Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Ảnh đang bất tỉnh dưới đất nghe vậy suýt tắt luôn.
Tống Cảnh Hằng chẳng buồn để ý, bế thẳng ta lên định rời khỏi hiện trường.
vẫn còn giả bộ đạo đức:
“Chờ quả kiểm tra em biết độc ác của mình có thể tổn thương người khác đến mức nào!”
Anh ta mà rời đi, chắc chắn sẽ quay ngược được tình thế bằng bệnh giả.
Tôi không thể để điều xảy ra.
lại, Tống Cảnh Hằng!”
Tôi mặt hét Trình Dự muốn hỗ nhưng cậu ta sang một bên.
“Nếu anh không dừng lại, toàn bộ chuỗi khách sạn, công ty giải trí và trung tâm mại dưới trướng tập đoàn—từ hôm nay, là của hết!”
anh mới bước, nhưng không quay đầu cười nhạt khinh thường:
đi xa từng ấy năm, gì mà dám nói chuyện với anh kiểu đó?”
13
“Vậy… nếu là tôi nói thì sao?”
Một bàn ấm nhẹ nhàng đặt lên vai tôi. Quay đầu lại—là bố mẹ!
Nỗi nhớ nhung bao ấm ức suốt năm khiến hốc mắt tôi bất giác đỏ lên.
“Bố! Mẹ!”
Mẹ tôi lập tức ôm chặt tôi vào lòng.
Ánh mắt của khiến các máy đang quay cảnh livestream vội tắt đi, cả viên nghệ đều mời ra ngoài.
“Cảnh mẹ rời đi bao nhiêu năm, ngờ con lại nhận bừa một đứa con gái khác thay
Anh tôi lúc đó mới người lại, thức buông tay—không thèm để ý đến gái đang vờ ngất sóng soài trên sàn.
“Bố mẹ… bố lại về?”
Anh ta lúng túng tới, nhưng ánh mắt khi phải thì lại khựng lại, không dám tiến thêm.
“Nếu bố không về, chẳng phải con định đuổi con ra khỏi nhà rồi sao? Dẫn ngoài đóng giả, để người ta lên mạng chửi em mình? Khó trách bao năm nay mẹ muốn gặp Chiêu, con cứ bảo không tiện vì đang cứu, còn dẫn cô kia đến thay. Cảnh Hằng, bố thật sự rất về con!”
“Không phải đâu! Bố! Con chỉ là… chỉ thấy bố mẹ cô đơn quá nên đưa cô ấy đến! Nếu bố không thích thì con cho ta đi!”
Anh ta cuồng giải thích, uất ức kêu oan:
vì chuyện này mà bố mẹ phủ nhận hết mọi nỗ của sao?!”
Tôi không chút khách khí vạch trần:
“Trong hai năm tổng thể tụt hơn bốn đặc biệt là ngành giải trí—ba công ty chỉ nâng mỗi người. Mà ảnh do anh phí cáo còn không đủ trả cho một suất lên show, chổng vó thế mà còn dám mở miệng?
“Nếu là em, em đã tự đào hố chôn mình rồi!”
“Em! Em—”
Tôi nhún vai, hai tay dang cười nhạt mỉa
Sau đó, tôi bất lọt top tìm kiếm nhiều lần.
Không còn sự nâng đỡ và che chắn, “ảnh hậu” bị lật trần danh thật cùng lực giả mạo, bị dính chặt ở bảng đen của làng trí.
Tài khoản cá nhân tôi lại bỗng nhiên nổi đình nổi
Tài khoản @KhôngĂnNgò: 【Tôi cạn lời luôn, phần sau đâu rồi? Tôi thật sự muốn xem Trình thiếu gia ân hận! Với cả đạo diễn Vương rồi? Mau lắp camera giám sát trong Tống tiểu thư
@ĐừngChửiTôi: 【Nhìn dáng chó trung của Trình thiếu, chắc năn vài lại đến tận cửa xin rồi!】
Tôi nhìn ra nhiên người đang ngồi chồm hổm chịu phạt giữa bùn, xung phong “thuê lại” cả sau nhà giờ lại chơi tiếp.
Không nói lời nào, tôi giơ điện lên chụp ngay tấm.
【@ĐừngChửiTôi: Giáo chủ giáo phái đất đang dập xin lỗi. (đính kèm
Bình luận sôi trào, Dự tức chia sẻ lại và viết:
【Cô ấy chịu tôi rồi! Cô sắp tha thứ cho tôi rồi đúng không? Mọi người nhanh nghĩ cách giúp tôi với!】
Tôi không gì, tắt màn hình điện thoại, làm lơ người ngoài kia đang vẫy tay gọi tôi từ quay đầu nhìn đạo diễn Vương đang khúm núm trong phòng khách.
diễn Vương à, nghe nói phim nào của anh cũng có nữ ruột nhỉ~”
Nụ cười trên mặt đạo diễn Vương lập tức cứng
là ngày thứ anh ta đến tận cửa xin Tối hôm đó, về đến anh ta nằm thầm:
chết thật… bây giờ ấy uống vodka dám uống cả chai, đập tôi không ghê tay… đó tôi gì lại dám nói vậy chứ! Tống Hằng đúng là đáng chết!”
tới nghĩ lui, ta lại gọi điện:
“Phong sát! Cho tôi phong sát con Phong sát toàn diện!”
tôi bận lắm.
Vì những ngu ngốc anh trai tôi, cộng kết doanh bết cuối cùng anh ta gửi du học ở Bắc Bán Cầu—tôi gọi luôn là lưu đày cho
năm đó giờ đã rõ ràng—trước khi tôi đi du học, ta đã sớm quen biết Lý Thiến – chưa đổi tên khi đó.
Anh ta rất thích cô gái Lý Thiến với vẻ ngoãn, biết là hình mẫu "em gái lý tưởng" trong mắt Tống Hằng—và trên người cô ta, quyền lực hút cá của ta dường như đều được phóng đại gấp bội.
Ngay khi đối phương đề xuất ý tưởng này, anh ta lập tức ý—thu lại điện thoại tôi, giao ta, còn gắn định vào tôi.
Toàn bộ thành tích, danh hiệu, huy chương tôi phải lao tâm khổ tứ mới có được, thậm chí cả cái tên tôi—anh ta đều đem đặt lên người cô gái Lợi dụng cả mối quan hệ xã hội tôi, việc nâng cô ta thành ảnh hậu như trở tay.
Vì tôi luôn thị ở nước ngoài, không định về nên ta tính cứ để “nuôi thả” ở đó, tìm cơ hội nhốt tôi ở nước ngoài luôn.
Không ngờ tôi sớm âm thầm quay về.
thì, người mù quáng vì tình còn đáng sợ kẻ không não. Anh ta dám dùng cả sự nghiệp của gia để nâng đỡ một người phụ nữ, thậm chí còn giao cả danh phận của tôi cho cô ta. Kiểu bị lừa này, sớm cũng tan cửa nhà.
Sau khi bàn bạc với mẹ, cuối cùng chúng tôi quyết định lưu đày anh sang Bán Cầu. Mỗi tháng bao nhiêu tiền tiêu xài, tôi toàn quyền quyết định.
Hihi, tôi đâu có tàn
Tôi tin, du học không phải để hưởng thụ—mà để học tinh thần khó chịu khổ. Với trai tôi, bài học là cần thiết.
Còn muốn về nước? Xin lỗi, giờ chuyện do tôi quyết định.
Xử lý xong anh ta rồi, tôi còn chưa cần ra tay, cả giới showbiz đã tự phát động dịch dẫm Thiến hôm nay dẫm chưa?”—một loạt phốt bị khui ra.
Đặc biệt là công thần Trầm Trúc và Diệp Vận—hai người livestream ngất, khóc nấc, cầu xin tôi tha thứ.
Tôi cho họ hai chọn: một là phong sát hai lao động để chuộc lỗi.
Họ ký cam kết làm việc cho tôi suốt 20 năm không lương, tôi không cho tài nhưng chèn ép, đi đến đâu là bản lĩnh. Toàn bộ bồi thường hợp chuyển thẳng cho viện nghiên cứu.
Góp sức vì hòa bình—nghĩ đã vui rồi.
Riêng Lý Thiến, tôi chẳng cần động tay—trong cái ngành này, chỉ cô ta tại cũng đã đủ khổ.
Một tên mang theo vinh quang, nhưng không có năng lực gìn giữ, lại quá tham vạch trần rồi vẫn trắng tay.
Lúc nổi tiếng thì phô trương không biết chỗ dựa sụp muốn xử lý cô ta nhiều vô kể. Tiền hợp đồng quảng cáo đã đủ khiến cô ta sản. Nghe nói không lâu sau chạy theo một ông chủ lớn trốn ra nước ngoài, ai ngờ chính thất bay sang tận nơi, kéo người tiền về, bỏ cô ta lại xứ lạ mình.
Kỷ Vân Thanh, tôi không xử lý gì cả—vì cô lóc khổ sở đến mức ai nhìn cũng Nghe nói sau vụ fan rồi lòng.
Thở tội nghiệp.
Dù sao tuổi còn nhỏ, bị cộng đồng tỉnh ngộ mắng đời, tôi cần chen
Sau vụ việc này, hướng gọi điện cho tôi để nhưng biết tôi tiếp quản tập đoàn và danh tiếng tăng vọt, liền tranh thủ đề xuất hợp tác.
Tôi quay mấy video tuyển sinh cho nghiên cứu. Tất hình mà Lý Thiến từng giả giờ được mặc định gắn cho tôi. Trừ việc chưa từng đóng còn lại cái gì tôi cũng gánh được.
Thế là tôi trở thành người đầu tiên tài cá nhân vượt qua cả các siêu sao về sức ảnh hưởng.
Lượng không làm cổ phiếu và thương hiệu nhà tôi tăng mạnh, mà còn viện nghiên cứu và trường đại học mẹ bùng nổ—tuyển sinh còn là nỗi lo nữa.
tôi vẫn chưa lành, nhưng không sao—vì tôi biết sẽ hàng nghìn, hàng vạn đôi tay giỏi giang hơn tiếp tục nâng đỡ ước mơ hòa bình đầy uy lực này.
Bầu xanh và mây trắng đã ở ngay trước mắt.
Cố lên, Tống Chiêu Chiêu!
—Hết—