"Chúng ta cùng chung trường đại học nhé!"
Nghe tôi suýt bật cười.
Chưa nói đến những chuyện giữa tôi cậu ta, chỉ riêng kết quả thi thôi tôi nghe nói Trần Lăng ở mức trung bình, vốn đã thấp hơn tôi.
Chưa tối đã nằm mơ giữa ban ngày rồi.
Trần Lăng ho nhẹ một tiếng, sau đó lại nói ra những càng trơ trẽn hơn:
biết cậu thích tớ. Bây giờ tớ đồng ý lời tỏ tình của cậu.”
“Nghe cậu Hoa – Bắc Đại, vậy thì bạn trai cậu rồi, cậu thương lượng với xem bên nào cho phép mang theo nhà thì chọn bên đó Đừng quên học bổng nha, đại học tiêu tiền đấy.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta, phát hiện thời gian qua khuôn mặt “nam học đường” giờ đầy mụn, mép còn mọc ria.
Gì mà nam thần? Chỉ là một tên đàn ông bình thường tự quá đà.
ngoại hình, không thành tích, không nhân cách.
Đứng trước tôi mà như đang đứng giếng thần để ước nguyện ấy nhỉ?
“Bạn trai? xong não cũng chín luôn rồi à?”
“Tớ tỏ tình với cậu khi nào? Giờ, địa điểm thể, không thì coi chừng tớ kiện cậu tội vu khống đấy.”
nữa, bạn trai mà ít nhất phải đẹp trai và học lực tớ. Hai này cậu đều không đạt, đúng chứ?”
“Thật ra vậy cũng chưa là gì. Quan trọng là — phải có cách.”
cậu? Tớ dùng kính hiển vi soi cả người cũng không thấy nổi điểm nào.”
đâu thiếu những chàng trai xuất sắc, sao phải chọn một kẻ nhu nhược, hùa theo đám đông, có chút gì là xấu hổ cũng không dám đối như cậu?”
Mặt Trần Lăng Viễn lúc đỏ lúc trắng, ngượng đến muốn chui xuống đất.
Một lúc sau, ta buông một câu:
“Cậu đợi đấy, tớ sẽ chứng minh cho cậu
Tôi quay người về phía cổng trường.
Nhưng vẫn cậu ta chặn lại giữa đường.
Tay một túi nilon đen, cậu lén nhìn quanh, chắc không có ai, rồi rút ra bịch băng
Đưa cho tôi.
“Cố tớ đổi rồi, sau này sẽ không thấy này xấu hổ nữa.”
“Cậu tha thứ tớ sau này mỗi tháng tớ đều cái này, được không?”
Tôi lập tức hất mạnh tay cậu ta ra.
“Nếu thật sự thấy băng vệ sinh là bình thường, thì đã hành động như thể mình chuyện động gì ghê gớm
“Tớ không cần ân huệ rẻ tiền này cậu. Chỉ cần tớ muốn, bố tớ có thể lập một công ty băng vệ sinh cho tớ đấy!”
“Giờ thì, làm ơn đừng làm phiền nữa. Thời gian này cậu nên lo tra cứu thông tin trường đi. Với số điểm thấp như trường tốt chẳng còn bao nhiêu đâu, mà cạnh tranh thì cực kỳ khốc liệt.”
Nói rời đi. Ngoài cổng mẹ đang chờ tôi.
Tôi đầu nhìn ánh nắng dưới chân mình.
Chỉ còn mỗi bóng của — điều đó có nghĩa là, đời này với Trần Lăng Viễn chắc chẳng dáng gì nữa rồi.
Rất nhiều cô gái vì bạn hay chồng mua băng vệ sinh cho mà cảm động rơi nước mắt.
Nhưng xã hội này tồn tại cái gọi là “xấu hổ vì băng vệ sinh”, thì chuyện ấy gì mua nước, mua giấy?
vệ sinh là một sản phẩm vệ tiện và thực tế.
Cớ gì phải mang tiếng là hổ"?
Tôi ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Nắng chói — nơi đó chính là tương lai tươi sáng của tôi.
Tôi sẽ cố gắng trở nên ngày càng xuất sắc, sẽ sống đúng với "tam tứ đức" phụ nữ mới:
thương, tòng pháp, tòng Đắc quyền, đắc tiền, đắc thế, đắc
Tôi bước lên sân khấu lớn có nhiều nói hơn.
Tôi sẽ xé toạc những cái nhãn định kiến gán lên phụ
Con gái tụi mình xứng đáng được sống nhàng, vui không hổ thẹn!