Chiếc máy ảnh lấy liền tử thần
1
“Chúc sinh cậu, Uyển, nhìn này! mua tặng cậu cái này!”
vẫn đang tay ước nguyện thì thấy Lý Mộng lấy ra một chiếc máy hình lấy màu hồng.
Chiếc máy ảnh quen thuộc lại lần nữa xuất hiện mặt tôi, khiến chắn rằng đã sống lại!
Kiếp trước tôi đã vô cùng vui mừng khi chiếc máy ảnh này, nào ngờ lại khiến rơi xuống vực sâu đáy.
Thấy tôi mãi không phản ứng, trên mặt Lý Mộng thoáng vẻ lúng túng.
cô ta còn nói với giọng dè dặt: “Uyển cậu không thích quà tớ tặng sao?”
Nghe vậy, Lưu Dương nhanh chóng giật lấy chiếc máy ảnh tay cô ta.
là bạn thân nhất của Uyển Uyển, sao cô ấy lại thích được chứ?”
nói anh ta vừa vai huých nhẹ vào tay tôi: “Đúng không nào?”
Nhìn hai kẻ “cẩu nam nữ” trước mặt, khẽ cười lạnh, cầm lấy chiếc máy ảnh.
“Mộng à, quà tặng thì đương nhiên là tớ thích rồi.”
“Chỉ là…”
Tôi cố tình lại một chút, cả người họ lập tức căng sợ tôi sẽ từ món quà.
“Bây giờ bố cậu đều đang nằm viện, tớ kinh tế nhà cậu cũng đang khó khăn.”
“Hay cậu mang quà này đi trả lại đi.”
Tôi đưa ảnh về phía Lý Mộng, cô ta né như tà, cố lùi về phía sau.
“Uyển Uyển, đây cậu giúp tớ nhiều như tớ chỉ cậu một món quà nhỏ thôi mà, cậu cứ nhận đi!”
cô còn lấy ra một cuộn film, chớp mắt nhìn tôi.
xem, cuộn tớ cũng chuẩn bị sẵn cả rồi, cậu chỉ cần cầm là dùng được ngay!”
Lưu Dương cũng chen vào nói theo: “Đây là món quà Lý Mộng riêng em đấy, là màu hồng em thích nữa.”
“Em đừng khách sáo nhận mà.”
Tôi gật đầu, đó cầm máy ảnh lên, thẳng Lưu Dương.
“Được, để tôi chụp trước, thử xem hiệu quả thế
Nghe nói vậy, Lưu Dương sợ đến xanh cả mặt, vội lấy tay che mặt và lên:
“Đừng mà!”
“Uyển Uyển! Đây máy ảnh Lý Mộng tặng em, bức ảnh đầu tiên nên dành em chứ!”
Lý Mộng cũng lập tức kéo tay áo tôi, làm ra vẻ dỗi nhìn tôi.
“Đây là món tặng cậu mà, sao cậu lại chụp cho anh trước
“Bức đầu nhất định phải là cậu chụp cùng trai bác không thì sẽ đó!”
hai người họ phối hợp ăn ý như tôi nhạt, cất máy ảnh lại.
“Được rồi, đến lúc đó tớ chụp xong sẽ ảnh cho cậu.”
Kiếp cũng y như vậy, chỉ là tôi tin lời bọn họ, về nhà đã lập tức ảnh chung với bố mẹ.
Không ngờ một tuần sau khi chụp ảnh, mẹ tôi gặp tai nạn trên đường đi
Người gây tai nạn là tài xế lái trong tình trạng mệt mỏi, bị bắt ngay tại chỗ.
Tôi chưa qua nỗi đau mẹ thì chuyện xấu lại xảy đến với bố.
Ông bỗng dưng đột may mà tôi phát hiện kịp thời và đưa ông bệnh viện.
Chỉ là mạng được nhưng nửa đời lại ông phải ngồi trên xe thậm chí nửa người lại cũng không cử động
Thế nhưng sóng gió cứ liên tiếp ập đến tối hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ công ty.
rằng một hợp đồng xảy ra vấn đề, chúng tôi không chỉ mất một khoản tiền lớn mà còn phải thường hàng chục triệu tệ.
Tin này như sét đánh giữa quang, tôi hoang mang cực và lập tức tuyên sản.
Tôi thức trắng cả đêm hôm
Chỉ sau một tôi đã bạc trắng.
Khuôn mặt cũng xuất hiện đầy nếp nhăn, trông như già đi cả chục tuổi.
Những ngày đó, cơ thể như bị bơm phình lên nhanh chóng. Không chỉ vậy, trên mặt người tôi còn xuất hiện số vết sẹo.
Cùng lúc Lưu Dương gọi điện cho tôi…
Nghe thấy giọng quen thuộc ở đầu dây kia, nước mắt tôi lập tức tuôn
Tôi bắt đầu kể lể với ta về những chuyện đã xảy ra đây, nhưng chưa nói được mấy câu thì đã bị cắt ngang đầy khó chịu.
“Cố Uyển Uyển, cô này tôi làm gì?”
Anh ta cười khẩy, đầy giễu “Mẹ cô chết thảm, bố thì nhập viện, giờ cũng khá gì hơn, công ty cũng phá sản.”
“Cô chưa từng vấn là ở chính bản thân cô sao?”
“Biết cô là người họa, chính cô hại chết họ!”
Tôi khóc đến nấc nghẹn, không nói nổi thành
Nhưng Lưu Dương vẫn không chịu buông tha: “Nhìn lại cái bộ dạng của cô bây đi.”
“Cái ghê tởm đến mức tôi nhìn không nổi, tốt nhất ta chia
“Cô còn có khiến người nhà mình chết hết, tôi sợ tiếp tục ở cô thì lượt tôi mất mạng!”
Nói ta lập cúp máy, còn chặn hết phương liên lạc của tôi.
Tôi thấy hoàn toàn tuyệt trong lòng cứ thấy có gì đó sai nhưng không sai ở đâu.
Cho đến tôi video cho Lý Mộng.
Gương mặt chi chít sẹo rỗ cô ta mịn màng, sẽ.
Cô che miệng cười ngùng: “Uyển Uyển à, sao cậu lại để bản ra thế này?”
“Nhìn tớ xem, phụ nữ thì phải biết chăm sóc bản thân chứ.”
Khi cô ta tôi để ý phía sau có người đi lại.
Hóa ra là bố mẹ cô ta – những người nằm suốt nhiều năm. Tôi sững sờ ngơ ngác, vàng
“Bác trai bác gái viện rồi à?”
Không ngờ nghe này sắc mặt Lý Mộng lập tức thay giận dữ phản bác:
“Cố cậu nói vậy có ý
“Cậu không bố mẹ xuất viện, muốn họ chết bệnh viện à?”
“Cái miệng đúng độc ác, chẳng trách mẹ cậu chết, bố cậu sống dở chết dở! Đáng đời!”
Lời nói như dao nhọn đâm thẳng tim, tôi còn chưa kịp phản ứng thì cô ta đã cúp máy.
Lúc đầu óc tôi như ngừng động, điện thoại cũng thấy cứng đờ.
Trong lúc mơ hồ, tôi đi lạc ra giữa đường bị chiếc xe con đâm chết ngay tại chỗ.
Sau khi tôi Lý Mộng Lưu Dương lập công bố ngày cưới. Không chỉ vậy, Lý Mộng còn liên tục khoe khoang sự giàu sang trên mạng xã hội.
“Uyển Uyển? Tính rồi đi thôi!”
“Em vẫn chưa ăn
Giọng Lưu Dương vang lên bên tai, lúc đó tôi mới nhận ra mình đang vô thức nhét vào miệng.
Cả hai người tôi “Nếu còn đói, nói đầu bếp nấu thêm cho cậu một bát mì trường thọ nhé?”
Tôi cười gượng vội vàng lau miệng: “No rồi, no rồi.”
khi thanh toán, Lý Mộng lấy cớ về nhà, Lưu nhìn tôi có vẻ khó xử:
“Hay là đưa em công ty trước, rồi mới đưa bạn về nhà?”
ta cố tình nhấn mạnh "bạn em", vì biết chắc tôi sẽ đồng ý để ta đưa Lý Mộng trước.
Tôi gật đầu: đưa Lý Mộng về xong thì về nhà luôn đi.”
“Em tới công ty xử chút việc, lúc cơm em gọi tài xế rồi.”
Nghe vậy, Lưu Dương có vẻ tiếc níu tay tôi lại, miệng sát tai: “Vậy được, còn định tối nay ăn tối riêng em nữa cơ.”
Bề ngoài ta ra tiếc, niềm vui trong mắt lại không qua được mắt
“Vài hôm nữa, đợi em bớt bận, chúng ta sẽ đi hẹn hò.”
Vừa lời, đã lái xe đến, tôi thuận thế lên xe.
“Lý Mộng, tớ đi trước nhé.”
“Cậu để Dương đưa cậu về, đừng khách sáo.”
Ngay khắc đóng cửa xe, tôi thấy Lý Mộng thân mật lấy tay Lưu Dương.
Tài cho tôi một chiếc máy chụp hình nguyên trong hộp: “Thưa cô, thứ đặt mua tôi đã mang tới.”
Nhìn hai chiếc hình giống hệt nhau trong tay, tôi khẽ cười.
“Đến sở thú đi.”
Tiện thể dạo một dùng chiếc máy mà bạn thân tặng.
Đến sở thú, nuôi khỉ đầu tiên.
Hào hứng chụp liền mấy tấm ảnh.
Tiếp theo lại thấy và heo rừng.
Tôi cũng chụp cho những ảnh rất đẹp.
Đúng lúc chuẩn bị đi, Lý nhắn tin cho tôi.
“Uyển Uyển à, cậu đã dùng máy ảnh chưa?”
rồi chứ?”
“Tớ chụp rồi, quả khá tốt.”
Cô ta lập tức gửi thêm một đoạn nhắn thoại: “Chỉ thấy tốt là rồi, bình thường có thể dùng chụp ảnh cho bác trai bác gái nữa.”
Cuối đoạn ghi âm còn vang lên thở của đàn
ra hai người đó đã không thể chờ đợi thêm nữa.
Ai không load được truyện bật ẩn rồi vào lại đọc giúp nheee