Cơ Doanh
Hơi thở nóng bỏng của phả lên tôi—
“A là em nói... không cần đợi
Nụ hôn như mưa đổ ập xuống.
Ban đầu anh còn nhẹ nhàng dò dẫm.
Nhưng khi tôi bắt đáp lại—
Mọi thứ dần vượt khỏi kiểm soát.
Cuối cùng, tôi gần như không đỡ nổi.
Trong cơn mê man, Hách Thời nhẹ nhàng đeo vào ngón tay tôi một chiếc nhẫn—
đó gắn viên kim cương vuông 10 carat lánh rực rỡ.
“Quà cưới.”
Vừa khéo, tôi cũng định tặng anh một quà.
“Vài hôm nữa, có quà tặng anh.”
Đôi mắt Hách Thời Huynh lập tức sáng lên.
Anh không hỏi đó là gì, chỉ cần tôi thật lòng với anh, thế là đủ để anh vui mừng.
“A sự rất hạnh phúc.”
“Em cũng vậy.”
14
“Lần Cơ Doanh mà không quỳ lần, chín lạy, đừng mơ tôi để ý tới cô ta nữa!”
Trong phòng VIP sang Trầm Nghiễn Chu càng nghĩ càng tức.
trở với anh ta? Đúng bị nuông quá
người khác thì thích thú chuyện, lập tức phụ họa
đó, Nghiễn Chu đừng dễ dàng bỏ cho chị dâu!”
Thế nhưng lúc sau, một giọng nói chợt vang lên giữa phòng:
“Giấy đăng ký kết hôn… mọi người mau WeChat của Cơ Doanh!”
Trầm Chu đang say bí tỉ, cũng ù đi vì tiếng ồn.
vừa nghe đến cái tên “Cơ Doanh”, anh ta liền mở điện thoại.
Chẳng lẽ cô ta công khai lỗi anh trên mạng?
Mà dù có thế, cũng không thể dễ dàng
khi thấy hai tấm ảnh giấy đăng kết hôn đỏ chói—
Nghiễn Chu bỗng chốc sững người.
Ngẩng đầu lên, cả căn phòng đều đang anh bằng mắt ngạc
“Nhìn gì mà nhìn? Mấy trò vặt của phụ nữ, người cũng tin à?”
“Cơ yêu tôi đến vậy, làm sao có thể phản bội tôi, đi lấy người khác?”
Vừa nói, khóe môi Trầm Nghiễn Chu nhếch lên, nở nụ cười lùng:
“Quả là gan to dám lấy chuyện này đùa.”
Mấy người còn lại cảm thấy anh ta có lý.
Nếu Cơ Doanh muốn lấy người khác, vậy cô còn theo Trầm Nghiễn suốt mười làm gì?
“Đúng đó, dâu vì anh Nghiễn mà chuyện gì cũng chịu đăng đó chắc là giả thôi.”
“Đến uống
Tuy ngoài miệng vậy,
Nhưng Trầm Nghiễn vẫn cảm thấy mất mặt.
Cùng lúc đó, trong lòng anh ta bỗng dâng lên một cảm bất an khó
Đặc biệt là nghĩ đến lần cãi nhau hôm
Đến giờ Doanh chưa nói cho anh ta địa chỉ mới.
Từ khi yêu nhau đến đây là lần đầu tiên ra chuyện như vậy.
Thật sự rồi sao?
Ngay khi Trầm Nghiễn Chu còn đang do dự nên gọi hỏi cho rõ—
“Thật ra như chị dâu mà vẫn si tình như thế hiếm thấy đó nha. Anh Nghiễn Chu đã sắp cưới người khác mà ấy còn đeo bám.”
“Theo nguồn tin bộ của tôi, hôm trước chị ấy mua một chiếc đồng hồ nam chắc là dùng để dỗ anh
ra là đi mua quà.
bất an trong Trầm Nghiễn Chu lập tan biến.
Đúng như anh nghĩ.
Một người lúc nào cũng quỵ lụy như – lấy đâu can đảm để chống lại anh ta?
Nghiễn Chu môi khinh bỉ.
tức thoát giao diện cuộc gọi.
Rồi WeChat—
Thẳng tay chặn luôn.
Anh muốn xem, khi Cơ Doanh mang quà đến xin lỗi mà phát hiện mình bị chặn—
ta khóc đến mức
sống sau hôn nhân với Hách Huynh rất đềm.
Nhưng những chuyện giải quyết—vẫn phải quyết.
Nếu không, công việc sau này tôi sẽ khó mà tiến triển.
nên quay lại Tập đoàn Trầm thị thêm một lần nữa.
15
“Chị Cơ chị có thể cân nhắc thêm không?”
Trưởng phòng nhân lúng túng lá đơn xin nghỉ việc của tôi.
Đã giữ lại mấy ngày rồi chưa xử lý.
“Không cần đâu, tôi đã suy nghĩ phiền chị sớm thủ tục giúp tôi.”
Mấy năm làm việc tại Trầm cả thiết kế của tôi đều đứng tên công ty.
Chỉ vì một câu của Trầm Nghiễn Chu:
“Doanh Doanh, thiết kế của em không tệ, nhưng em mù màu. để biết rằng thiết kế của công ty do một người mù màu làm, thì chỉ em, mà cả công cũng mất uy tín.”
Vì tự ti, khi đó tôi đã tin lời ta.
Nhưng Hách Thời Huynh từng nói:
“Không khách hàng nào đánh giá một tác dựa trên mắt của người thiết kế.”
“A em nên một studio của riêng mình, ký tên của em, nhận lại vinh quang vốn dĩ thuộc về em.”
Suy nghĩ của anh hoàn toàn trùng với tôi.
Nhưng trước chấm dứt hợp đồng Trầm thị.
Trưởng phòng nhân sự thấy đã quyết, đành nhận.
“Thật ra thủ tục rất đơn
“Nhưng… chị có thể gọi thêm cho Tổng giám đốc Trầm một cuộc? tôi báo
Tôi hiểu lo của cô ấy.
Tôi còn giữ số Trầm Chu.
Cũng đã đoán được chuyện này sớm muộn xảy ra.
Vì thế, ngay trước tôi bấm gọi.
Nhưng đang kết nối
Thông báo: "Người dùng đã chặn bạn."
Rồi nhắn thử tin—
Xuất hiện ngay dấu chấm than
Trưởng phòng nhân sự cũng chẳng còn lời nào để nói.
Chụp lại màn hình.
Chưa đầy 15 phút sau, tôi đã tất tục việc.
“Chị Cơ có dịp mọi người nhé… mà thôi, chắc bọn em thăm chị thì đúng hơn.”
Tôi vừa hết tài khoản của Trầm Nghiễn Chu và Lý Vân Vân, vừa cười trả lời:
“Được thôi. Đợi studio mở, hoan nghênh mọi người tới chơi.”
Trầm Chu chờ mấy ngày vẫn không thấy động tĩnh gì.
Bắt đầu ngồi yên.
Nhưng vì sĩ diện, anh chỉ đen mặt, ngồi một
Rót rượu, uống hết ly này đến ly
“Chẳng lẽ quà còn chưa giao đến? Không phải cậu có người trong nội bộ sao? Gọi hỏi giúp anh Nghiễn cái xem nào.”
Trầm Nghiễn liếc kẻ vừa lên tiếng cái sắc lạnh:
“Cậu tò mò thì tự hỏi, đừng kéo tôi vào. chẳng thú chuyện của cô ta.”
Nhưng người kia vừa dứt gọi—
Người sốt ruột hỏi đầu tiên lại chính Trầm Nghiễn Chu:
“Sao rồi?”
đó nói... chị dâu đã đến lấy đồng hồ mấy ngày trước rồi.”
“Choang!” – Ly rượu vang đỏ vỡ tan thành từng mảnh.
Khuôn mặt Trầm Nghiễn Chu u ám đến đáng sợ.
Cơ Doanh, cô dám?!
Mấy ngày rồi không thèm đến xin lỗi?
Cô ta không nghĩ xem, mười năm bên nhau, nếu ta chịu xuống nước xin lỗi, thì ba lạy chín vái anh ta cũng đâu nỡ thật lòng bắt ép?
Đồ đàn không biết điều!
Trong lòng Trầm Nghiễn Chu lên cơn khó chịu
Chẳng phải chỉ là đăng kết Lý Vân Vân thôi
Cô gì phải làm quá lên
Nhưng khi dần tĩnh
Lại thấy hụt hẫng.