Giành Lại Tên Mình
01
Ngày tôi khỏi nghiên cứu, thầy hướng dẫn mỉm cười đẩy tôi xe đoàn chương trình.
“Tiểu Chiêu à, lần em lên chương trình là có nhiệm vụ đấy. Giờ là thời đại Internet rồi, mình bá chút. Bầu trời xanh, mây trắng, ước trước mắt – ngành của mình phải luôn có người tài kế thừa…”
Xe tới cổng nghiên đã thấy đoàn quay phim vác máy đứng chờ sẵn.
Tôi đột nhiên thấy lo lắng, níu tay áo thầy, lắp bắp:
“Thầy… không đâu Hay là… em quay lại đi? Cho em thêm chút thời gian, em nghĩ mình vẫn có thể tham gia tiếp dự án…”
đột nhiên sa sầm mặt, nghiêm nghị gọi tên tôi:
“Tống Chiêu Chiêu!”
mặt ạ!”
Tôi lập tức nghiêm. Quay phim cổng cảnh này, liền vác máy quay lên ghi hình luôn.
“Thứ trong viện, vị nào cũng quan trọng như nhau! Thứ hai, là nhiệm vụ mà viện cho em, vì lý tưởng hòa bình và phục hưng của toàn thế giới! không?”
Sứ mệnh trên hết, máu trong sôi sục, cúi đầu nghiêm
kết hoàn thành nhiệm vụ!”
Buổi livestream đã bắt dòng bình luận chạy đầy màn hình:
quá đi! ai Tống Chiêu Chiêu cũng thế không trời? Yêu ghê!】
tên này có phép thuật à? Ngành nào có người tên vậy nổi bật cả! xinh giỏi, mẹ con muốn đổi tên!】
【Bạn bên trên bình tĩnh nào? Tránh xa Chiêu nhà tôi ra, chị thế đừng fame nữa nhé!】
Thầy vali hành cho tôi, dặn “Làm giữ ổn
Tôi thầy lo cho mình, liền gật đầu kích.
Khi kéo vali ra cổng, anh quay dưới nắng thiêu như đốt bắt đầu tỏ vẻ sốt ruột.
Thấy tôi đi tới, có nhân viên nhỏ giọng thúc giục:
“Chị đi nhanh chút được không ạ? Chị đâu phải ảnh hậu Tống Chiêu Chiêu, một vô cũng đòi dùng đồ hiệu…”
Ảnh hậu Tống Chiêu?
Trùng à?
Tôi chưa kịp nghĩ vội vàng lên xe. Trời nóng nực thế làm thời gian của mọi người đúng thật.
Trên xe đã có hai người tham gia khác, lạnh lùng ít nói. Tôi nhỏ giọng xin lỗi câu.
Trước khi đi, thầy đã dặn tôi rồi: Đây là chương trình tế kết hợp giữa nổi tiếng và người
Những người nổi tiếng tham gia là sao hạng A, cùng sống trong một căn biệt thự và hoàn thành các nhiệm vụ chung – điểm thú vị nằm ở khác trong cách sống và xử lý tình huống giữa các bên.
Danh sách khách mời được giữ kín, đến gặp mới lật thẻ nhận diện.
“Cậu là Tống Chiêu Chiêu không? Tôi là Thanh, sinh viên năm hai ở Kinh Đô. Cậu trùng tên với nữ thần của tôi luôn là tên của cậu à? Tôi thấy nhiều muốn fame chị ấy, đổi thành Chiêu Chiêu cả đấy!”
Cậu trẻ tên Kỷ Vân Thanh lên trước. Lúc này tôi nhận ra máy quay đang chĩa thẳng tụi tôi, thể vừa được
lúc sinh ra đã in trên chứng minh nhân dân rồi, đảm bảo là hàng thật giá thật.”
Tôi vẫn giữ thái độ khiêm gật đầu thân thiện.
Người phim tranh thủ hỏi tiếp:
“Cô còn trẻ vậy đã là nhân tài trong viện nghiên cứu, không biết có từng ảnh hậu Tống Chiêu chưa? Tôi xem hồ sơ hai người tốt nghiệp cùng đại học, thậm chí du học cùng chuyên ngành đó!”
trình hình cứ cố kéo chủ đề phía nữ viên nổi tiếng trùng tên với tôi.
Chắc là để tăng lượt xem thôi, nên tôi cũng trả thật lòng:
“Cái đó thì thật sự chưa từng nghe qua. Vì thời sinh viên lẫn làm đều khá bận, không có thời gian theo đuổi giới giải trí, nên không lắm về nghệ sĩ.”
“Phụt—”
Tôi vừa ngồi ổn định thì cạnh bỗng vang lên một tràng cười khẽ.
02
nam sinh ngồi cạnh từ nãy, luôn dùng tạp chí che nửa mặt, này tờ báo xuống.
“Cùng học một ngành đại học, người ta vừa giỏi vừa sao hạng còn cô thì mà khác số phận. Nếu định bám fame thẳng thắn mà làm, quanh co lòng vòng làm gì?”
Giọng cậu ta tức giận, khuôn góc cạnh hiện rõ, nhìn qua liền thấy quen quen.
Dòng bình luận tràn đầy nuối:
【Thôi rồi, thiếu gia họ Trình là cứng của Chiêu, mở miệng là châm chọc luôn, bản giả chắc bị chửi sấp mặt!】
【Nhìn đi, đồ giả là không biết điều, thấy thiếu Trình mà đơ ra rồi! Chiêu Chiêu nhà tôi là kim nhà họ Tống, hồi nhỏ còn bùn với cơ mà!】
【Mọi người cần gắt vậy không? Có khi người ta chỉ đang nói thật thôi. Không phải ai cũng xuất chúng như Chiêu thời có đủ thật mà!】
【Phàm nhân thì nên có dáng vẻ của phàm nhân. Không quan tâm giới nghệ sĩ á? Có quan tâm cũng chẳng với tới đâu. Nói vậy làm như thanh cao lắm!】
Bầu không khí trên xe dần trở nên căng thẳng, nhưng nhìn cái bản mặt tôi đột nhiên nhớ ra—thằng nhóc từng lẽo đẽo theo chơi năm nào.
Em trai thì mãi vẫn là em trai, bao nhiêu cũng không chịu trưởng thành.
Tôi thở dài trong lòng.
Thôi, ai tôi là chị đi bao lâu rồi mà vẫn bao dung, không chấp làm gì?
Nghĩ vậy, tôi không phản bác. Nhưng người ngoài lại tưởng tôi sợ lộ thân phận nên không dám nói
Kỷ Vân Thanh cười ngọt ngào với ống lập tức ra mặt hòa
“Thôi mà, nữ thần là vậy đó, ai mà không Trình đừng tức nữa nha! đời có một nữ thần, khác có thế cũng không thể giống Du học nước ngoài mà chọn về nước phát triển! Một người cứu thôi Nếu đạo diễn không quỳ xuống mời nữ thần đóng Bình Minh, ấy vào viện nghiên cứu lâu rồi, liên quan gì đến ta chứ?”
Tôi vốn không quan tâm đến giới showbiz, nên gì cô ấy nói nghe cứ như mây trôi thoảng.
Người tên với tôi này, nghe vẻ gớm thật.
“Đạo diễn Vương?”
“Cô không luôn hả? Thiên tài đạo diễn Vương Dư Duệ, với bộ Bình Minh mà càn quét các giải thưởng quốc tế! đó hot trend suốt cả tháng trên Weibo, ai có điện thoại biết cả!”
Tôi thì chẳng biết đạo diễn thiên tài nào hết.
Nhưng Vương Dư Duệ thì tôi một người—bạn thân cốt anh tôi hồi nhỏ.
Hai người đó lúc nào nghịch dại, có lên chơi, đẩy tôi rớt xuống hồ bơi, còn hốt hoảng nói:
“Chiêu Chiêu! Xong rồi, Tống Chiêu Anh nợ em Cảm em không bắt anh tội giết người! Từ giờ em cứ coi là anh ruột, anh em có gì, anh cho! em không có, anh cũng cố có cho em!”
Cơ mà cái tên nói dối giỏi khỉ đó còn đi học sớm hơn tôi. Sau khi anh số điện thoại của tôi thì tôi cũng cắt đứt liên lạc với hắn luôn.
Không lại quay về làm đạo diễn.
【Lần nào cũng vậy, chị gái tình bám fame ảnh hậu nhà tôi để tỏ ra mình thanh cao
【Hồi đó diễn Vương nổi như cồn, ai dùng điện thoại mà không biết Huống quảng cáo nhà tôi nơi, ngày nào cũng giả bộ không biết, diễn hơi quá rồi đó...】
cách bình luận xoay chiều, bắt đầu công kích Nhân viên phim thấy liền ra hiệu bảo tôi trả lời cho
vẫn chưa biết đang bị cái gì, chỉ nghĩ là chắc vài câu, vội vàng gật đầu:
“Nghe rồi chứ. Giỏi ạ?”
03
Vì không chắc có phải cùng một không, nên giọng nói thiếu tự tin.
Thế là đám bình luận càng khẳng tôi đang tình fame để tạo hình tượng "không màng danh lợi", mắng càng dữ
vẫn không biết, chỉ kéo vali xuống xe, đến địa điểm ghi hình.
Khi chúng tôi kéo vali vào trong, đã thấy có người ngồi ở
Kỷ Vân Thanh lập tức nở nụ cười rạng rỡ, lao thẳng về phía cô gái ngồi người một góc 90
“Chào nữ thần! Em là fan của chị, lần nào chị tổ chức fan meeting em cũng đều có mặt!”
Tôi nhìn cô gái ngồi giữa—không giống tôi chút nhưng rất tinh tế và quyến nụ cười ngọt ngào cực kỳ thu hút.
“Tất nhiên chị nhớ em rồi! Lần trước nói em họ... Phải không? Cảm ơn em yêu chị, đừng gọi nữ thần nữa, cứ gọi chị là Chiêu nhé!”
Kỷ Vân Thanh người.