Khi tôi đến Chu Nghiệp đang giữa đám đông, tay cầm loa khóc lóc om sòm.
Lắng nghe kỹ, mới hiện loa là "tội trạng" của tôi – đủ vu khống:
Rằng tôi vừa bước chân vào cửa đã quyến rũ ta, bị từ thì đánh nhà.
tôi tống tiền vạn, đuổi ông ta khỏi khiến tinh thần hoảng loạn suýt bị tai nạn.
Thậm ta còn đòi bồi thường tinh thần và mất việc tới một triệu.
Đỉnh là: ông ta còn cả cảnh sát hôm qua vào chuyện!
“Cô rũ tôi không được thì quay sang rũ cảnh sát, thông đồng với họ để lừa tiền tôi!”
Tôi tức quá mà cười:
“Ông bị nước vào não rồi à? Vu khống công chức nhà nước là không nhỏ đâu.”
Chu Kiến Nghiệp mặt không đỏ, nói như thật:
“Không thì tại sao mấy người đó chỉ dựa cái clip vớ vẩn kia lại thiên cô? người chắc chắn đã lên kế hoạch từ trước, biết nhà tôi có tiền nên nhắm tới!”
giờ cô có tiền rồi tôi ra khỏi nhà? Đừng mơ! Nhà đó là của tôi và con trai tôi, đâu mà cô đuổi tôi đi?”
Lúc đó đang đúng giờ
Cổng trường chật ních phụ huynh đón con.
Vừa nghe tiếng loa vang tất ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Nghe tiếng xào bàn tán quanh mình, tôi chỉ cười lạnh.
Ban đầu tôi còn nghĩ, trước khi ly hôn thì mẹ chồng giải quyết cái "rác rưởi" kia một phen.
Nhưng nếu ông ta đã trơ trẽn đến mức tự chuốc nhục, tôi chẳng cần nương tay nữa.
10
Tôi gọi bảo vệ tới, rồi kết nối điện thoại màn hình lớn trước cổng trường.
Ngay trước mặt toàn thể phụ huynh học sinh:
Tôi video camera quay cảnh ta hành vợ.
Rồi là thương tích của mẹ chồng.
đó là biên bản giải cảnh
Cuối cùng là đoạn clip sáng tôi quay: ta dắt tay bồ chạy trối chết, đi kèm bức ảnh cưới giữa ông ta mẹ chồng.
Vừa chiếu, tôi vừa lắc
Tôi chỉ muốn moi hết nước đầu mình ra.
Không biết đầu tôi đã bị ngấm bao nhiêu mà lại bước chân vào cái ổ rác rưởi nhà Chu.
Mỗi tung ra một bằng đám đông quanh “ồ” lên một
lần như vậy, mặt Kiến Nghiệp lại tối một tầng.
Đến cuối mặt Chu Dĩ Tông — người vừa vàng chạy tới “cứu cho bố mình — cũng đến mức ngả xanh.
“Vương Dương, dù sao cũng là người một nhà, em phải làm tới mức này
“Chuyện xấu trong nhà không nên để người ngoài biết, em không hiểu đó à? Em bố anh khốn đốn thế này, rốt cuộc có ích gì em?”
Anh ta gắng kiềm chế cảm xúc, nhưng mắt lại ăn tươi nuốt sống tôi.
Tất nhiên có ích.
Tôi giật tay ra khỏi tay anh mỉm
“Nếu Vạn Lý Thành mà làm từ da mặt anh, thì Mạnh Khương Nữ khóc đến giờ đổ nổi.”
“Diễn sâu quá đấy! cần gọi thêm cảnh sát đo độ dày mặt người không?”
Dĩ Tông bị tôi họng.
Lúc này, Vương Kiệt không biết từ xó nào lại ra, trưng bộ mặt khinh bỉ tôi:
“Phụ nên dịu dàng. Cứ chống và bố chồng thì chẳng có kết cục tốt đâu.”
“Cô làm mất mặt trước nhiêu người, cuối người mất mặt vẫn là cô. Dù sao cũng một
Phát biểu đầy trà xanh độc hại, sặc mùi trưởng, khiến mọi xung quanh đều sững sờ.
Chị đồng nghiệp người Đông Bắc trong văn phòng tôi nhịn được nữa, lao ra chỉ thẳng vào mặt bà ta mà quát:
“Nghe nói ly thành ai ngờ giờ đến chuột cũng hóa yêu quái!”
“Sáng sớm mò vào ta gạ gẫm, bà khác chuột ăn vụng dầu?”
“Dùng từ ‘tiện’ để bà còn xin chữ ‘tiện’!”
“Còn mấy nữa, nếu không phải là Cộng hòa này lập quốc rồi thì sớm bị lùa vô cung thiến sạch!”
“Dám đứng trước cổng trường bôi nhọ người ta, vu oan cho Tiểu Dương, tôi mà là cô ấy thì đã gãy chân các người rồi bỏ lên nóc tủ lạnh, xem người xuống kiểu gì!”
Chị người cao to, giọng nói như sấm rền, nói liền một tràng nghỉ, đầu tôi cũng ù cả lên.
Hai cha con họ Chu thì khỏi nói — từ đôi lạc của họ là biết đã bị "đánh" váng.
Đám người xung cười phá vì chiêu “úp lên nóc tủ lạnh”.
11
Mọi ánh mắt về phía hai cha con nhà họ Chu Kiệt giờ đã đầy sự khinh bỉ, như nhìn mấy tên hề rẻ tiền.
Vương Kiệt cảm thấy mất mặt, vội quay người lắc lư cái ú bỏ chạy.
Kiến và Chu Dĩ Tông vẫn cố níu kéo diện, đã bị bảo vệ túm cổ áo, mỗi tay một người lôi đi thẳng qua đường.
Chắc bọn họ tôi thật sự dám sai bảo vệ ném họ ra đường — mặt ai nấy đều há hốc, tin nổi.
Tôi khoanh tay, lạnh lùng nhìn họ:
“Cút!”
Về nhà, hai kẻ không thấy đâu.
Chỉ thấy mẹ chồng đang mồ hôi nhễ nhại, vật lộn với bình nước lọc muốn lắp vào máy.
“Cô ơi, lại đây ngồi một lát, cháu muốn chuyện cô.”
Bà ấy hơi ngẩn ra vì tôi đột nhiên gọi “cô” cách thân thiết. Muốn gì đó nhưng lại cùng chỉ im lặng ngồi xuống cạnh tôi.
ra, cháu biết cô là người tốt. Dù trong huống tối qua mà cô vẫn cố giữ lại đôi hoa cho cháu.”
“Vì cảm cô, cháu muốn thật: cô có muốn thoát khỏi chồng khốn nạn đó không? Nếu muốn, cháu sẽ giúp cô.”
Lần đầu tiên trong cuộc trò chuyện, giọng mẹ chồng tràn đầy cảm xúc — là tuyệt vọng.
“Ly hôn?”
“Tôi sẽ bị thiên hạ chỉ trích, sẽ bị lời tiếu nhấn mất thôi…”
“Hơn nữa, tôi có kỹ năng, không cấp, làm nội trợ ra thì chẳng biết gì. ly hôn rồi thì sống bằng gì?”
“Thế nên dù ông ta tình hay đánh đập, chỉ chịu được là tôi chịu, biết đâu ngày tháng sẽ khá hơn.”
Tôi nhìn bà – Lý Hiểu Hồng – với ánh mắt thất
“Với suy nghĩ như thế, thì tôi chỉ có thể nỗi khổ của là bà tự chuốc
hũ còn có não, chỉ mình thì không.”
này là kỷ 21 rồi, ly hôn thì có gì mà mất mặt? Ba dì của còn hôn lần, vẫn sống tốt thường, bạn trai mới còn trẻ hơn bà ấy mười tuổi đấy.”
“Xã hội bây giờ, chỉ cần siêng năng thì không sợ không nuôi nổi mình.”
“Không được đi quét dọn, làm giúp việc hay vệ sinh, thu nhập cũng cả triệu. không nuôi con, không mua xe, sợ cái gì?”
Lý Hiểu nghe đến đoạn đó ánh mắt bừng sáng:
“Làm sinh mà cũng có thể kiếm hơn triệu mỗi à?”
Tôi chẳng buồn cãi, app trên điện thoại đưa cho bà xem bảng giá.
Lý Hiểu Hồng mắt màn hình, mắt tròn như trứng gà:
“Lau dọn ba tiếng mà được sáu trăm tệ á?”