Không ai cứu tôi, vậy để tôi tự cứu mình
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

11
Mẹ tôi và trai bị đưa vào đồn công an, vẻ mặt vô cùng bất an, sức gây náo loạn để che giấu sự hoảng khiến ai cũng có ấn tượng xấu về công an, cháu muốn tố anh trai giết cha dượng cháu, còn cháu thì bao che cho anh ấy!"
Vừa dứt lời, tất cả cảnh sát đồn đều ngẩn người.
"Cô có bằng chứng không?"
"Cháu có hung khí gây án, trên đó có dấu vân tay của anh cháu và máu cháu. Cha dượng vừa chết lâu, các chú có thể đi khám nghiệm tử thi."
Ngoài ra, tôi còn kể lại việc bị bạo hành trong thời dài, lần này bị đánh bạch nhật, có rất nhiều người làm chứng tận mắt, vết thương người tôi cũng là bằng chứng rành rành, hoàn toàn không thể chối cãi.
Mẹ tôi và anh trai lập tức tạm giữ.
Lý do hành hung nơi công cộng và nghi ngờ liên quan tới vụ giết người họ nghe tới tội "giết người" thì chết sững, hiểu vì sao cảnh sát lại biết chuyện.
Họ cố gắng vùng vẫy, khăng khăng nói mình giết người.
Nhưng cảnh sát lạnh đáp: "Chúng tôi sẽ tới hiện điều tra, đồng thời hành khám nghiệm tử thi chồng Khi mọi sẽ sáng tỏ."
Nghe đến đây, mẹ tôi và anh trai mới hoàn tuyệt vọng.
12
Tất những bằng chứng trước đều xác thực tội người và che của mẹ tôi và anh trai.
Anh trai tôi bị kết người và cố ý gây thương tích, cuối cùng bị án tử hình. Mẹ tôi thì bị mười năm đến trại giam để gặp họ lần cuối.
Mẹ tôi so cuối tôi gặp, còn tiều tụy hơn nhiều. Tóc hết, cả người như già thêm chục tuổi. Nhưng ánh nhìn sắc bén, cay như xưa.
"Đồ sao Mày đến đây gì! Tao đúng là lúc sinh mày ra nên vứt mày cho chó sói ăn luôn, thì cũng đến nông này! Tao hối hận chết được!"
Bà ta khóc lóc như thể tất cả là lỗi của tôi.
Nếu là trước đây, có tôi còn thấy đau lòng, nhưng giờ đây, ngay cảm giác thất vọng tôi cũng lười lần cùng tôi gọi bà là nhiên mở miệng.
"Nực cười tôi là máu mủ của vậy mà suốt đời bà chỉ biết yêu thương thằng đi của bà. Bà đánh mắng tôi suốt mười tám năm, tôi từng nghĩ chỉ cần nhẫn nhịn thì sẽ ngày thay đổi. Nhưng cuối cùng mới hiểu, đó là chuyện không bao giờ xảy ra."
Mẹ tôi lạnh.
"Tao nuôi mày tám năm, cho mày ăn cho mày mặc, thế là nhân đức lắm rồi!"
"Tốt đẹp cái gì? Từ nhỏ tôi mặc quần áo cũ rách của anh trai, mỗi lần ăn cơm, thịt trên bàn chỉ nhìn chứ dám gắp nhiều, bữa tôi được bát cơm, nhiều hơn chút là bị chửi, bị đánh. Tôi cao một mét sáu lăm chỉ nặng mươi lăm cân. Mỗi lần thiếu đến đứng dậy liền sầm mắt, tôi cũng phải cố gắng đứng vững, vì nếu ngã xuống, sẽ bị giả vờ."
Thì ra, có một ngày, cũng có bình thản nói ra hết những điều này.
Nói xong, mẹ tôi sờ, nhưng chẳng còn lời nào để phản bác.
Tôi hít sâu một hơi, đứng dậy.
"Dù thì bà cũng đã sinh ra tôi. năm tù, chắc bà cũng không chống đỡ nổi Lần sau gặp lại, lẽ là lúc tôi tới nhận tro của bà. Quãng thời còn lại, hãy năn cho tử tế đi."
Tôi dường thấy bà ta cúi đầu, rơi một mắt. Nhưng tôi đã không còn bận tâm nữa, xoay người rời đi.
Tiếp theo, tôi đi tạm biệt anh trai.
Gặp lại anh ta trong trại, quả nhiên là bộ dạng suy sụp, thảm hại.
Thấy tôi, anh ta không nói lời nào, chỉ trừng nhìn tôi đầy oán hận.
"Cứ đi, sau không còn hội nữa đâu." Tôi cười khẩy.
"Khi anh giết Chu Anh Tuấn, anh mất phải theo con dao đúng không? Không sao, tôi nhớ thay anh. Tôi kỹ rồi tận tay cho cảnh sát đấy. Không nhờ thế, sao anh bị án nhanh vậy chứ?"
Tôi mỉm cười nhìn anh ta.
Sắc mặt anh ta dần dần tím ngắt, là vẻ không thể tin nổi.
"Con đĩ! Tao mày!"
"Anh trai à," tôi "Anh có biết vì sao đúng lúc đó anh tỉnh dậy, lại vừa hay có con dao đặt ngay ngoài cửa phòng không?"
Anh ta sững như thể bị cú đấm thẳng vào tim, cả người mềm ngồi sụp xuống ghế.
"Giữ gìn sức khỏe anh trai. Kiếp sau, chúng người một nhà nữa."
Nói tôi quay rời đi, không hề đầu lại.
13
Ngày vụ án có kết tôi đã gửi đoạn video cha dượng có ý định xâm hại tôi cho tòa soạn báo. Sáng hôm tin tức đã trang nhất.
"Cha ý đồ xâm con gái bất thành, sau đó loạn luân với con dâu, con trai tức cầm giết cha dượng."
Tin tức này lập tức gây chấn động khắp nước.
Chu Tuấn chết rồi, nhưng tôi muốn ông ta ô nhục ngàn đời.
Còn về phần chị dâu, sau khi bỏ lên thành phố bị anh tôi tìm được. Không cầu xin tha được, chị ta bị anh trai tôi tức giận đánh cho nhập viện, khuôn mặt sống mũi đều đánh nát.
Chị ta bị nhận ra trong bệnh viện, mỗi ngày đều có vô số chỉ trỏ bàn tán.
Số tiền kiệm của chị ta cũng nhanh chóng cạn kiệt, đành phải quay làng. Cuối cùng, chị ta gả cho một lão lười nhác, sống cuộc đời tàn tạ.
Ở làng, chị ta cũng chẳng dễ sống gì, ngày phải hầu hạ lão già, mấy bà cô mấy bà thím trong làng chửi bới, với mặt dày, chị ta vẫn cố gắng sống lay lắt qua ngày.
Về phần khoản vay sinh viên và công việc làm thêm, kiên trì hoàn thành bốn năm học. Trong thời gian tôi còn giành không ít học bổng. Vì thành tích xuất sắc, vừa tốt tôi đã nhận được từ một công ty mất năm, tôi đã được thăng chức lên giám đốc.
Sau đó, tôi bắt đầu hành trình du lịch khắp nước, kết bạn phương, ngắm nhìn vô đẹp.
Tình yêu thương từ bạn bè và vẻ đẹp thế giới đã chữa lành bộ bất hạnh trong nửa đời trước của