Chị Gái Không Dễ Bắt Nạt
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

“Đúng vậy, chúng ta nên xuống, bàn bạc cho hoàng chuyện của hai đứa nhỏ. Tôi cũng nghe sơ qua rồi, cả hai là đứa trẻ ngoan. Chuyện này, nói cho cùng thì cũng là đôi bên tình nguyện, đâu làm ầm ĩ vậy.”
Ai ngờ mẹ cô ta chẳng hề có ý muốn nói chuyện tử tế, ngược lại còn hét toáng lên như một mụ hàng hàng cá:
“Trời ơi là trời! Tình nguyện cái chứ? Hôm đó nó uống rượu, con gái tôi say khướt, chẳng biết trăng gì, rồi đó hiếp! Là cưỡng hiếp đó, mọi người nghe rõ chưa!”
Ba mẹ tôi lúc này cũng hiểu rõ: người này không phải đến để hòa giải, mà là đến gây chuyện.
“Chúng tôi khuyên các người nên ngoan ngoãn sang tên căn biệt thự cho con gái tôi, nếu không thì tôi sẽ bỏ đứa bé này đi, cho nhà họ Tần tuyệt đường con cháu!”
Ba tôi nghe đến thì không nổi giận mà bật cười. Ông quay sang hỏi
“Con thấy cô em dâu này nên không?”
Tôi thản nhiên lắc đầu:
“Cho không cũng không thèm.”
Ba tôi nghe vậy, lập tức ra một hồ sơ, trong đó là giấy tờ chuyển căn biệt sang tên tôi.
“Căn nhà sang tên cho con gái tôi rồi. Trong nhà này, lời con gái tôi là quyết định cùng. Còn người mà muốn dọa nạt, thì tốt nhất nên biết mình là ai đã.”
“Bảo vệ đâu? Còn đứng đực ra đó làm gì? họ ngoài!”
Em tôi hốt hoảng, lập tức chạy tới giữ tay Mục Vô Song, cố gắng níu kéo:
“Song Song… không hiểu vì em lại đổi như vậy. Anh thừa nhận là anh có lỗi với em, đã khiến em tổn thương, nhưng mình thể bình tĩnh giải quyết sao? Sao phải làm ầm lên này?”
Mục Vô Song hừ lạnh, ánh mắt sắc bén hệt như mẹ cô ta:
“Bình tĩnh giải quyết? Lúc tôi tên tôi vào thì anh câm hến. Giờ mới biết nói lời tiếng ngọt à? rồi!”
Nhìn bộ dạng rối loạn của Tần Vũ Bác, tôi phát bực. Nếu vì nó bệnh, tôi đã tẩn cho một trận rồi.
Tôi kéo em trai lại phía mình, lớn tiếng:
“Bảo vệ! người không muốn nữa à? Đứng đó coi kịch vui chắc?”
Vẻ hung hăng của cặp vợ chồng kia lập tức biến sắc.
Ba cô ta mắt như con bò giận: “Mày dám đụng tới tao? Chuyện này dễ dàng bỏ đâu!”
Ông ta vung tay làm như sắp lao vào đánh người, nhìn y như đám du côn ngoài chợ.
Mẹ cô ta hét toáng lên:
“Mấy người thế ăn hiếp người! Tôi kiện mấy người!”
Bảo vệ phải rất vất mới cặp đôi đang giụa, miệng không chửi bới thô ra khỏi nhà.
chờ đấy!” – ba cô ta còn ngoái đầu lại, mắt đe dọa khi bị kéo tới cửa.
Tôi cười lạnh, không hề né tránh, đáp gọn chữ:
“Lúc nào sẵn sàng!”
đứng nhìn vệ tiễn họ ra khỏi cửa, thở phào nhẹ Nhưng cơn giận trong lòng vẫn chưa tan hết, tôi quay người bước nhanh lên lầu, giẫm xuống sàn, phát ra từng tiếng lộp bộp giận dữ.
Tần Vũ cảm nhận được cơn tức tôi, lẽo đẽo bước theo sau.
“Đừng có đi theo!” – tôi quay đầu lại quát lớn.
sững lại, một lúc mới lí nhí:
“Chị… em xin lỗi.”
Tôi lạnh lùng hừ một
“Xin lỗi gì? Lúc trước chị đã cô ta không phải tử tế, bảo em chơi thì được, nhưng nên sớm dứt khoát. Giờ hay rồi, đâm phải tổ ong vò vẽ, đàn kéo đến bám!”
cắn môi, cúi đầu nghe mắng:
“Em lỗi rồi. Nhưng… nhưng em thật lòng yêu cô Nhà cô nghèo, có ông anh chuyên hút máu. Giờ cô ấy như vậy chắc chắn là bị nhà ép buộc. Chị cả đời này em chỉ cầu xin chị chuyện thôi, em chỉ muốn có cô ấy…”
Tôi tức đến muốn phát điên, thật sự chỉ muốn lôi đầu nó ra mà xem bên trong chứa toàn thứ
“Muốn khỉ! Chị nói cho em biết, cái đình như vậy là đỉa đói, khi bám rồi thì không dứt ra được, còn hút em đến cạn luôn
“Bình thường em bướng bỉnh, chị còn có cho là em chưa trưởng thành. Nhưng này… chị hy vọng em tự biết suy nghĩ cho rõ.”
Tần Vũ Bác do dự rất lâu, cuối chỉ lặng lẽ thốt lên một câu:
“Em biết rồi. sẽ chịu trách nhiệm.”
Nói xong, quay người bỏ chạy.
“Chạy, chạy, Có là chỉ biết chạy!”
Tôi suýt phát điên. cô "hồ ly tinh" mê hoặc đàn ông chỉ có trong ai ngờ giờ lại xảy ra ngay với nhà tôi. Mọi thứ ập đến quá nhanh, đầu óc tôi như muốn nổ
Nhưng lúc này tôi phải thật tĩnh.
Không thể trông chờ gì Vũ Bác, tôi lập tức điện cho bạn thân:
“Tiểu Tiểu, nhớ cô gái Mục Vô Song mà mình từng kể không?”
Bạn thân tôi phản ứng rất nhanh:
“Bạn gái của cậu hả? Không cô ta mất tích rồi sao? Gì vậy? Cô ta quay lại à?”
“Ừ.”
Tôi chỉ đáp một tiếng, chưa kịp thì đầu bên kia đã bùng nổ:
“Cái gì? Cô ta còn dám vác mặt về à? cuộc muốn trò gì nữa đây? Trước biến mất không nói câu nào, giờ lại lù lù về, chắc chắn có âm
Cô ấy liên tục đặt câu hỏi, đầy lo lắng cho tôi và ghét ra mặt với Song.
“Cậu đoán đúng rồi đấy.”
Tôi hít sâu một hơi rồi kể lại toàn chuyện bố mẹ cô ta đến tận nhà gây sự, còn Tần Vũ Bác thì vẫn mù đến không tỉnh ra nổi.
“Giờ sao? Em cậu tính tình cố bị mê rồi thì mười miệng như cậu cũng không kéo về được. Giờ lại còn đi thế kia, đừng nói là đi chuyện dại dột nhé?”
Cô ấy im lặng giây lát, rồi nói:
Vô Song và gia đình cô ta đúng là không phải hạng tử ta nghĩ cách. Không để em cậu bị họ dắt mãi như vậy.”
“Bây giờ chắc chắn nó đã chạy tìm Mục Vô . Nếu nhà đó muốn thao túng mình, thì cũng sẽ bắt đầu từ cô ta. Mình gọi cho cậu vì muốn nhờ cậu này.”
“Cậu đi.”
“Xem mình có thể nhờ ai tài khoản xã hội của nó không? Mình có đầy đủ số điện và thông tin đăng nhập. Mình cần định vị nó để tìm ra chỗ ở của cô ta.”
nhỏ, để mình lo. Nhưng mà dạo này cậu cũng nên cẩn thận. Mình không nghĩ mấy người sẽ chịu đâu.”
“Biết rồi.”
Sắp tốt tôi nhiều hồ sơ cần đến trường làm thủ tục. Mấy nay khi trường, tôi cứ có giác như có người lén lút nhìn mình.
Ban tôi nghĩ chắc mình nhạy cảm quá, vì sắp tốt nghiệp ai cũng bận rộn, thể chỉ ánh mắt lướt qua tình cờ mà thôi.
càng ngày tôi càng rõ ràng hơn.
Hôm nay, tôi phòng đào tạo giấy tờ như thường lệ. Trong chờ thầy cô kiểm tra, tôi nghe sinh viên bên thì thầm bàn tán.
Thỉnh thoảng, họ lại về phía tôi, ánh mắt lấm nhưng đầy tò mò. Tôi tai nghe thử, mơ hồ nghe được mấy kiểu như “Nghe nói…”, “Không cô ta…”
Tôi kiểu dễ bị nạt, nên lập tức bước tới hỏi thẳng:
“Xin lỗi, các bạn nói tôi à?”
Có lẽ chưa từng gặp ai dám hỏi như thế, nên họ nhất thời khựng lại, cười gạo đầu:
“Không có đâu, bọn mình… bọn mình nói gì cả…”