cảm thấy đôi mắt mình cay xè, tôi nhìn thấy giọt nước mắt chiếu trong đôi mắt màu hổ phách của Phó Nhiên.
Nhưng tôi chẳng màng gì chỉ run rẩy siết chặt tay áo của anh ta.
Giống như mười năm trước — tôi muốn dốc hết sức mình để khiến anh ta tin tưởng tôi.
"Phó Nhiên, không phải tôi! Tôi bắt nạt cô ta! Chính cô ta bám lấy tôi không buông! thật sự không dùng sức, tôi không có!"
Dường như có ánh qua trong mắt Phó Khiêm Nhiên, nhưng tầm nhìn của tôi mờ đi, chẳng thể phân biệt đó là nước mắt thật hay ảo
Tôi chỉ cảm nhận được nặng nề ta dần ổn định lại, chí còn định giơ tay lau nước mắt cho tôi.
Nhưng đúng lúc ấy, Hứa Diên nức nở lên tiếng:
"Anh Nhiên, đừng đánh chị nữa... Chị nói đúng, chị ấy không dùng sức, là do em không cẩn tự mình không đứng nên mới ngã..."
"Nhưng... anh ơi, hình như chân em trật rồi, anh có đưa em đến viện không...?"
Phó Khiêm Nhiên hơi do ánh mắt lưỡng lự nhìn nhìn giữa tôi và Ôn Diên. cùng, nhẫn tâm đẩy ra.
"Anh đưa Diên đi bệnh viện trước, có gì để về rồi nói sau."
Anh ta vừa cúi người bế lấy Diên, vừa thở dài, giọng nặng
"Anh trai em và ba anh đều đang trấn an khách mời, nói là hai đứa mình chỉ giận dỗi, em nhất thời tức giận nên mới nói bừa. Hôn lễ của chúng ta… sẽ được lại."
"Anh đã đồng ý rồi, cưới cưới, em làm loạn nữa! Ở đây chờ anh quay lại!"
Anh ta dùng mũi giày hất văng đám kính lạnh lùng giẫm tấm thiệp kia, lướt qua tôi đi.
Trong lòng anh ta, Hứa Ôn Diên vừa nghe hai "hôn lễ" liền siết tay đôi mắt tôi tràn đầy hận thù.
Tôi như mất hết cảm giác đau đớn, người mất hồn, từ từ cúi nhặt lấy tấm thiệp in đầy giày kia.
[Hoan Hoan đừng sợ, chú Hứa và anh Dật Thừa tuy thích Ôn nhưng tớ cậu nhất, chỉ thích cậu thôi!!]
là món quà Phó Khiêm Nhiên tặng trong lớp, hai năm sau khi Ôn Diên được đưa về nhà.
Bạn bè khi ấy vừa cười vừa trêu, đoán xem bên trong có phải lời tỏ tình không.
Tôi chỉ liếc một — nước mắt đã rơi.
Cho dù đến hôm nay, người mất, tôi cảm thấy — lời trẻ con ấy, còn khiến người ta rung động hơn bất yêu
Năm mười lăm tuổi, Hứa Dật nhận ra sự hoang mang lo sợ trong tôi, dùng tất cả huyết tuổi trẻ của mình để xoa dịu nỗi đau mất
Cũng chính anh ấy, đã an ủi tâm hồn tôi đang dần chìm vào u uất vì bị và anh ruột dần lạnh nhạt.
Nhưng rồi, bao nhiêu năm trôi qua, cuối cùng chúng tôi lại thành ra như này.
Khi điện thoại của Hứa Dật Thừa gọi đến, tôi đã đang xếp ở cổng lên máy bay.
Tiếng Tống Từ nở qua điện thoại khiến lòng tôi thắt lại.
Mấy lần tôi lại dỗ dành cô ấy, nhưng liên tục bị tiếng chuông điện thoại khác ngắt
Cuối cùng, tôi tắt máy luôn cho đỡ phiền.
"Hoan Hoan, hu hu, vết của cậu vừa khử được băng bó cẩn thận… sau khi xuống máy bay, nhất định phải đến viện kiểm tra lại một lần nữa, được hu hu
Tôi và Tống Từ ôm nhau nức nở, nhẹ nhàng lau nước mắt trên má ấy.
viên bay vẫn liên tục nhắc nhở, cuối cùng tôi phải buông tay, rời trong ánh mắt lệ của cô ấy, bước mỗi xa.
Thật ra...
Tôi cũng đang trốn tránh.
như một cơ tự vệ của não bộ, cố tình gạt bỏ nỗi đau, thúc tôi đừng nghĩ đến những con người đã qua.
Mãi đến lên máy bay, bầu trời đêm đen thẫm cửa sổ, tôi mới thực sự nhận ra — mình rời khỏi thành nơi mình hơn hai mươi năm.
Tôi thật sắp đầu cuộc sống hoàn toàn hoàn toàn xa lạ, thuộc về riêng mình.
Cùng lúc đó, bệnh của một bệnh viện ở thành phố A, Hứa Dật Thừa chằm chằm điện thoại liên tục báo bận, lông càng lúc càng nhíu chặt.
Đây là thứ mười mấy mà anh gọi cho Hứa Hoan.
Trước đây, dù anh em có cãi nhau thế nào, cũng chưa bao giờ ra chuyện không liên lạc được như
bực bội lau mặt:
là! Gây họa xong còn dám không bắt máy!"
Miệng nói gắt, nhưng ánh mắt chứa đầy lắng.
Ánh mắt Tận nhìn anh lúc rời khỏi buổi lễ hôm nay — nghĩ lại thôi đã khiến tim đau nhói.
Em ấy... là vì giận anh, nên mới về trút giận lên Ôn Diên đúng không?
Hôm nay, thật sự không kiềm chế được nhưng dù thế nào, cũng không nên... cầm lấy rượu
"Vẫn gọi được
"Ừ."
"Đừng lo quá, đi... cô ấy vẫn còn ổn... mà."
Giọng Phó Khiêm Nhiên càng nói càng nhỏ, càng lúc càng tin.
Ổn sao?
Hình như... anh ta đã bỏ qua điều gì đó.
Ví dụ như... khoảnh khắc Hứa Tận Hoan bị ta đẩy ra, hít một hơi lạnh đau.
Lúc đó, anh đã ý thấy rồi.
Thật từ nhỏ đến lớn đều như vậy cần nơi có Hứa Tận mắt của Phó luôn là người đầu tiên bị cô thu hút.
Dù cho trước có việc gì quan trọng hơn cần giải quyết, có người nào đáng tâm hơn chờ đợi
Anh vẫn không tự chủ dành phần sự chú ý của mình, dõi theo từng cử động của cô.
Hôm Hứa Hoan đã rất lạ rồi, vậy mà anh lại không nhận ra, không kịp hỏi han gì cả!
Ánh mắt lại của Tận Hoan, đôi mắt và khẩn thiết, đầy lệ thuộc mà đã nhiều anh không còn nơi cô ấy...
Cùng với giọng nói đầy ấm ức, tuyệt vọng ấy:
"Phó Khiêm Nhiên, anh tin tôi, anh phải tin tôi!"
“Khụ —”
Tim bị đó đâm một nhát, Phó Khiêm Nhiên đột ôm lấy ngực.
"Anh Dật Thừa, bác sĩ nói rồi, Ôn Diên không bị trật khớp, lẽ chỉ va chạm lúc ngã thôi. Anh ở lại chăm cô ấy nhé, em xem Tận Hoan thế nào!"
"Chờ đã, tôi đi."
"Anh ở với Ôn Diên đi!"
Không sao, anh ta cảm thấy trong lòng vô cùng phản cảm với để Dật Thừa đi theo, lại càng không muốn chờ đến khi Ôn Diên kiểm tra xong mới cùng lại.
Trong thâm anh ta đã bắt đầu cảm thấy — có điều gì đó đang vuột khỏi tầm kiểm soát, trượt dần khỏi quỹ đạo ban đầu.
Anh chưa thể lý giải là anh chỉ biết một điều:
Anh muốn gặp Hứa Tận Hoan.
Chỉ cần gặp được cô, anh sẽ xin lỗi!
Đám thôi Cưới cưới, thân hết.
"Như Hoan Hoan sẽ không còn giận nữa… đúng không?"
Anh ta vừa lẩm bẩm, vừa lao nhanh vào màn tĩnh mịch trước mặt.
Mãi nửa đêm về sáng, Hứa Dật Thừa mới mặt mày đen như mực đưa Hứa Diên về nhà.
Bác sĩ đã nhấn mạnh nhiều lần chân cô ta không hề thương, vậy mà Hứa Ôn Diên vẫn lóc kêu đau.
Cô ta cố tình kéo lấy Hứa Dật bắt ta phải cùng hết mọi tra, lại còn tục hỏi:
"Anh ấy… anh ấy phải đã đi chị không?"
Hứa cảm thấy cô em nuôi này lại khiến người ta chán đến thế.
Giờ đây, anh ta chỉ không gọi cho Tận Hoan, mà đến điện thoại của Phó Khiêm Nhiên không thể liên lạc.
Trong vốn đã rối bời như lửa đốt, Hứa Ôn Diên còn cứ khóc sụt níu lấy tay anh ta không buông.
Có mấy lần, ta thật sự muốn mặc cô ta mà chạy thẳng về nhà.
Nhưng nghĩ đến chuyện cô ta nhỏ, mất cha phải sống nhờ người khác, anh ta không nỡ... là cứ thế kéo dài đến tận giờ sáng.
Vừa bước vào nhà, Dật Thừa thẳng đến phòng của Tận Hoan — rồi, cảnh trước mắt khiến anh ta tại chỗ.
Trong căn phòng hỗn độn, Phó Khiêm Nhiên đang ngồi bệt dưới đất, toàn thân rũ rượi, như mất
Tay trái anh một tấm dính đầy dấu giày, tay phải bị mảnh kính rạch đến máu me bê bết, vậy mà vẫn chấp nhấn số gọi đi.
Hứa Dật tinh mắt liếc thấy — chính là số điện thoại mà anh đã gọi suốt cả đêm.
Không trách được vì sao… cả hai người bọn họ đều không thể liên lạc được.
"Khiêm Nhiên, cậu đang làm gì vậy? Hoan đâu?"
anhta gọi tên, Phó Khiêm Nhiên bỗng ngẩng phắt đầu lên. Lúc này, Hứa Dật mới rõ anh đang khóc.
Cậu em trai hàng xóm từ của ta, ký ức chưa từng khóc đến như vậy.
Hai mắt sưng sống mũi đỏ ửng, môi khô nứt nẻ.
Biểu cảm khuôn mặt, nhìn qua là mơ hồ, nhưng kỹ... lại thấy như theo chút điên dại.
Trái tim Hứa Dật Thừa lập tức chìm xuống đáy vực, hàng suy đoán kinh khủng không dám mặt ùa về trong đầu.