Chị Gái Không Dễ Bắt Nạt
Đây rõ ràng là tên một người đàn
Nếu đúng như tôi nghĩ, thì Mục Vô Song chỉ chuyển tiền cho người thân, nên người này chắc Mục Hào gì đó. Lần theo đầu mối này, mọi chuyện sẽ nhiều.
“Có vẻ đây chính là điểm đột phá.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tên và tài khoản như muốn xuyên thấu nó.
“Chỉ cần biết rõ người tên Mục Hào này là hệ gì với Mục Song, có thể từ đó ra điểm mấu chốt.”
Tiểu Tiểu gật đầu, ánh mắt đầy quyết
phải hành động ngay. Nhưng tìm ra người này chắc không dễ, phải có quan hệ và nguồn tin.”
“Tớ sẽ lo đó.”
Tôi cắn môi, lấy điện thoại, gọi cho vài người bạn mối quan hệ trong nhiều lĩnh vực.
để tôi xem thử. Nhưng Hào thì thông tin hơi mơ hồ, sẽ tốn thời gian. Còn manh mối nào không?”
“Có người này quan hệ huyết thống một cô tên Mục Vô Song. Cậu hướng đó xem.”
Đầu bên kia vang lên tiếng bàn lách cách, một sau, giọng nói vui mừng vang lên:
ra rồi! Mục Anh Hào, 30 tuổi, là anh của Mục Vô Song, sống ở thôn họ Mục. Mình chỉ đến thế thôi, phần còn lại phải để cậu tự lo.”
“Vậy là đủ Cảm ơn cậu mai mời cậu một bữa!”
“Đừg sáo, cần thì gì cứ gọi.”
“Ok, mình cúp máy đây.”
Trước tôi từng nghe họ mơ hồ nhắc đến người anh trai này, Tần Vũ Bác cũng từng gọi hắn là “kẻ hút máu”.
Giờ nghĩ họ đột nhiên tìm đến Tần Vũ Bác chắc chắn có quan đến Anh Hào này.
Trong đầu tôi, hàng loạt suy nghĩ lên. Mọi dường đều quy tụ lại tại một điểm – chính là hắn.
Tôi tức quyết định, kéo Tiểu Tiểu lầu, đạp ga lao thẳng phía nhà họ
quãng đường dài, chúng tôi cũng đến cổng thôn Mục – nơi hoang sơ, cũ kỹ và hơi tạ.
Tôi hít sâu một hơi, dừng xe lại, cùng Tiểu Tiểu nhìn nhau, ánh mắt đầy quyết tâm, bước nhanh vào sẽ vạch trần mọi sự thật.
Ngay đầu thôn là nhà nhỏ kiêm cửa tạp hóa. Một ông lão đang ngồi uống trà, thấy tôi đến thì tò mò nhìn chằm chằm.
“Bác ơi, cháu thuốc!”
Ông cụ liền hề hề đứng dậy lấy hàng:
“Loại nào?”
loại đi
Tôi vốn không hút chỉ mua có cớ bắt chuyện.
“Bác ơi, ở thôn này cũng họ Mục à?”
“Ừ, chỉ có vài nhà là họ khác thôi.”
“Vậy có biết Mục Anh Hào ở đâu
Ông cụ sững lại vài
“Lại đến đòi nợ hả?”
và Tiểu Tiểu trao ánh mắt nghi vấn, dần hiểu ra gì đó.
tiếp lời:
“Không bọn chỉ đến bàn chút chuyện làm ăn. Mà bác nói vậy Mục Anh nợ nần nhiều lắm hả?”
Ông rít một hơi thuốc, dài:
đó là đồ vô công rồi nghề, ngày lông bông, lại còn nghiện bạc. Trong làng tiền đủ người rồi, trước giờ không thiếu người đến tìm đòi nợ. Nếu hai muốn gặp thì cẩn thận, thằng đó tính lắm.”
“Vậy bác có biết Mục Vô Song không? Cô ta thế nào?”
“Cả nhà chẳng có ai ra hồn. Vô Song từng lấy mang ba tháng rồi mà còn bỏ trốn. Nghe nói là lừa tiền
Nghe đây, tôi và Tiểu Tiểu lập tức nhìn nhau – ánh mắt hiểu rõ mọi
Thì ra cả nhà đó vào gia đình tôi chỉ kiếm người nợ. Cái thai kia rõ ràng không phải của Tần Bác – chúng đang tìm một kẻ thế thân!
Chả trách Mục Vô Song biến nửa tháng rồi đột ngột quay lại.
“Thế giờ làm Chẳng lẽ bọn bị lừa? Tiền còn đang nằm trong tay anh Bác có biết họ ở đâu không?”
Tôi giả vờ sốt hỏi.
Ông cụ chỉ tay vào làng:
“Cứ đi theo con kia, rẽ trái ở cây hòe to thứ hai, nhà lợp mái ngói cũ kỹ ấy, chính là nhà nó. Nhưng nói thật, không có việc quan thì đừng tìm thằng đó, không dễ phó đâu.”
“Vâng, cảm bác đã nhở ạ.”
Tôi cười ơn, rồi kéo Tiểu Tiểu đi hướng ông
Căn nhà ngói cũ kỹ, dễ nhận ra ngay từ xa.
Bất “két” một cánh cửa gỗ mở một người đàn bước ra ngoài.
gầy gò, tóc tai khuôn mặt có vài nét giống Mục Vô Song nhưng toát ra vẻ bất cần và tợn.
Tôi kéo Tiểu Tiểu sau củi gần đó.
Nhân lúc hắn quay rút điện thoại ra chụp nhanh mấy tấm hình.
“Chắc là Mục Anh Hào rồi. Nhìn là biết không phải người tốt.” – Tiểu Tiểu nói nhỏ bên tôi, mắt giác.
“Ừ, rất Mục Song.” – tôi đáp khẽ, mắt không rời hắn.
Hắn nhìn lúc rồi nghênh ngang đi phía bên kia làng.
Chờ đến hắn dạng sau góc tường, tôi và Tiểu Tiểu mới bước ra nấp.
Vào thẳng có thể đánh động, bỏ đi thì không cam lòng.
“Hay mình lén vào trong xem sao?”
Tiểu Tiểu dường như đoán được suy nghĩ của tôi, khẽ thầm:
“Hay là… mình lẻn vào thử?”
Tôi suy nghĩ vài giây, rồi nghiến răng nói:
“Đã tới đây rồi, để sau thì chắc dễ như bây giờ.”
Nói xong, tôi lập đẩy cửa – cánh không khóa – và nhanh chóng bước vào bắt đầu lục tìm.
Trong tủ chất đống đủ thứ bừa bộn, chẳng phân loại gì cả. Chúng men phòng trong – sàn nhà đầy mẩu thuốc lá, rất rõ đây chính là phòng của hắn.
Chúng tôi mở tủ, lật đệm, kiểm từng khe Cuối cũng thấy một xấp lớn biên lai và giấy vay nợ.
Tiểu Tiểu vừa chụp ảnh vừa lắc đầu
thật, chỗ này sơ sơ cũng phải năm chục triệu tiền nợ. Loại người này còn dám mặt đi lừa đảo?”
Tôi cũng vội lấy ra chụp từng tờ một ràng, vừa làm vừa đáp:
“Gia đình này không liêm sỉ là Có bằng chứng rồi, rút!”
xong, chúng tôi lập tức cất hết về chỗ sắp như ban đầu, rồi lặng rời khỏi căn nhà đổ nát ấy.
Sáng sau, tôi gọi điện cho Tần Vũ Bác:
“Em à, không xong rồi, mẹ đột nhiên nhập ICU rồi, mau về ngay!”
Vũ Bác hoảng hốt:
cơ? Sao mẹ lại vào ICU?”
“Chuyện gấp quá, chị cũng chưa rõ gì cả…”
“Chị em! Em về ngay lập tức!”
Cúp máy xong, mẹ tôi đứng bên cạnh cười:
vậy mà cũng được nó, mẹ còn không nghe ra nổi cảm xúc gấp rút gì
Tôi phì cười bất lực:
“Chỉ cần mặt được Tần Vũ Bác là rồi. Giờ nó về, mẹ cách ở nhà, con quay lại nhé?”