Tôi giả vờ nhiên:
"Card gì cơ? Sao không biết mà cậu lại biết rõ vậy?"
Thấy dính đến bản thân, nam sinh lập sợ hãi, thi nhau chỉ điểm tự cứu mình.
vờ nữa, Từ Ngữ mấy cái card đó là do phát cho tụi tớ mà!"
còn lợi ích tụi tớ nữa. Tớ đưa cậu hết tiền ăn cả tuần đấy!"
"Đúng đó! Từ Ngữ Mộng còn nói Cố làm ‘dịch khách, ai card thì không đủ tiêu chuẩn!"
Từ Ngữ ôm đầu, gục mặt vào đầu gối, người run dữ dội.
Tôi nghe thấy cô ta lẩm bẩm:
"Xong rồi… lần này thật sự xong rồi…"
Tôi lớn tiếng nói:
"Thưa các anh cảnh các anh thấy hết rồi đấy — Từ Ngữ Mộng tình vu khống, xúi giục vị thành niên tội."
tán nội dung đồi trụy, còn nhận tiền, vừa rồi kích động côn đồ ngoài trường hãm tôi."
"Tôi cầu xử lý nghiêm minh, tuyệt đối không hòa giải!"
7
Vì có sự thiệp của cảnh sát, tôi và mẹ của Từ nhanh chóng được gọi đến trường.
Nghe xong toàn bộ chuyện, mẹ tôi òa khóc.
ôm chặt tôi vào lòng, đau xót vỗ về:
"Con yêu, sao con đựng một mình như thế? bố cực khổ kiếm tiền để con được vui vẻ cơ mà."
"Con làm mẹ đau lòng quá."
Bố tôi đỏ hoe mắt, lập tức rút điện gọi luật sư.
nói kẻ nào dám ức hiếp tôi, một người cũng không được tha.
ông bước đến tôi:
"Con hay là bố con đi du học luôn nhé, khỏi thi đại học nữa."
"Chỗ khiến con thì đừng ở lại. Muốn đi nước nào cũng được."
"Hoặc tạm một năm, đi quanh thế giới thư giãn, lại thần."
Tình yêu thương của mẹ khiến trái tim tôi cuối cũng được thả lỏng.
tôi dồn nén bấy lâu thể chịu nổi nữa.
Tôi gục vào lòng mẹ, bật khóc nức nở.
Bố càng nhìn tôi khóc, càng xót xa, càng quyết tâm không tha cho Từ Ngữ Mộng – kẻ đã gây ra tất cả.
Phía bên kia, gia đình họ Từ cũng đã nghe rõ.
Bố của Từ Ngữ lập tức đá cô ta ngã lăn ra đất.
túm tóc cô ta dậy, tấp.
Mắt đỏ ngầu, gào lên:
mẹ mày mà rảnh thì đi bán thân kiếm tiền nuôi em trai mày đi!"
"Còn dám gây chuyện người người ta luật sư tới rồi đó, con đĩ mày gây họa!"
"Nếu chuyện này ảnh tới tương lai em mày, tao đánh chết
Nói xong, ông ta quay sang phía gia đình tôi, nở một cười nọt:
"Nếu mấy người vẫn thấy chưa hả giận, tôi đánh chết con tiện nhân này cũng được."
"Nhưng trước, nhà tôi không có tiền đền đâu nhé. Tiền trong nhà là để dành cho trai tôi hết rồi."
“Loại vô dụng như nó, tôi bỏ một xu!”
Từ Ngữ Mộng đánh đến bầm tím toàn thân, mặt mũi bê bết máu.
Nhưng cô ta không một chỉ mắt nhìn tôi đầy hận.
Mẹ tôi lập chắn mặt tôi, ôm tôi vào bảo vệ.
gái ngoan, đừng sợ. Chuyện này mẹ nghe con muốn xử lý thế nào cũng
“Bố mẹ sẽ luôn ủng con. Con là báu vật lớn nhất nhà mình.”
Tôi bước đến trước mặt Từ đứng thẳng, nhìn xuống cô ta.
cô ta đã bị bố mình đá mức không thể đứng dậy nổi.
Từ Mộng phun một ngụm máu về tôi:
“Cố cậu gì đáng để tự hào chứ? Chỉ là đầu thai vào nhà thôi! đổi chỗ, tớ chắc sẽ giỏi hơn cậu!”
“Giờ cậu dựa vào bố, trước thì nhờ mấy nam sinh, cả đời này không rời được đàn ông không? Khinh!”
Miệng thì chê nhưng sự ghen tỵ mắt Từ Ngữ Mộng đã gần như thiêu đốt cô ta.
từ đã nhận ra—cô ghen tỵ với gia cảnh của tôi, với thành tích học với ngoại hình.
Và ghen tỵ với sự yêu mến mà tôi nhận được dưới ánh hào quang ấy.
ta thèm khát sự ý, khao khát được nhận, được vây quanh như tôi từng được.
Và cách nhanh để có điều đó — là huỷ hoại tôi.
Tiếng cười khinh bỉ của Từ Ngữ tôi về thực tại.
Cô ta nhìn tôi gào lên:
“Cho cậu biết, tớ sẽ không xin đâu, vì tớ sai!”
“Lửa không có khói sao? Cậu dám nhiên mang vệ sinh trường, chắc chắn sau lưng cũng chẳng trong sạch gì!”
“Tớ là chưa có thôi! không từ bỏ đâu.”
“Với lại, tớ niên, pháp luật sẽ bảo vệ tớ, làm gì được tớ?”
“Gần đây thấy cậu bị chửi, bị quấy tớ sướng lắm. Đó là giá cậu phải trả!”
“Cậu thanh minh sao? Tớ cậu một lần được thì có hai, ba, bốn! thảm thì đừng hòng sống yên!”
Sáng hôm sau, khi tôi đến lớp, thị gọi tôi văn phòng.
8
“Cố Thuần, em sắp thi đại học rồi, thầy biết em là học sinh tốt.”
“Chắc em sẽ không vì chuyện nhỏ của mình làm ảnh hưởng đến tiếng nhà trường, và tương lai của bạn như Từ Ngữ Mộng, đúng không?”
Thấy tôi giám thị tiếp tục đạo lý:
“Từ Ngữ học lực không nổi bật, gia cảnh lại không khá, thi đại học là cơ duy nhất để thay vận mệnh.”
“Con gái cùng thì xích mích chút là chuyện bình rồi thôi. lại là lớp trưởng, chắn sẽ hiểu và cảm, không? Vậy thầy mặt em, tha thứ cho bạn ấy nhé.”
Tôi bật cười từ chối thẳng thừng:
“Thầy ơi, em đã nói rõ công an và luật rồi. này, em theo đến
Sắc giám thị lập tức đổi.
“Tình hình nắm rõ cả rồi. Theo thầy thấy, nếu cứu thì lỗi phần lớn ở em.”
đó chính không kỹ đồ dùng cá nhân, Từ Ngữ Mộng lời không Nó muốn nhở thôi.”
“Nếu em hoàn toàn không có vấn đề gì, thì cô chẳng thể bịa được. không có vết nứt đâu đậu vào Cô ta làm vậy, chắc chắn là vì cũng có sai sót.”
“Người không tha làm sao làm tốt bài thi học được?”
là cái luận cười “nạn nhân lỗi”.
Lại lôi kỳ thi đại học ra cái cớ để uy hiếp.
Tôi về phía bàn loa phát thanh, bước đến bật công cộng trường.
“Thưa thầy, em chưa bao giờ thấy việc mang băng vệ sinh đến trường là sai.”
“Sau này em sẽ không giấu nữa. Em sẽ mang một cách đường hoàng.”
“Vì không phải thứ gì bẩn thỉu, không phải điều đáng xấu
"Băng vệ sinh là một món đồ bảo vệ sức khỏe của tôi."