7
Tang lễ được tổ chức suôn sẻ, trong làng chẳng ai nghi ngờ về cái chết kỳ lạ của ông ta.
Chuyện dượng rượu thì trong làng ông ta thường xuyên uống đến say thậm chí hay nằm ngoài người khác đã lâu nổi tiếng là kẻ nát nhất
nên việc ta chết vì say cũng không khiến ai nghi ngờ.
Mẹ tôi và anh lật tung tài sản của dượng nhà cửa cũng thuộc họ, ngày mặt mày rạng rỡ, nói không ngớt.
Chị dâu tuy bị anh bắt gian trận, nhưng anh tôi vẫn yêu chị ta đến mức mù
Chị dâu đối với anh tôi vẫn vênh váo, cao ngạo, không có chút gì gọi lỗi.
Đôi còn hoài nghi không anh tôi có phải trời sinh đã hướng thích bị ngược đãi trong chuyện tình hay không.
Nhưng cũng phải thôi, tự làm tự chịu, ác giả thì ác báo.
8
Ngày trường sắp đến, tôi đã thu dọn đạc sẵn sàng để lại trường.
Tôi nói với mẹ rằng tôi trở lại trường học, bà mặt mày khó chịu.
"Không được! Ngày người họ Triệu sẽ đến nhà mình bàn chuyện hôn sự của mày, bây giờ mày không được đi đâu hết!"
Tôi sững người, như bị sét đánh trúng.
"Mẹ! Con đã nói rồi, con phải tiếp đi học! mới có mười tám tuổi thôi mà!"
Mẹ tôi cười nhạt đầy khinh bỉ.
"Mười tám thì sao? Hồi xưa mẹ mày mười chín đã sinh ra anh mày rồi, còn làm ra vẻ gì
Tôi cạn lời, chẳng muốn đôi co với bà ta thêm nữa.
"Hôm nay, dù thế nào con cũng phải đi!"
Mẹ tôi lập tức hét gọi anh trai tới kéo tôi vào phòng, rồi khóa cửa bên tôi hoàn toàn không thể ra ngoài được.
Tôi ngồi bệt xuống tuyệt vọng đến tột cùng.
Sáng hôm sau, người nhà họ Triệu kéo đến nhà tôi, gồm lão Triệu, con trai cả và đứa út — người mà gả tôi cho.
Mẹ tôi rốt cuộc cũng chịu mở cửa cho tôi ra, nhưng chỉ để tôi sửa soạn cho gọn tất, mong moi thêm ít sính từ nhà trai.
Tôi biết giờ mà cứng đầu cũng thoát đành phải vờ lời, nói với mẹ rằng tôi sẽ ngoan ngoãn làm theo sắp đặt.
Đời trước tôi cũng vì cam chịu, nhu nhược, để mặc người xâu xé con cừu non, nên mới nghĩ lần này tôi sẽ như vậy.
Sau khi trang, mẹ tôi lôi tôi phòng khách.
Triệu vừa nhìn tôi gật đầu hài lòng, còn con trai cả nhà họ Triệu thì nhìn tôi bằng ánh mắt dâm từ đầu chân, khiến sởn gai ốc.
Thằng út ngồi bên lão Triệu, ngơ ngác nhìn ngây ngô thật sự.
Nhưng khi ngẩng đầu nhìn thấy tôi, hắn lập tức nở nụ cười ngu ngơ, nước dãi chảy ròng ròng, miệng lẩm "Vợ! Vợ!"
Tôi thấy ghê tởm, vội lại một bước.
Mẹ thì cười toe toét:
"Xem ra thằng nhóc nhà họ Triệu thích bé nhà lắm đấy! Thật là một trời sinh mà!"
Lão Triệu cũng vui mừng ra mặt:
"Con trông cũng sáng sủa đấy, được, đồng ý chuyện này, sính lễ thêm một vạn rưỡi nữa, không chịu
tôi cười tít mắt, cười đến mức đuôi mắt cũng nứt
"Lão Triệu đúng là hào có trong vùng, quả không hổ danh!"
Tôi lúc đó chỉ một món hàng đang mặc cả mua bán, chẳng ai hỏi đến suy nghĩ của tôi.
"Cháu có cho nhà họ Triệu, nhưng có một điều Tôi lên tiếng.
Mẹ tôi vội vàng nháy mắt ra hiệu, sợ tôi làm việc.
Nhưng tôi không để tâm, nói tiếp:
"Cháu muốn việc học trước."
Lão Triệu vậy, mặt tức sa
"Con gái hành chẳng ra gì!"
Tôi cười nhạt:
"Thời đại nào rồi còn suy nghĩ vậy, thưa chú Triệu? Nhà chú coi như có chút tiếng, nếu cưới được một cô con dâu là viên đại học, ngoài còn nở mày nở mặt. Huống chi, vừa mới qua đời, giờ cháu lập tức chồng, e rằng ngoài đàm tiếu không hay. Theo lễ xưa còn thủ hiếu ba năm cơ mà, cháu học cũng vừa vặn."
Lão Triệu nghe xong trầm ngâm một lát, thấy cũng có liền gật đầu đồng ý.
Đúng lúc hai bên đang trò chuyện vẻ, thì chị dâu từ ngoài lảo đảo bước vào.
Chị mặc một chiếc váy đỏ lóa, tóc uốn xoăn tít, tô đỏ như máu, cả người đỏ rực như thể hôm nay cưới của mình vậy.
"Mẹ ơi, nhà mình có khách à~"
Nhìn chị ta ăn mặc thế, mẹ tôi bực bội, nhỏ giọng mắng:
đĩ thõa, mặc này định quyến rũ
Giọng nhỏ xíu, chỉ tôi nghe thấy.
tôi xua tay:
"Ở đây không của mày, mau đi nấu cơm!"
Chị dâu hậm hực đi ngoài, trước khi đi còn kín đáo liếc mắt đưa tình tên con trai nhà họ
Ngay từ lúc chị ta bước vào, tên đã nhìn chị ta chằm chằm, ánh mắt đầy thèm thuồng.
Trong phút chốc ngắn ngủi ấy, hai người bọn họ đã liếc mắt đưa tình, cả đều không khỏi mắt tôi.
Tôi thầm suy nghĩ kế hoạch theo