Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Bằng chứng toán căn hộ học khu cao cấp phía Tây thành phố, tên Vương
Và đặc video ta đón một bé trai ở cổng trường mẫu giáo, bé "con yêu", bé cười toe toe gọi lại "bố", còn Vương Kiệt thì cặp đứng bên
Cười chết thật. Mẹ tôi làm nghề dọn dẹp cả nhưng người quen nơi, cái gì cũng có thể ra. Lo mấy chuyện này, với bà như “ăn cháo.”
“Thưa tòa, Chu Kiến Nghiệp và Vương Kiệt đã có con Những năm ông ta đã tiêu hơn 5 triệu vào mẹ họ – bao gồm căn nhà học khu đứng tên Vương Kiệt – mà toàn là tiền tài sản chung với bà Lý Hiểu Hồng.”
Vị thẩm phán từng trải nhiều án mà cũng không giấu được mắt thương cảm khi nhìn sang Lý Hiểu Hồng.
Thấy tôi chứng cứ "chắc đóng cột", Chu Kiến Nghiệp bắt đầu rối loạn, lên:
“Giả hết! Cô ta bịa đặt! Đồ giả!”
Chưa nói xong, bốp một — Chu Dĩ Tông đã đấm thẳng mặt ta.
“Tôi gọi là ba mươi năm nay, mà lại đem hết sản đi cho con riêng?!”
“Tôi có con ruột ông không vậy? Sao ông thiên vị thế?!”
Chu Dĩ Tông gào lên, rồi đạp tiếp vào Chu Kiến Nghiệp — như phát điên.
Đúng là bản chất ông — chỉ khi chạm vào lợi ích cá nhân thì nổi điên.
Trước anh ta còn mù giả điếc nhìn bố ôm ấp tiểu giờ mất phần mới chịu “quýnh nhau”.
Cảnh sát pháp ngăn vẫn không nổi.
Với hình như vậy, án xử thế nào đã rõ mươi.
Cuối cùng, Chu Kiến Nghiệp thua toàn tập.
Tòa ra quyết:
Lý được quyền đòi lại bộ tài sản bị
Còn ba triệu vì bà không hề hay biết — được quy toàn về Chu Kiến
15
Sau khi ly hôn, Lý Hiểu Hồng không đến làm ở ty mẹ tôi.
chuyển hẳn vào Sanya.
Như bà “Đây là hành trình tái sinh thật của tôi.”
Còn tôi thì chính thức đơn hôn với Chu Dĩ Tông.
Nhưng với kiện dứt khoát của Lý Hiểu Hồng, vụ của tôi không hề dễ dàng.
Vì Chu Dĩ Tông lỗi nghiêm trọng, nên cứ nhất quyết không chịu ký.
Thậm chí đến phiên tòa, anh ta còn mang hoa đến mong tôi quay về.
Nhìn gã đàn ông ngồi ở ghế bị đơn, mắt thâm quầng, râu ria xồm xoàm…
Tôi thấy kinh tởm.
Tôi hận mắt mù.
Hận mình đã tuổi vã muốn lấy chồng.
Dù có đời không lấy ai thì sao chứ?
Bị thúc cưới cả đời còn hơn cả đời như Hiểu Hồng.
Phiên tòa sơ thẩm không cho hôn.
bước ra tòa, tôi nát bó hoa trong tay Dĩ Tông ngay trước mặt anh ta.
Tôi muốn anh hiểu:
Dù khó khăn nào, tôi cũng nhất quyết phải dị với loại đàn ông thối nát như anh ta!
Vì tôi vào chuẩn bị hồ sơ, liệu, chứng cứ.
Chờ đợi phiên phúc thẩm.
Nhưng bất là — đến phiên phúc thì đã nhận được... giấy báo tử của Dĩ Tông.
Tai giao thông — tử tại chỗ.
Lúc đầu tôi nghĩ chỉ một tai nạn bình thường.
Cho đến khi nhân viên bảo hiểm phát hiện một bất thường.
Trước lúc xảy ra tai Chu Dĩ Tông đột nhiên mua rất nhiều đồng hiểm giá trị cao.
Và người thụ hưởng duy nhất là — Chu Kiến Nghiệp.
Không sau, kết quả điều tra đã rõ ràng.
Hóa ra sau khi thua kiện và bị buộc trả 5 cho Lý Hiểu Hồng, Vương Kiệt đã đuổi Chu Kiến Nghiệp khỏi nhà.
Để lấy lại lòng “giai nhân”, cũng để có tiền nuôi con riêng, Chu Kiến Nghiệp đã nghĩ “cách” này.
Và sự đã làm.
Chỉ takhông ngờ rằng: "lưới trời lộng, tuy thưa mà khó thoát".
Sau vụ việc đó, Chu Kiến Nghiệp kết án tử hình.
Trước ngày thi hành án.
Lý Hiểu bảo tôi đưa bà đến
Đó là lần tiên tôi thấy Chu Kiến Nghiệp khóc như trẻ con, không ra qua kính ngăn.
ta quỳ xin Lý Hiểu Hồng ký giấy bãi nại.
Cầu xin bà cho ông một con đường sống.
Lý Hiểu Hồng chỉ nhẹ nhàng phủi áo:
“Không. Tôi tới là để xem ông thảm hại đến cỡ nào.”
“Tiện thể báo biết: đứa con trai muộn của ông phát bệnh động kinh, Vương Kiệt bỏ rơi
“Còn bà ta — đi làm tiểu tam cho một ông già khác, bị vợ thành người thực vật.”
“Con vào trại côi.”
“Bà ta bỏ ông — cũng nhận đủ báo ứng rồi.”
“Vậy đã hả chưa?”
Nói xong, bà chẳng thèm cái mặt tím tái tức của Chu Kiến thẳng tay ngắt thoại.
Khi rời khỏi trại giam, tôi để ý chiếc túi xách bà.
chiếc Lady Dior ba ngăn.
Không phải đồ đắt tiền, nhưng với Lý Hiểu Hồng trước kia, bà ấy tuyệt đối dám mua.
Ra đi một thời gian, bà ấy thực sự thay đổi rất nhiều.
Không chỉ là cách ăn mặc, phong thái – mà cả tâm thế cũng khác.
Dù đã gần tuổi, nhưng bà ấy rạng rỡ vừa sống từ đống tro tàn.
Nhận ra ánh mắt đầy cảm xúc của tôi, Lý Hiểu Hồng hơi ngượng ngùng
“Sau khi rời đi, tôi tham gia vào một nhóm du lịch dành cho người lớn tuổi mấy chị cùng giới thiệu.”
cuộc già đầy sắc màu của họ, mới hiểu đây mình đã lầm đến mức nào.”
đó, tôi là con là mẹ, là — từng chính mình.”
bây giờ, tôi chỉ đơn giản là ‘tôi’. chính tôi!”
“À đúng rồi, trước mới mua một xe cắm trại, định bắt đầu chuyến hành vòng quanh đất tuổi xế chiều. Cô có muốn đi cùng không?”
Tôi cùng cũng bật cười, lau giọt nước mắt nơi khóe mắt, rồi dứt khoát đầu đồng ý:
“Đi chứ!”