Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Tôi tuy căm hận Phùng Thiên Thiên, thấy cô đáng đời, nhưng thật sự phải tự tay hủy cả tương người khác thì vẫn thấy hơi day dứt.
Nghĩ một lát, tôi nhẹ nhàng
“Bác trai, bác gái, bọn cháu hiểu tâm trạng của bác. Nhưng bác cũng biết, một khi bị kết án, đời này cô ấy sẽ tiền án, cả tương lai và cuộc đời đều tiêu
Chưa kịp nói hết, bố Phùng Thiên Thiên đã ngắt
“Tương lai? Con bé như nó – quen tay ăn trộm, còn có tương lai gì? Cứ vào tù cho rồi, chúng tôi cũng bớt lo, đỡ phải đền tiền nữa!”
“Nếu cứ mọi chuyện tiếp diễn như thế này, tiền tôi thường có khi còn nhiều hơn cả mạng sống người trong nhà lại! Dù có chết cũng không trả nổi nợ này!”
Nghe đến đây, đầu óc chúng tôi mù mịt trong mây.
Theo lý mà nói, với năng lực Phùng Thiên Thiên công việc thu nhập 3.000 tệ/tháng không khó.
Dựa theo mức lương đó, khoản nợ hơn 200.000 tệ với nhà trong vòng 10 năm hoàn toàn có trả xong.
Nếu cả gia cùng chung tay, chắc chắn còn thể rút ngắn thời gian hơn – sao lại thành ra nợ ngày càng
Mẹ cô ta thở dài thườn thượt, nước mắt không kìm được lăn dài:
“Đến nước rồi, tôi cũng không sợ mất mặt cứ nói thẳng ra
“Thật sự tôi cũng không hiểu đầu óc Phùng Thiên Thiên đề gì – để sớm trả hết nợ cho nhà trường, nó lại tiếp tục trộm xe điện thêm một lần nữa…”
Chúng tôi trợn tròn mắt, há mồm đến mức nhét vừa cả quả trứng.
Bà vừa nghẹn ngào vừa kể, còn chúng tôi chỉ biết im lặng lắng nghe.
Thì ra, sau khi vụ trộm trước bị phát hiện, Phùng Thiên bị cấm ở lại ký túc xá, phải lủi thủi quay về quê.
Nhà ta làm nông.
Chỉ ở vài ngày, ta đã chịu nổi cuộc sống cực khổ, bắt đầu suy nghĩ lên thành phố tìm việc.
Nhưng vừa sợ khổ, lười làm, kén chọn công không ưa đồng nghiệp hay sếp… mấy tháng trời cô ta đã đổi chục việc, tổng thu nhập tới tệ.
Cứ như vậy, tiền nợ nhà trường không những không giảm mà xu hướng tăng thêm.
Biết đến khi gom đủ tiền trả nợ nghiệp thì cô ta cũng đã hơn 30 tuổi
Một sinh viên tốt nghiệp ở đó, nói ra không bị ta cười sao?
Càng nghĩ thấy thiệt thòi, cô ta bắt bất
Không biết từ cô ta nghe được một câu sai lệch, ngày nào cũng lẩm bẩm: “Việc kiếm nhiều tiền thật sự được trong luật hình sự.”
đó ngày nào nghĩ đến ăn bất chính.
Tuy nhiên, dù gì cũng là gái, lại gan, dám dấn thân vào các vực mờ ám, vài rồi lại quay về “nghề cũ” – trộm cắp.
Lần này, cô ta học cách đấu dây điện trên mạng, rồi trộm một điện
Lại còn là xe thương hiệu nổi – “AIMA”.
Trong lòng tôi dâng lên một dự cảm
chiếc xe lần này cô ta trộm… lẽ lại phát nổ nữa rồi?”
Mẹ cô ta gượng cười, gật đầu.
Chiếc xe đó sau khi bị cô ta từ thành phố về, còn ám ảnh chuyện cháy ký trước đó nên không dám sử dụng hay sạc điện nhà, cứ để mặc trong sân.
Nhưng để lâu trong sân cũng không ổn, càng để càng tìm ra, lúc đó không không bán được mà còn phải đền bù, thành ra chồng nợ.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối lén lút bán chiếc một họ hàng xa trong làng.
Người mua Thiên là sinh viên đại học, tin tưởng cô ta không họ, lại càng không chiếc xe là đồ trộm – giao tiền xe rất nhanh gọn.
Một chiếc xe ăn trộm, bán được 3.000 tệ.
Nhưng đúng xui tận mạng, “uống nước cũng mắc nghẹn”.
Không chiếc mà ta trộm lại hàng nhái gắn mác – một sản rởm.
cô nếu lúc đó ta gỡ logo “AIMA” ra, sẽ bên là nhãn hiệu “AINIU” (tên giả
Người xui xẻo, để kiệm công học theo cách của Phùng Thiên Thiên: mang pin về nhà sạc.
Chưa đầy một tuần sau, cục pin phát nổ trong nhà.
Không khiến con trai người bị thương mà còn làm cháy nửa nhà.
Giờ đây, người họ hàng dẫn theo con bị thương đến tận nhà họ, vừa đòi một triệu tệ bồi thường, vừa đòi căn nhà mới – hoàn toàn đoạn tuyệt tình thân.
Tất trách nhiệm giờ lên đầu hai ông bà già còn lại trong nhà.
gây ra mọi chuyện – Phùng Thiên Thiên – thì lại không biết đã trốn đi
Mẹ của Phùng Thiên Thiên không kìm bật khóc nức nở:
“Thật ra nói nhiều này, lỗi cũng đều tôi cả. Vì sinh con muộn, nên lúc nào tôi cũng chiều chuộng nó, gì cho nấy, không dám từ chối một câu. Nếu không có sự nuông chiều mù nó cũng không thành ra thế này!”
tôi tuy ở quê, không nhiều tiền, chưa bao giờ bạc đãi nó! Tôi cũng không hiểu tại sao chuyện thành như bây nữa!”
“Tụi gọi điện cho nó thì không nghe máy, hết cách rồi mới lần tìm đến trường, nhờ các cháu đứng ra báo công an, bắt nó đi cho Khi nào nó bị bắt đi, tụi tôi mới thật sự được thân! tiền nợ nhà trường tụi tôi có thể trả, không muốn cái đống nợ này ngày càng phình ra thêm!”
“Các cháu, coi như thương tôi, giúp đỡ hai ông bà già tố cáo Phùng Thiên Thiên đi!”
Không ai ngờ được Phùng Thiên Thiên lại rơi đến bước đường này, trở một “kẻ trộm nghiệp”.
Nghe đến đây, và An Nhã Huệ nhìn nhau, sau đó quyết định thuận lòng người, giúp đỡ họ một lần.
Vừa Thiên Thiên được cải tạo lại từ đầu, vừa giúp xã hội một mối nguy hại – tích đức hành thiện.
Chúng tôi trò chuyện thêm một thì giảng viên quay vừa bước vào đã
“Thế nào rồi?”
Bố Thiên Thiên liên gật đầu.
Giảng viên thở dài:
“Vậy thì cứ lập biên bản ở đây luôn, cũng làm chứng cho.”
“Đứa này, chính là bẻ gãy con của mình, còn được ai?”
Ngay tại chỗ, tôi và An Nhã Huệ gọi điện báo công an.
Sau đó, theo thủ tục đồn công an để báo ghi lời khai, cảnh sát cũng bắt đầu truy tìm tung Phùng Thiên thông qua hệ thống giám sát.
Theo lời cảnh nếu xác định khởi tố, có thể lập tức tiến trình tự và cục dành cho cô ta sẽ của pháp luật.
Bố mẹ Phùng Thiên sợ tôi tốn kém, chủ động đưa tiền phí khởi kiện và thuê luật sư – rõ ràng đã quyết tâm đưa con gái tù.
Chúng với tinh thần “giúp người thì giúp cùng”, tạm gác lại việc riêng để phối hợp tra chuẩn bị bằng chứng.
cái, ngày xét xử đã đến gần.
Khi một nữa nhìn thấy Phùng Thiên Thiên, cô ta đã sọp đi, đen sạm, trông chẳng khác gì người vừa thoát khỏi trại tị nạn.
Nhưng thấy chúng tôi, chẳng có phản ứng, thậm chí còn không ngước mắt
vụ việc của chúng tôi giống nhau được xét chung.
Suốt phiên tòa, dù chúng tôi cung cấp bằng chứng ra sao, dù luật sư bày thế nào, Phùng Thiên Thiên vẫn lạnh lùng vô cảm.
Do chứng cứ rõ ràng và vụ án quá phức tạp, tòa án nhanh chóng tuyên án tại chỗ.
Phùng Thiên Thiên vì cố trộm cắp tài sản có giá trị, với mức hiểm và hậu quả gây ra, bị án ba năm tù
Cô gái từng rạng rỡ đầy sức sống, giờ ngồi chết nơi ghế bị cáo, đôi mắt vô lẩm bẩm:
“Ba năm mà, qua cái vèo là hết, tôi chịu được. Vào đó cũng tốt, cuối cùng không còn phải sống cảnh hôm ăn, mai đói, cũng chẳng phải chịu đựng ánh mắt khinh thường khác nữa. không hiểu tôi đã trải qua gì, nên không hiểu được cảnh của tôi. Tất cả là do các ép tôi, ép tôi đến này!”
“Doãn Nhiễm, nếu lúc đó cậu chịu đưa hóa đơn cho tôi, đâu đến nỗi thành ra thế
Tôi môi:
“Trải qua gì thể là cái cớ cho vi trộm cắp.”
“Nếu cô không trộm xe của tôi, mọi chuyện cũng ra thế này. cho cùng, tất cả đều là do cô chuốc lấy. Cô từng có tương lai tươi sáng, lại tự tay ném nó đi, vào tù.”
“Phùng Thiên Thiên, vẫn chưa hiểu sao? Ngoài kia có biết bao người còn khổ hơn cô, nếu ai cũng như cô, xã hội này sẽ ra sao?”
Phùng Thiên Thiên liếc tôi một cái, rồi tức quay sang cảnh sát:
“Xã sao liên quan gì đến tôi? Các người chỉ là mèo khóc chuột thôi, giả vờ bụng. Nếu thực sự thương hại tôi, sao còn kiện tôi
“Cảnh sát ơi, mau đưa tôi đi đi, tôi không muốn ở đây thêm phút nào nữa!”
Chưa thấy ai tác vào tù cô ta.
Từ hàng ghế khán, mẹ Phùng Thiên ôm mặt khóc nức nở, còn bố cô ta có vẻ đã quen với cảnh này, lặng lẽ khỏi phòng xử án.
Tôi và An Nhã đồng thời thở dài.
Không ngờ chỉ nửa năm sau sự việc, chúng tôi lại chính là người đưa cô ta vào tù.
“Giải quyết” được Phùng Thiên Thiên, là chuyện khiến ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Bố Thiên Thiên vì muốn ơn và biểu dương chúng tôi, còn đặc biệt làm hẳn tấm biểu ngữ treo tặng, trên đó viết: “Thấy việc nghĩa, dám đứng ra trừ hại dân” – tôi và An Huệ vừa buồn cười vừa dở cười.
Việc biểu ngữ truyền đến tai lãnh đạo nhà trường.
Đúng mùa tuyển cận nhà trường còn đang đau đầu vì thiếu đề tài để quảng bá, thì giờ lại có một câu chuyện "trên trời rơi xuống", sao có thể bỏ
Sau khi sơ hình, họ lập tức “mỹ hóa” tôi và An Nhã Huệ, biến chúng tôi thành những hình viên dũng vì nghĩa, dám đứng lên diệt cái ác.
Trong “phiên bản chính thức” của này, Thiên bị vẽ thành một kẻ trộm nghiệp, ký túc xá trộm giảng đường, vì chút lợi nhỏ mà gây nổ cháy ký túc khiến cả trường xôn xao.
Không chỉ vậy, dù bị phát hiện, ta không hối cải, cuối cùng bị hai “sứ giả công lý” chúng tôi tố cáo lên công an, vụ việc được khởi tố và xử lý hình sự, giúp trường dẹp yên một họa.
chuyện được dệt ly kỳ đến mức nếu không tận chứng kiến sự thật, chính chúng tôi cũng tin là thật.
Từ được mua, chuyện lọt search địa phương.
Ngoại Phùng Thiên Thiên, gần như ai cũng là người hưởng
Chúng tôi và nhà trường có danh tiếng, ai hỏi cũng có thể tự hào nói: “Nhờ có sự giáo dục của nhà
Bố mẹ Phùng Thiên Thiên cũng được nhẹ gánh, cùng không còn theo sau dọn dẹp hậu con gái, ít nhất là đỡ thêm phần phiền tuổi
Chỉ không biết Phùng Thiên Thiên trong tù nghe được chuyện này, nghĩ gì – có thấy rằng chúng tôi “ăn bánh bao máu”, giẫm lên cô ta mà leo lên đỉnh vinh quang hay không.
dù nào, chuyện đó cũng không còn liên quan đến chúng tôi nữa.
Quan trọng hơn, làn sóng này đã dẫn tới quan tâm rộng rãi từ xã hội và luật đối với hành vi và lý viên đại học.
Sau vụ “giết gà dọa khỉ” ấy, ngày càng nhiều viên hiểu rõ hơn cái phải trả cho hành vi phạm pháp.
Trong suốt một thời gian dài, dưới các ký túc xá không còn mất đơn hàng nào, hành vi lặt như vặt trong phòng cũng gần biến
Tất đều là người đầu óc.
Không ai lại đi đánh đổi cả tương lai chỉ vì vài hay vài ngàn tệ.
nhiên, trừ... Phùng Thiên Thiên.