Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

11
“Tống Khuynh Tư! Thả cô ra! Cô rồi sao?!”
Trầm Dật vùng vẫy lao kéo tôi, nhưng lại bị Đình một cú đá thẳng ngã xuống đất.
Trầm à, anh nói chuyện với chị tôi kiểu gì đấy? Chị mà nghe thấy, buồn... lắm... đấy!”
đại sảnh trở lại thường. Cố Xuyên Đình ra tay mạnh, run rẩy mãi vẫn chưa gượng dậy nổi.
đó cũng là lần cuối tôi chủ động cúi người nói chuyện với Trầm Dật.
“Anh lúc càng chán. không được sủng ái, thì chẳng có tư cách đòi thưởng từ chủ cả.”
đi Tống Ân, Trầm Dật cũng mất đi chỗ dựa cuối
Tất cả tài trong giới phim đều cạch mặt anh ta, không đoàn nào nhận.
kim của một “Ảnh đế” — chính thức kết thúc.
Anh ta bắt đầu gửi thiệp viếng nhà tôi, mong được gặp mặt.
Nhưng tôi đáp, lại thiệp mời đính hôn của tôi.
Tôi nhớ lại hôm đó, trước rời đi, Xuyên đầu, cười đầy ý, nhìn Trầm Dật nằm sóng dưới đất:
“Anh Trầm đừng trách chị ấy Chị xinh lại vừa có, đương nhiên có quyền được tùy hứng một chút. phải cảm ơn anh — nhờ có anh, chị mới chịu nhận
Cậu ta miệng dịu dàng, nói lời ngào, nhưng cách hành xử hoàn toàn giống ngoài đó chút nào.
Sau khi tôi quyết định cậu ta giành lại gia sản, giữa tôi và cậu ta chính thức trở thành mối quan hệ hợp tác.
Cố Đình muốn mượn thế lực của nhà Tống để giành lại sản nghiệp nhà mình. Đổi lại, tôi sẽ nhận được 40% cổ của tập đoàn Cố thị.
Lúc thiệp được chuyển tới tay Dật, tôi đang bài ở quán bar.
Cố Xuyên Đình vòng ôm eo tôi từ phía sau.
Nam nữ tụ tập thành nhóm, mùi hạng sang lan khắp không khí. Căn phòng mờ, đủ loại tiếng cười vang lên rộn rã.
Trầm Dật vào, và nhìn thấy tôi với Cố Xuyên Đình mũi chạm mũi — đang cùng nhau ăn chung một miếng gòn.
Cậu trai ấy vì ăn một miếng mà vẻ ấm ức, nhưng ánh mắt vẫn đong đầy ý cười.
hò reo dậy sóng, gương mặt Trầm cũng mỗi lúc một tái
Quả nhiên anh ta đã học cách ngoan hoặc là lần đầu phải đối diện với cảnh bị phớt hoàn toàn trong căn phòng đông người.
Anh ta cứ đứng lặng nhìn, đợi đến chúng tôi xong, vui
“Anh tìm tôi có việc sao, Trầm sinh?”
Tôi dựa vào lòng Cố Xuyên Đình, nghiêng đầu, mỉm cười nhìn anh ta.
“Tống Khuynh Tư… tôi hối hận rồi.”
Anh ta là thông minh. Không hỏi Tống Ân đã đâu, cũng không dại dột bảo tôi giữ khoảng cách với đàn ông khác.
Hôm nay có vẻ anh ta mới thật hiểu ra thân phận của mình — làm điều phù hợp với thân phận đó.
Nhưng chỉ cần thấy anh tôi lại nhớ đến “thanh mai mã” anh ta.
Ân đã bị tôi đến quốc Mauritius bên châu Không tờ, không phương tiện liên lạc, không một xu dính túi, không ai đi cùng.
Lúc rời đi, cô ta vẫn gào khóc đến lạc trợn lên, gào
“Cô định đưa tôi đi Mỹ hay Úc?! Ba tôi sẽ không tha cô đâu!”
“Cô dám làm vậy với tôi — cô chết chắc rồi!!”
Khi đó, cô ta bị người ta giữ chặt chân, ngã rạp dưới đất, không chịu buông bỏ hy vọng — cứ Tống Khải sẽ đến cứu mình.
Tôi nhìn bộ dạng méo mó của cô ta khi ấy, bỗng cười:
“Cô chẳng giống mẹ mình chút nào.”
Mẹ Tống Ân Ân — “nhu mì như nước”. Dù mẹ nhốt trong mật thất, dồn đến đường cùng, cũng biết khóc thít, giọng cầu xin tha
Bà từng là thân không chuyện gì giấu của tôi, vậy mà không chút do dự leo lên giường với ba tôi, xúi ông ta giết tôi, rồi cùng nhau bỏ trốn.
Tôi không có bản lĩnh sấm sét như mẹ, Tống Ân cũng chẳng có mưu kế tinh vi như mẹ mình.
Và chiếc giày cao gót của tôi — đã huỷ bàn tay còn lại của ta.
Đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp cô ta trong đời.
12
Nhìn khuôn mặt thấp kém, nhường của Trầm Dật trước mắt, ngoài cảm giác chán ngán, tôi thậm chí còn thấy… tội nghiệp thay cho “em tốt” của mình.
Chẳng có chút cảm giác chinh phục nào cả.
cả những gì tôi từng tưởng tượng — đều đổ.
Không anh ta ngoan cường thu trong góc tối, sống như cỏ dại, có anh ta vì mất người yêu mà bất chấp tất cả, thề quyết không đội trời với thế lực ám.
từng nghĩ anh ta là một con nên mới muốn huấn cho
Nhưng thực chứng minh — anh ta vốn dĩ đã là chó, quá chiều biết thế là đủ.
Ngẩng đầu thì thiếu tự tin, cúi đầu lại không cam tâm.
Tôi thèm để ý anh ta.
Anh ta cắn răng… rồi quỳ xuống bằng hai đầu gối.
ta lỗi Khuynh Tư, là anh sai rồi.”
“Mấy hôm nay, anh nghĩ rất nhiều… anh thật sự, thật không thể sống em.”
trong ly đã còn vị tôi dốc thẳng lên đầu Trầm Dật.
Từng giọt từng giọt chảy dọc khuôn mặt người đàn ông — chẳng khác gì đang khóc.
Tôi từng thích ảnh nhưng giờ… trạng để thưởng
“Đáng là, không còn hứng thú với anh
“Khi tôi nói tha anh, anh nên — kết cục định rồi.”
“Tôi sắp kết hôn rồi, Trầm Dật. Tôi chán rồi.”
Đêm đã khuya.
Tôi và Cố Xuyên Đình vai trở về nhà.
Trầm ngồi co ro một mình dưới lầu nhà tôi, vai đầy áo anh ta trong chiếc tôi từng tặng.
Tôi có hơi say, cũng mỏi.
Nghĩ đến chuyện ta “trò chơi” của tôi trở nên nhàm chán lòng dâng lên một chút chịu.
Từ lúc Trầm Dật xuất hiện tối nay, Cố Xuyên Đình đã không vui — đến giờ vẫn nói câu nào.
Nói thật, “trai cùng thất thế, lòng tôi không gợn lên lấy một chút cảm
Trầm Dật đã sớm bị tôi đưa vào lãnh cung, còn Xuyên Đình tưởng là tình hoàn hóa ra cũng là người dễ bị cảm xúc chi phối, chẳng thể toàn tâm toàn ý làm một “người phục vụ tận tụy”.
Tôi đang thầm nghĩ thế trong lòng, thì Cố Xuyên Đình bất ngờ siết chặt tay tôi.
Người đàn ông vừa rồi mặt lạnh tanh, giờ khóe môi đã lên một nụ cười chói lòa.
Trầm bị lạc đường à? đến chúng tôi thế này?”
“Ơ kìa! Áo sao còn chưa thay? Không lẽ vẫn còn trách chị tôi à? Chị đâu cố ý, là anh Trầm mở miệng hỗn hào mà! Giờ định bồi thường hả?”
“Nhưng tôi nhớ rõ bộ đồ là chị tôi tiền cho anh đấy nha! Ganh tị quá, chị từng mua đồ cho đâu, vứt cho một tiền rồi bảo tự đi mua.”
“Ủa anh Trầm ngồi dưới nhà rồi vậy? Chẳng ở bảo vệ phòng chờ sao? Lỡ bị cảm rồi chị tôi lại thấy tội. Trầm xấu quá!”
Cố Đình như nhịn đã lâu, giờ bùng nổ, chẳng buồn giả vờ dịu dàng nữa.
nói toàn lời khiến người ta muốn giọng thì ngọt lịm, mỉa mai, đi kèm ánh mắt vừa thơ vừa châm chọc, khiến người nghe không nhịn được cười.
Dật nghẹn lời, nói được câu nào.
thì một cười trước.
“Anh Trầm giỏi vừa gặp tôi là khiến chị ấy cười rồi. Thử nghĩ xem, anh thật lòng yêu chị chị tôi còn vui cỡ nào nữa chứ! Tiếc là anh chỉ yêu tiền của chị tôi… ơ không, chắc còn yêu cả nhái vụng về của chị ấy nữa.”
“Đáng ghê! Anh Trầm đúng đáng ghét, toàn làm chị tôi tức Không giống tôi, chỉ biết thương chị tôi thôi! Mà sao nói nãy giờ rồi, anh vẫn áo vào, đừng bảo là lạnh đến ngu người rồi
“Đừng bám lấy tôi nữa được không? Đừng nha! Tôi yếu đuối, đáng thương vô dụng, chị bỏ tôi thì sao giờ? Á á, chị ơi, đừng cười nữa… nói gì đi chứ!”
Trầm Dật cả một đêm dầm tuyết, bị kỹ “màn diễn cảm động”, vậy mà chỉ với một tràng “tiểu luận đâm của Cố Xuyên Đình tất sụp đổ.
Anh ta luôn nghĩ Xuyên Đình chỉ là cụ tôi dùng để chọc tức ta. Cho đến tối — lần đầu nghiêm túc nhìn nhận tồn tại của Cố Xuyên Đình.
Bởi vì tôi không hề dành cho anh ta dù chỉ một ánh mắt, không ủi, rơi lệ, không tiếc nuối.
cuối, tôi chỉ cười — Xuyên Đình mà cười đến không thở suýt nữa ngất xỉu.
Nào có cái là “yếu mềm cần đàn ông dìu về như tưởng tượng đâu?