1
Tôi đưa bóp cằm Từ Ngữ Mộng, ép cô ta phải nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Nói tiếp đi, nói hết đống phân trong miệng ra đi, thì mỗi mở miệng lại bốc mùi cá chết, thối kinh lên được."
Ngữ Mộng cố vùng khỏi tay
"Lớp đánh người rồi! Mau đi gọi thầy cô, không là tôi bị đánh
bật cười khẩy.
"Được thôi, tiện thể gọi luôn cả thầy giám thị hiệu trưởng đến. Cho họ dạy cô vài điều về vu khống người khác thể bị phạt tù bao nhiêu năm."
Nghe vậy, Từ Ngữ Mộng câm bặt.
Mặt cô ta lúc xanh trắng, mấy lần định nói nhưng chẳng thốt nên lời.
học bàn với tôi, Trần Lăng Viễn, bước tới.
Tay vẫn đang lau bằng khăn ướt.
tôi nhớ không nãy cậu dùng lớp khăn giấy mới dám cầm gói băng vệ sinh của tôi.
dạng ghê tởm của cậu ta làm tôi buồn nôn.
"Cố Thuần, đừng ép bạn học quá. Việc này làm lớn lên cũng không hay đâu."
Cậu ghé sát tai tôi, nói nhỏ:
"Nói cho cùng thì cũng cậu sai trước, đừng rùm beng nữa."
Tôi huých cùi chỏ đẩy cậu ta ra.
Hình ảnh nam thần học bá từng ký ức tôi, chỉ còn là vũng bùn hôi thối mang mùi "trưởng bối".
có người đứng về phía mình, Từ Ngữ Mộng như được tiêm lại bắt đầu kiếm chuyện:
Thuần, cậu tức giận như thế không phải vì tôi trần chuyện xấu hổ của cậu sao? Mất mặt thì chịu đi, còn không cho người ta nói? Ai lại dám cầm mấy đó lộ như vậy, đúng không mọi người?"
số nam sinh bắt đầu hùa theo, ánh mắt trần trụi qua quét lại trên mặt và người tôi.
nhìn lại Từ Ngữ cô ta đã đứng dậy khỏi đất.
Một mặt sưng vù như heo, nhưng vẫn cười khoái chí như đóa cúc nở rộ.
Tôi chợt nhớ ra—trước đây mỗi lần kỳ kinh nguyệt, Từ Ngữ quyết không mang băng vệ sinh đến
Nói là thứ dơ bẩn, vô liêm sỉ.
Có lần ra nhiều quá, nhuộm đỏ cả quần, khiến cả trường bu lại xem.
Sau đó, cô nghỉ học một tuần.
Dù chúng tôi học lớp 12, áp lực hành cực lớn.
Nhưng cô ta bận tâm.
Khi quay lại trường, có nam sinh hỏi chuyện.
Cô ta cố ý lớn tiếng:
"Hôm đó xui xẻo, khiến các cậu phải nhìn thứ kinh thấy hổ không dám gặp ai. ra tớ rất bảo thủ, từng chuyện gì vô liêm sỉ như vậy, nên ở nhà ăn năn một tuần. Xin các cậu nhé."
Cô ta nói như thể đứa ngốc, xin lỗi đám con trai.
Hành động kỳ quặc đó nhanh lan truyền trong đám nam sinh, và cô ta cũng nhờ mà tiếng đôi
Khi ấy, ta đắc ý với tôi:
"Chẳng lâu cậu không còn được yêu thích nhất Chỉ những người biết giữ mình như tớ mới xứng đáng quý trọng."
Thấy tôi cứ im lặng, Từ Ngữ Mộng càng đắc ý.
cậu im lặng là vì chột dạ phải không? Làm nhiều chuyện vô liêm rồi thì có gì mà không dám nhận. Cậu vốn đã với bao nhiêu nam ngay cả thầy giáo không
Ánh mắt ta nhìn đầy rẫy ác ý trào ra ngoài.
"Không thì tại sao cùng giáo cùng một giảng, chỉ có mình cậu hiểu nhanh đến vậy? Cậu vào phòng thường xuyên như thế, ai lưng đã làm những
Tôi lại giơ Từ Ngữ Mộng ôm đầu bỏ
Nhưng lần này, ánh của cả tôi đã mang theo sự dò xét khác thường.
Ngay cả những bạn vừa nãy còn đang học bài, không tham gia ồn ào, cũng bắt đầu không được bình tĩnh.
lần lượt chất tôi:
"Cố cậu vì muốn vượt mặt tôi đủ thứ thủ đoạn hèn
"Chỉ vì bị cậu vượt trong xếp hạng, tôi đêm nào ngủ không ngon. Cứ mình chưa đủ nỗ lực, không bằng cậu. Hóa ra là tôi không đủ ‘dụ dỗ đàn ông’, không bỉ ổi như cậu thôi."
chẳng trách có người làm được lớp trưởng, hoa khôi trường gì thì ra là lăn lộn giữa đàn ông
"Về sau ai học dở cũng nghĩ đến Cố Thuần, phải do mình đủ liều. Dù sao thì, bọn cũng không có cái gan như cô ấy."
"Đúng là phụ nữ dám công băng thì bá đạo thật."
Tiếng cười chói tai như lớn dồn quanh tôi.
Dù có tôi cũng là một trẻ chưa thành niên, chưa từng trải đời, chưa biết thế là hiểm ác của hội.
Khoé mắt tôi nóng lên, bắt đầu ướt. Tôi vừa định miệng phản
Trần Viễn tay áo tôi lại, quyển che miệng tôi.
động quá bất ngờ khiến đập vào răng
Máu trào ra, đau đến mức tôi không nói nên lời.
Cậu ta tự
"Đừng cãi nhau với nữa, chuyện này cũng chẳng vẻ vang Tớ tin cậu được chưa, đừng nói Giờ mọi người bàn tán vài ngày rồi sẽ quên."
"Giờ có nói cãi không lại đâu, có mấy câu nói cũng mà… Hay là sau này bớt đến phòng đi. Coi như chứng bạn bè thấy cậu sạch."
Ha, tại sao tôi lại phải minh sự sạch cho một đám ngu ngốc chưa đầu đuôi đã vội buông lời phạm?
vẻ mặt Trần Viễn "thiện ý", kiên bảo tôi, tôi chỉ muốn ói.
Tôi vừa định giơ tay tát cậu ta thì lớp lên, thầy giáo bước vào.
Chính là người thầy mà Từ Ngữ vu cho có quan hệ mờ ám.
Trong học, còn nghe mấy nữ sinh ngồi đầu bàn thào:
"Giáo tốt như lại bị Thuần làm dơ bẩn, phải làm sao đây? Nghĩ đến chuyện ghê tởm của họ, tôi chẳng học nổi nữa."
Tôi bóp mạnh bút đến nỗi ngòi thủng giấy, đưa mắt nhìn quanh, vẫn vài ánh đầy thù địch.
Hết thầy lại gọi tôi lên văn phòng thường lệ.
Lần này tôi đứng bật dậy, lớn tiếng nói:
"Thầy ơi em không dám đi Từ Ngữ Mộng nói em học giỏi là vì có quan hệ với thầy. Nói thầy dạy riêng cho em. Giờ đều tin như thế, ai cũng đang lên án em."
Tôi mở miệng, vào chiếc răng dính máu.
"Đây là do bạn Trần Lăng đập đấy ạ. thực sự sợ rồi, em còn lên văn phòng bị đánh chết mất!"
Vị thầy giáo vốn luôn hiền không nóng giận, lập tức ném mạnh giáo án xuống bàn.
"Các đúng là vong ân bội nghĩa! Chỉ cần thấy Cố Thuần vào văn phòng là tự tưởng tượng ra đủ thứ chuyện."
biết bạn ấy vào đó làm gì không? Được, thầy nói mà nghe! Nghe xong đừng hối hận!"
câu hỏi mà các em ngại không dám hỏi, rồi lại khen thầy hiểu ý, giảng đúng cần — thật ra đều là Cố nghe thấy các em than phiền, âm nhắc thầy giảng kỹ đấy."
"Với cả, hay giáo án tôi phát có cách khéo léo, thậm chí còn hơn cả tôi trên lớp."
"Đó là do Cố Thuần tổng chia sẻ ra cho cả học, hề giữ riêng."
việc tốt như vậy, nếu hôm nay tôi không nói, chắc các em mãi cũng biết đâu."
"Người làm điều tốt mà không cần danh Còn các em thì Hễ người học là nghĩ ngay đến thủ đoạn xấu xa, chỉ để bao biện cho thành tích tệ hại của mình."
"Bây giờ đã lớp 12 rồi, các em còn là học sinh lớp ba. Không thể nghĩ cho chắn hơn à? Có vài người tung tin đồn là đám tin răm rắp."
"Các em trường là để học hành, thi học, chứ không phải tụ tập đầu buôn chuyện!"
"Nếu vẫn chưa tin, tôi có bản ghi chép tay và tin nhắn trao đổi học tập của Cố Thuần đây."