Khi thất vọng không còn chỗ chứa
Cố Ngôn rất thích kênh quốc tế. Trước đây tôi không hiểu tại sao, nhưng hôm kia, một bản phát khiến ngỡ ngàng.
Một nữ phóng viên chiến trường người Trung Quốc bị phần tử khủng bố bắt cóc khi đang tác nghiệp.
Đoạn video chỉ trong chớp mắt, nhưng tôi vẫn nhận ra người phụ nữ — chính là Giang Ngâm, người dẫn chương trình nổi tiếng nhất của kênh quốc
Lúc đó tôi đang bụng bầu vượt mặt, trên sofa ăn dưa vừa thấy tiếc thương cho phóng kia.
Thế mà Cố Ngôn lại hoảng loạn đến mức làm đổ cả đĩa trái cây trên bàn, đứng bật dậy, đầu gối còn va mạnh góc bàn
Cú va rất mạnh, đến mức thôi mà căng lại vì thẳng, vậy anh ta chẳng có lấy một phản ứng vì đau.
Anh cứng nhắc bước vào bếp rót nước, nhưng lại ấn nhầm nút nước bị đến phải đập luôn ly.
Vội vàng lạnh súc miệng nhiệt, xong hấp quay về phòng, đóng sầm cửa lại đầy giận dữ.
Mãi đến một tiếng sau, Ngôn đột ngột bước ra khỏi phòng.
“Anh... anh phải đi công tác gấp.”
Ngón tay siết nhẹ lưới, nhưng bình tĩnh đứng
“Cố Ngôn, em chỉ còn hai ngày nữa là đến ngày dự sinh rồi. Bây giờ thật sự không thời điểm thích để anh công tác Nếu em đột ngột dạ thì sao?”
“Anh biết mà, mẹ mất vì khó khi em trai em... Em thực sự rất sợ chuyện sinh nở.”
“Hơn nữa, chẳng phải anh luôn mong chờ con gái trong bụng em chào đời sao? Chẳng lẽ anh không muốn người đầu thấy chính ba của nó à?”
Sắc mặt Cố Ngôn trắng bệch, nhưng chỉ trong chốc lát, anh ta đã gượng gạo nói tiếp:
“Chuyến công tác này với rất quan trọng, anh không thể không Nhưng em yên tâm, anh nhất định sẽ về kịp khi em sinh.”
Tôi bật cười.
Dù bụng tôi lúc này đã bắt đầu co rút từng đợt đau buốt, thậm chí ối đã ra vòi vỡ van, xuống hai chân.
“Em đồng ý để anh đi. Nhưng Cố em phải trước, tất cả hậu từ chuyến đi lần này, anh tự chịu. Em sẽ không gánh anh bất điều gì.”
lẽ vẻ tôi quá túc, nên thân khẽ run lên một cái.
Sau đó, anh ta như thể thốt: “Em yên tâm, anh định sẽ về bình an.”
Nói xong, anh ta vã quay vào phòng, qua nhét vài bộ quần áo, rồi cuống cuồng xỏ giày chuẩn bị rời
anh ta bước cuối cùng tôi vẫn không nhẫn gọi ta lại.
“Cố Ngôn, đã.”
Anh ta quay lại, có chút bực bội.
“Em chẳng phải đồng để anh đi rồi sao? Giờ còn gọi anh lại gì?”
Tôi siết chặt tay, bụng lúc một đau hơn.
Nhưng tôi vẫn tĩnh “Anh chưa theo hộ chiếu.”
Nói rồi, tôi lê với đôi chân đầy nước ối, vào phòng.
hộ chiếu anh đưa thêm một chiếc thẻ ngân hàng.
Chiếc thẻ là toàn tiền lương bảy năm qua anh ta từng cho tôi suốt cuộc nhân này.
Thấy tôi hành động như tay Cố Ngôn khi lấy hộ chiếu và ngân hàng khẽ run, cả khóe mắt cũng hoe.
một giây ngủi, đã từng anh sẽ tôi mà ở lại.
Nhưng không.
Anh ta cất và túi xách, rồi lại một lần nữa cam với tôi:
yên tâm, anh nhất định sẽ về kịp trước khi sinh.”
Nói rồi, ta đóng cửa phòng một cái “rầm” hấp tấp đi.
Còn tôi, nghe tiếng cửa vọng lại trong căn nhà trống rỗng, lặng lẽ gọi 120 và liên hệ với nhân viên trung tâm chăm sóc sau sinh.
Một thậm chí còn chẳng nhận ra nước ối của vợ đã vỡ, lại dám thề thốt sẽ về kịp khi tôi lâm bồn.
Thật nực cười.
Tôi quen Cố Ngôn trong một câu lạc bộ leo núi.
Lúc tôi đang chịu áp lực công việc rất lớn, chỉ biết cắm kiếm tiền, việc đến kiệt sức, nên mỗi cuối tuần, leo núi cách duy nhất giúp tôi hồi phục tinh thần.
Cố Ngôn gia nhập câu lạc bộ vào năm hai tôi tham gia. Ban đầu, anh ta chỉ là một thành viên bình thường. sau nhiều lần hai chúng tôi là những người đầu tiên chạm đỉnh mối hệ dần thiết hơn.
Anh làm tài
công nghệ.
Anh ta yêu thể thao, leo núi.
cũng thế.
Rồi đến khi tôi cùng nhau chinh phục đỉnh núi thứ một trăm, anh ta đã tỏ tình.
Không sự lãng mạn, có gì mới mẻ.
đơn giản một “Diệp Khả, chúng ta yêu nhau đi.”
Và đã đồng
Bởi vì ba tôi thì "lãng – để theo mẹ tôi, ông đốt pháo thắp sáng nửa phố, đến bị bắt vào đồn sát.
Thế nhưng ông vẫn không từ bỏ mong muốn có trai, khiến mẹ tôi uống thuốc suốt nhiều năm trời, cuối cùng chết trên bàn sinh.
Với tôi mà nói, lãng mạn không quan bất ngờ không trọng.
Quan trọng là sự chân thành và chắc
Và thật trùng hợp, Cố Ngôn lại kiểu người rất đáng tin.
Hẹn hò không bao giờ đến trễ.
Quà tặng có gì mới mẻ, nào cũng có.
mưa thì anh ta không chủ đón nhưng cần gọi, chắc chắn anh sẽ đến.
Vậy nên đến năm thứ ba yêu nhau, tôi Cố Ngôn kết hôn.
Cuộc sống sau hôn cũng chẳng gì trước đó.
Tôi nấu ăn, anh ta rửa chén.
Tôi đi chợ, anh ta về sớm nấu cơm.
Những ngày tháng bình lặng và ấm áp khiến tôi từng tin rằng, Cố Ngôn là người phù hợp nhất với mình.
Cho đến năm trước, vào một ngày nọ, đại học của Cố Ngôn tổ chức đám cưới, anh ta cùng đi dự.
Trong buổi tiệc chia tay độc một người anh em của ta uống say, nắm chặt tay Cố Ngôn nước mắt.
Cố, thấy anh sống u ám bây giờ, em đau lòng lắm.”
“Giờ em đã cưới vợ, bước thiên đường phúc Mà nhìn thế này, em thật sự thấy khó chịu.”
“Nếu năm xưa Giang không ra ngoài phóng viên chiến trường, chắc anh đã không trở nên lạnh lùng, khép kín và vô cảm như bây giờ.”
Ngay lúc đó, Cố Ngôn theo phản xạ tức nhìn về phía tôi.
“Em đừng để ý, cậu ấy say
Tôi chỉ mỉm không nói gì.
Chỉ khi về nhà, tôi mới một câu đầy ẩn ý: Ngôn, em có rất nhiều khuyết nhưng có một ưu — đó là em cắt đứt tình rất nhanh.”
Lúc ấy, anh ta trong bóng tối, tôi không nhìn rõ mặt.
Nhưng hôm đó, Giang Ngâm hoàn toàn biến mất khỏi thế giới giữa tôi và anh ta.
Cho đến bây giờ.
3
chưa bắt máy cuộc gọi nào cả.
Vừa mới cho con gái bú xong ở trung chăm sóc sau mẹ chồng vã đẩy cửa bước vào.
“Diệp Khả, sao con không nghe điện thoại mẹ? Con có biết con ở đại sứ quán lo đến phát rồi không?”
“Bây giờ con phải lập tức theo mẹ về nhà, mang tờ của Cố Ngôn đến sứ quán.”
Nghe mẹ chồng nói vậy, tôi chỉ bình nói ra sáu con số: “666313.”
Bà sững người trong giây
nhàng kéo chăn lại con gái, rồi mới rãi giải thích:
“Con đang cữ, không tiện ngoài. Đó là mật khẩu nhà, giấy tờ gì cứ vào lấy.”
mẹ chồng khẽ run lên một chút.
“Diệp sao con có vô tình đến Bây giờ Cố Ngôn ở vùng chiến sự, sống chết chưa rõ.”
chẳng lẽ không thấy tin nhắn cầu cứu mà nó gửi hàng loạt sao? Nó chân bị trúng đạn, đang phải trong nhà người lạ để tránh bị truy sát.”
“Mẹ biết con ở cữ, nhưng tình hình này rất nguy cấp, chẳng lẽ con không thể cùng mẹ đến sứ quán xác nhận tình chuyến sao?”
Mẹ chồng vừa cả người vừa run rẩy vì xúc động.
Nhưng tôi thản “Con biết tình của Cố Ngôn. Trước khi anh ấy gửi tin nhắn cầu cứu hàng loạt, anh ấy đã gửi cho mấy tin rồi. Nhưng con không trả lời.”
Thân hình mẹ khựng lại, loạng choạng suýt ngã.
Thấy biểu cảm trên mặt bà, tôi thoáng chạnh lòng. sao, suốt bảy năm làm mẹ chồng luôn đối xử tốt với phần nào bù đắp nỗi trống vắng khi mất
Nhưng giờ đây, tất những điều đó… đều bị Cố Ngôn nát.
Tôi lẽ lấy đoạn video ghi lại cuộc trò chuyện hôm đó giữa tôi Cố cho mẹ chồng xem.
“Mẹ à, đừng con vô tình… Đây lựa chọn của chính Cố Ngôn.”
Bà run rẩy đưa tay nhận đoạn ghi và khi xem xong, cả người bà như bị rút hết sức lực, xuống dưới sàn.
Bà mấp máy môi mãi mới lại được của mình.
“Nghe mẹ nói, Diệp Khả, Cố Ngôn Giang Ngâm thật sự không có gì cả.”
Cuối cùng, không nỡ dù vết sau sinh đau nhức, vẫn xuống giường, đỡ lấy mẹ đang run rẩy.
Giống lúc Cố bỏ mặc — người đã vỡ ối — để chạy tìm Giang Ngâm, tôi vẫn lòng đưa cho anh ta hộ chiếu và thẻ ngân hàng. ai không load được truyện thì copy ra duyệt ngoài bật ẩn danh rồi dán lại MÈO nheee