Chồng Không Có Phúc
10
Tôi đã chứng minh được sự trong sạch của mình, và được thả tự do.
Khi trở lại bệnh viện đích thân ra cổng đón, nắm tay tôi, xúc động
“Thấm Nhuệ, đã vất vả quá rồi.”
“Viện trưởng, con cảm ơn vì thời gian qua, lúc ông cũng tin tưởng con.”
Đúng vậy, nếu không có ông ấy đứng ra chạy vạy khắp nơi, không có sự hậu thuẫn vàng niềm tin vô điều kiện dành cho tôi, có lẽ tôi đã thể sớm quay lại vị trí này.
Ngồi tại chiếc bàn việc quen tôi lại nghĩ đến Phó Vân Phong.
Trước khi khỏi trụ sở cảnh sát, đã cố tình đến gặp ta.
Lúc anh ta co rúm con thú bị nép trong tường sợ cung.
Khi nhận ra tôi, anh ta lập tức đến bên níu lấy vạt áo.
“Thấm Nhuệ… lần này anh sự biết mình sai rồi… xin em… bỏ rơi anh…”
“Phó Vân Phong, nợ thì phải trả — là vậy mà, đúng không?”
Anh ta đã phạm phải quá nhiều sai lầm, từ lâu lẽ ra đã phải nhận lấy hậu quả xứng
11
tử cung Thẩm Phi Phi lẽ ra vẫn có thể
Chỉ là đúng lúc đó, Phó Phong hiện bản thân bị vô tinh — rồi còn biết đứa con trong bụng Thẩm Phi Phi không phải của mình — anh ta hoàn toàn sụp đổ.
Trong cơn tuyệt vọng, anh ta đã chọn cách khiến Thẩm Phi sống trong khổ còn là chết.
Kẻ ích suốt đời chỉ biết nhìn thấy nỗi đau chính mình.
Anh ta muốn trả thù. Trả thù tất
Nhưng không biết rằng — mình mới là người đã rơi vào vũng bùn sâu
Ngoài ra, việc anh ta hối lộ, cố cắt bỏ tử cung của tôi cũng bị phanh phui.
đang anh ta là phán nghiêm pháp luật.
Ngày ấy… tôi đã đợi rất lâu, rất
Khi tôi được bổ nhiệm làm viện trưởng, thì cũng lúc nhận được thông báo chính thức về án cho Vân Phong.
Anh ta bị bằng hành nghề vĩnh viễn, và còn phải mặt với khoản thường khổng lồ.
Còn Thẩm Phi Phi — cô ta vốn dĩ “dịu dàng yên” như vẻ ngoài từng thể
Những lần ly hôn kia, phải cũng vì nhắm đến tiền bạc của người hay
là bệnh vô sinh ta không thể tiến xa hơn
Chính vì thế, cô ta mới chấp tất cả tìm đến tôi, hạ mình cầu xin tôi cứu giúp.
ca phẫu thuật, để chóng định vị trí lòng vị đại gia cô ta đã phớt lời dặn dò tôi mà cố chấp mang thai.
Hậu là điều sớm muộn cũng sẽ xảy ra. Cơ thể cô ta vốn không thể chịu đựng được việc mang thai.
Chỉ tiếc đến Phi Phi cũng không ngờ được người đàn ông mà ta đặt niềm tin, lại kẻ thân cướp đi quyền làm mẹ của cô ta.
Nghe nói Thẩm Phi bị đánh đến mức răng văng đầy đất.
Thì ra, vị đại gia kia đã có từ lâu. Mà vợ ấy — chẳng phải loại dễ phó — sao có thể bỏ cơ hội tiểu tam?
Tôi và Phó Vân Phong đã chính thức ly hôn. Mọi khoản nợ do anh ta gây ra, đều không liên quan gì đến tôi.
Mẹ nhiều lần gọi tôi về nhà, nói nay chỉ nhận mình tôi con gái.
Nhưng tôi từ chối.
Tôi nói tôi rất bận — bận mức có thời gian nghĩ đến thân.
Đầu dây bên kia là một khoảng im lặng kéo dài.
Cuối cùng, bà chỉ nói một câu: “Xin lỗi con.”
Ánh nắng qua khe cửa, rọi vào chậu cây xanh đặt bên cửa sổ.
Giảng viên hướng dẫn gửi cho tôi, báo một vui:
Tô thân mến, công nghệ tử cung nhân tạo đã bước vào giai đoạn quan trọng. Rất mong sự tham gia của em!”
Tôi nghĩ… những ngày sắp tới của tôi — nhất định còn hạnh phúc hơn bây giờ.
(Hết)