.
Anh nên là người điềm tĩnh, lý kiểm soát.
Vì vậy, ly Lương Thu đưa anh bỏ thuốc, phản ứng đầu tiên của anh là — tức giận.
Rất tức giận.
Cô còn muốn anh rối loạn đến mức nào nữa? Muốn nhìn thấy phát điên, mất kiểm soát sao? Cô mình chịu nổi quả đó
Và thực chứng minh — Lương Thu không chịu nổi.
Cô khóc lóc, vùng vẫy, muốn chạy trốn. Nhưng nắm lấy cổ tàn nhẫn kéo về.
Thế nhưng, ẩn dưới dữ cuồng loạn ấy, là sự thật một góc khiếm nội tâm anh… cuối cùng đã được lấp một cách hoàn hảo.
Anh khoác lên vỏ của kẻ bị điên cuồng rút từ Thu cảm giác tội lỗi, sự chú ý và lệ thuộc.
Anh muốn nghiền nát cô, cô tận đáy, rồi lại dùng tư thế một "vị cứu tay cứu rỗi cô.
Như vậy thì cả đời này, cô sẽ chỉ có thể dựa anh, không thể nào rời khỏi anh
Chỉ cần tưởng ra cảnh tượng đó thôi, Lâm đã có thể đạt đến cao trào.
Một khi đi ngang qua váy Lâm Dịch bỗng không thể bước
Anh nghe thấy tiếng tim mình đập thình vui phấn khích.
Họ sắp kết hôn — đã đến lúc một số việc… cần được chuẩn từ bây giờ rồi.
Nhưng Lương đã bỏ đứa con của họ bằng cách quyết tuyệt nhất.
Cô từ chối tất cả mọi người thăm.
Mà đứa trẻ ấy… từng là quân bài mạnh nhất Lâm Dịch.
Giờ đây, Lương Thu như đang dần đi.
Sự sống trong cô tiêu tán, từng hạt cát nhỏ. Anh càng cố nắm chặt, lại càng trôi qua nhanh hơn.
Không như vậy. lại thành ra như thế này?
Cái giá để có được là đi cô.
Lâm bắt đầu tự hỏi: rốt cuộc anh gì?
Rất sau — lâu mức họ đã chẳng còn gì, đã trở hai kẻ xa lạ — tình cờ thấy Lương Thu bước ra từ một hoa.
Cô ôm trong tay một bó hoa nhài tắn, sắc trắng nõn như sương sớm. Trên khuôn mặt cô, là một nụ cười dịu dàng, nhẹ như làn gió xuân.
Và chính khoảnh khắc đó, anh mới hiểu
Thứ anh luôn khao khát…
đơn là — được cô cười.
Chỉ vậy thôi.
Lâm thích Lương Thu.
Lâm Dịch ghét Lương Thu.
Dịch yêu Thu.
Nhưng điều đau lòng nhất là Lâm Dịch biết thế nào mới là yêu, càng không biết yêu như thế nào.
Anh chỉ biết tổn thương.
Vậy nên, mọi đau… anh xứng gánh chịu.