Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

13
Còn tôi, sẽ trở thành một quý cô giàu có.
của Thẩm Nhiên nhanh chóng được ra xét phiên tòa sơ tôi nộp đơn xin gặp mặt.
Anh ta vẫn còn tưởng dùng tình nghĩa vợ chồng cũ để lay động tôi: "Kiều Kiều, vì chồng bao năm, anh chỉ em một điều — hãy chăm sóc Duệ Duệ. Anh mong phải xuất sắc gì, chỉ cầu nó sống bình an."
Tôi làm bộ nuối, mỉm cười: thật, điều ước đó của không thành được rồi."
Sau khi ly hôn, tài riêng chia cho chỉ còn một khoản nhỏ.
tiền đó, Thẩm Duệ và mẹ chồng cũ là hai người thừa đầu tiên.
Kết quả, hai vì tiền lao vào đánh nhau tóe máu.
Bà mẹ chồng bị Thẩm Duệ đánh gãy hai cái xương giờ vẫn còn nằm viện.
Nhưng để lại chút máu của con trai, bà ta đành phải ngậm đắng nuốt cay, ngày nào cũng nằm trên giường bệnh mà khóc ba lần.
Thẩm mắt nhìn tôi, lâu mới giọng lạnh lẽo: "Dương Kiều, em đã chờ ngày này lâu lắm rồi đúng
Tôi thẳng thắn, hề giấu: nhiên rồi. Nếu không, anh nghĩ tại sao tôi phải đợi đến lúc công ty niêm yết mới gửi anh vào tù? còn một điều nữa — bằng chứng buộc tội anh là do chính con gái ruột của anh cung cấp đấy."
chính là luật nhân quả, báo ứng không chừa một ai.
Thẩm Nhiên cả yêu con gái nhất, cuối cùng lại bị chính con gái mình đâm lưng.
Còn “ánh trăng trắng” kia của anh ta — người phụ nữ ngồi tù suốt đời mong con gái không lặp vết xe đổ của mình — cuối cũng không thoát khỏi vòng xoáy số
Thẩm Duệ tiêu sạch số tiền bố để lại trước khi đi tù, không còn nào thì lăn lộn kiếm sống các quán
Y hệt như mẹ ruột năm xưa — lãng phí tuổi trong men rượu và thuốc.
Kiếp trước, tôi đã dốc hết tâm nó ra khỏi đường nổi loạn.
Còn kiếp tôi mặc kệ. Thẩm Nhiên cũng lực, chỉ còn buông tay nhìn con gái trượt dài.
phận của một con chung lại, là vòng nhân đã định sẵn.
Ai đã vào nhân quả của người khác, thì nhất định phải gánh lấy quả người đó.
Vì thế không can dự vào bất kỳ mối nhân quả nữa.
Mỗi người sẽ bước vào kết cục của chính mình một cách không thể tránh khỏi.
Hai năm sau, công ty tôi đã đi vào đạo ổn định. Thẩm Nhiên thì cũng thật ngồi tù được hai năm.
Còn “ánh trăng trắng” Tống Noãn anh ta — cuối cũng mãn hạn
Việc tiên cô ta sau ra tù là xông thẳng công ty tôi làm loạn.
tiện nhân! Mày nuôi gái tao thành ra cái dạng gì thế hả?"
Thẩm Duệ mặc áo hở rốn, bán rượu trong bar, nhìn chẳng khác gì phiên bản năm xưa của mẹ nó.
cười nhìn mẹ con họ: "Mẹ con nấy, kế thừa sự nghiệp, không sao?"
Tống Noãn mất vẻ xinh đẹp rực rỡ nào, nhưng cái chất “chị thì vẫn còn
Cô ta ôm lấy con khóc như vừa vừa chửi tất cả những người xung quanh.
Còn Thẩm Duệ thì hất tay mẹ ra, cau có: đủ rồi, có gì mà khóc mà ra mẹ khóc chết đi con cũng không ngăn đâu."
Tống Noãn làm loạn công ty mấy lần, rồi nghe tin Thẩm Nhiên đi biết không moi được gì nữa cũng dần từ bỏ.
ta cũng nhanh nhạy, thấy quay quá khứ không được thì lấy một ông lắm tiền.
Dù không còn trẻ, nhưng miệng biết cách hót, nên rất được già mới phất ưa thích.
Quả không dính líu chuyện bao đồng mới là người sống thoải mái nhất.
Điểm này, tôi cũng phải nhận cô ta có bản lĩnh.
14
Chẳng bao sau, trên mạng truyền một đoạn video: thất đánh ghen tiểu tam phố".
vật chính trong video — là
Mẹ con họ cùng đi trên một con đường, cũng không tránh khỏi một cái kết giống nhau.
Thẩm Duệ bị người túm tóc lôi đi trên mặt tuổi hai thì, xinh đẹp rạng ngời, nhưng lại bị lột đồ đánh giữa phố.
Người vợ trong video vừa khóc vừa cô ta mới là người cùng chồng khởi từ tay trắng, vậy mà tài sản lại bị một người đàn bà khác vung phí.
Đám đông vây quanh vỗ tay reo hò, miệng mắng không tiếc lời.
Gương mặt Thẩm trong video đầy ngơ ngác và bất lực, ánh mắt trống rỗng, như mọi thứ gì quan trọng nữa.
Có lẽ trong lòng nó, những điều lễ nghĩa, liêm sỉ… chẳng bao giờ quan trọng sống hoa trụy lạc.
Nếu Thẩm mà thấy đoạn video này, chắc tức đến mức ói ra máu.
Nghĩ đến nhật tuổi 20 của nó ở kiếp vẫn thấy cay đắng.
Khi ấy tôi bệnh nặng mà vẫn gắng gượng lên kế hoạch biểu diễn nhật cho nó.
Bao trọn cả khán phòng chỉ để tổ chức sinh nhật lần thứ hai mươi cho con bé.
Dốc sức người, sức của, chỉ mong nó kỷ niệm trong đời.
Tôi dùng cả sinh mệnh để nâng đỡ cuộc nó, nhưng đổi không phải là lòng
Những kẻ đó giẫm lên thịt để lên, cuối cùng lại tôi xuống tận cùng vực sâu.
Cuộc mà — đôi khi nực cười đến mức vô lý.
Tôi video, không hứng thú quan tâm đến số phận người khác.
Từ nay sau, chuyện đúng sai, thiện ác… tôi không dáng nữa.
tôi trở thành người phụ nữ đạt, sự nghiệp viên mãn.
Vào sinh nhật mình, quyết đến trại trẻ mồ nhận nuôi một đứa
Ở đó, tôi gặp một bé gái 5 tuổi — cha đã qua đời trong một hỏa hoạn.
Lúc cháy, bố mẹ bé dùng thân mình ôm chặt con gái trong vòng tay, cuối cùng cứu được mạng sống của bé.
Lẽ ra bé đã có thể có một gia đình hạnh phúc, êm.
Khi tôi đến, em bé bị các khác gạt ngoài, nhóm quây quần đọc sách khoa, còn bé thì nhón chân cố nhìn ké vài dòng.
Trang sách nói về chim cu gáy mái — loài chim lén đẻ trứng vào tổ chim khác, rồi mổ vỡ một trứng của chủ tổ để che giấu số lượng, cuối cùng để con mình nở ra, chiếm hết nguồn lực của tổ chim kia.
Em bé chăm chú nhìn từng chữ, từng tranh.
Người phụ trách trại trẻ đầu nói với tôi: "Con bé này hơi nhút nhát, thường bị bắt nạt mà dám hé lời. Bình thường không hòa đồng lắm với các bạn."
"Nhiều gia đình thích con bát hơn. Dù bé không mắc bệnh gì, nhưng vẫn chưa có ai muốn nuôi."
"Chị Dương, với điều kiện của chắn có thể nhận được đứa trẻ tốt hơn. Bên em có một bé 7 tuổi, hồ đây, chị xem thử nhé."
Bất ngờ, cô bé vào hình chim cu gáy trên sách, dạc nói: "Chim cu gáy làm vậy là sai. Con của mình thì phải tự nuôi, được giết con những loài chim khác."
Câu nói ấy tức đám trẻ xung khó chịu. Một hơn xông đẩy ngã xuống đất: "Mày lo chuyện bao đồng! Lắm lời!"
Cô bé không khóc, lặng lẽ phủi bụi trên người rồi đứng dậy. Vẫn kiên định lặp lại câu nói ban nãy: "Chim cu gáy như vậy là
xung quanh toàn tiếng cười cô bé vẫn giữ lập trường.
Khoảnh khắc đó, tôi một cảm giác không thể diễn tả thành
Cuộc đời tôi… phải cũng là một dạng của "chim cu gáy chiếm sáo" hay sao?
Kiếp trước, mất con ruột của mình, lại phải tâm sức mà nuôi con người khác.
Kiếp này, không chút do dự, tôi quyết định phải đưa cô bé ấy về
và con bé có cùng một xuất phát điểm đời.
Thậm tôi nhìn chính mình thuở nhỏ qua ánh mắt bé:
Ít nói, nhút nhát, luôn ngoan ngoãn nghe lời… nhưng những điều đó không bao nên là cái cớ người khác bắt nạt ta.
Tôi nuôi con bé — để dạy em trở thành gái can đảm, tự làm đời
Vì mới chính là điều tôi khao khát bấy lâu: một cô gái hoàn hảo.
— Hết —