Đừng để tình yêu trở thành điều nuối tiếc
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Bước ra khỏi đồn công một hàng dài phóng viên đã chờ sẵn.
Máy ảnh, hướng thẳng phía ba mẹ tôi, giọng nói ào như sóng vỡ bờ:
“Xin hỏi, các người cố tình bỏ rơi con gái để lấy tiền bồi thường đúng không?”
“Các xứng đáng làm cha mẹ Vứt bỏ con bé ở trạm dừng!”
“Đúng là lòng dạ Không xứng làm người!”
“Đáng chết là con gái các người, là chính các người!”
Từng lời lên án, từng câu mắng nhiếc như cứa vào ba mẹ.
Ba mặt trắng bệch, phải cảnh sát hộ tống mới đám đông.
Nhưng thanh danh của họ... đã hoàn toàn tan nát.
Hàng xóm lân cận buồn nhìn họ nữa.
Mẹ tôi từ không bước ra khỏi cửa, ba tôi càng ngày ít nói.
Công ty của ba vì áp dư luận mà đứng nguy cơ phá sản.
bắt đầu tìm kiếm tiền để cứu vãn dòng vốn.
nhưng lần này, tài xế lại trở mặt, không chịu bồi đồng
Ba tôi đầu nhiều lần tìm đến tài xế để thương lượng, kéo co không dứt.
Tôi vẫn luôn lặng lẽ dõi theo tất cả.
Hôm khi ba vừa về đến nhà, bỗng tiếng:
“Anh định lấy cái chết của An An đổi lấy tiền à? Anh còn là ba nó không?”
Ba tôi khựng không nói gì.
Mẹ như ông đã thừa liền cầm tàn thuốc bàn ném thẳng về phía ông, gào lên:
“Cái chết của An An chuyện tốt với anh không? còn gánh nặng nào nữa, thoát tôi rồi!”
Gạt tàn trúng mặt ba, lập sưng đỏ.
lại: “Cô nói bậy bạ gì vậy!”
Mẹ điên cuồng cầm đồ đạc trên bàn ném hết về ba:
“Tại sao! Tại sao ngày đó anh lại An lỗi?! Nếu lúc chúng ta đứng về phía con bé, Vương Tĩnh dám ức hiếp nó lần sao?! Đều tại anh! Tất là do
Ba bước tới, nắm cổ tay mẹ, ánh mắt rực lên lửa
“Tại tôi? Không phải chính cô suốt ngày đánh mắng nó, làm nhục nó sao? Cũng chính cô đã lôi An khỏi Nếu không có chuyện đó... thì con bé làm sao mà... mà chết được...”
Nói đến đây, ba buông tay bật khóc thành tiếng.
sau ngày tôi chết, đây là lần đầu tiên tôi thấy ba khóc.
Trước giờ ông luôn giữ vẻ điềm tĩnh, thậm chí lạnh lùng.
Lo hậu sự tôi, làm việc với cảnh tài xế, nhà trường — tất cả đều bình thản đến đáng sợ.
Cứ như... người không phải là con ông
đến phút này, tôi mới nhận ra — thì ra ba là đang cố gồng gánh.
Ba mẹ... lẽ thật sự từng yêu tôi.
Nhưng cách yêu sai cách hành xử tàn nhẫn của họ... chỉ tôi cảm nhận được nỗi thở.
Tình của họ thứ mà khi còn sống tôi luôn khao khát.
Còn đây, tôi lại thấy... bình thản.
Không tha thứ.
Chỉ là… thôi vậy.
tôi cũng không thể gượng thêm nữa, giọng nghẹn ngào, run rẩy:
“Lúc đó tôi không tôi tưởng con bé sớm, không nghe lời... tôi muốn dạy dỗ nó một Tôi thật sự không ngờ An An sẽ chết…”
“An An là con tôi mà, là đứa con tôi mang nặng đẻ đau suốt mười tháng… Là con gái tôi… Sao tôi lại không thương chứ!”
“Con ơi! Trả con gái cho tôi
Mẹ à, mẹ thật sự chỉ muốn "dạy con vì con yêu sớm?
Hay chỉ muốn dùng con để thể hiện cái quyền lực tuyệt đối lay chuyển của mình?
Dù sao đi nữa… tôi cũng không còn muốn truy nữa.
Tôi chỉ muốn chóng được giải thoát. Càng nhanh càng tốt.
12
Cuối cùng, phía xế đồng bồi thường năm mươi vạn tệ.
Tôi cứ ba sẽ dùng số đó để đầu cứu công ty.
Nhưng ông lại dùng toàn bộ cho tôi một phần mộ tốt hơn.
Và rồi… công vẫn phá sản.
Ba mẹ gom hết bạc còn lại trong nhà, dâng ngôi chùa nổi tiếng khắp cả nước, chỉ cầu mong được an, lợi trong sau.
Nhưng tôi chẳng thấy xúc gì cả.
Tôi chỉ thấy nực thật sự là quá nực cười.
đã chết rồi.
Họ làm cả những điều này thì còn ý nghĩa gì?
Họ làm để mong tôi bình an... là để dịu lương của chính mình?
Trước phần mộ của tôi, mẹ bỗng tiếng hỏi:
“Trần Đào, anh nói xem... An có tha thứ cho chúng ta không?”
Ba trả lời.
Ông đã đi nhiều trong một năm này.
Tóc đã trắng hai bên, lưng cũng cong xuống, như thể đã bị gánh nặng tội lỗi đè bẹp.
Khi tôi ông sẽ im lặng mãi, ông lại trầm giọng đáp:
“Nó không cần tha thứ cho chúng ta. Chúng ta... cả này cũng thể chuộc được lỗi.”
Ngay khoảnh khắc ông dứt lời, tôi cảm nhận linh mình dần dần tan
Tôi hiểu rồi.
Cuối cùng, cũng có thể đi.
Trong giây phút cuối tôi tiến hai người họ, nhẹ nhàng đưa ra, như thể chạm vào tay và trả lời câu hỏi của mẹ:
“Mẹ à, ba à… con sẽ không tha thứ cho ba mẹ.”
“Nhưng con cũng không thể sống mãi trong hận thù.”
“Kiếp này, cuộc của con chưa từng quyền tự quyết lấy một lần nào. sau, con chỉ có được đôi ba mẹ thấu hiểu, biết thương, che con.”
“Nếu không thể có được… thì con mong cuộc đời mình, con là người làm chủ.”
“Những sai lầm của mẹ — không bao là gánh nặng của con cái.”
Chúng ta ba người… kiếp này kiếp mãi mãi đừng gặp lại nhau nữa.
Làm con của ba sự quá mệt mỏi.
Con chỉ chút thôi.
(Hết truyện)