đứng dậy rời đi, tiếng nhạo sau lưng vẫn chưa dứt.
“Cô ta mà nói là không chừa cho chồng đường sống? Đúng là cười chết đi được!”
“Phải đó, cô nhi chưa từng học đại học, vào nhà họ Lục, bụng năm năm chẳng có động gì. Cô ta cũng không chừa đường cho Tổng đốc Lục?”
bị đuổi ra khỏi đâu? Tổng giám đốc Lục bên ngoài chẳng thèm giữ mặt mũi cho cô ta. Nếu không nhờ ông cụ nhà Lục trọng thể diện, thì ta đã sớm đuổi đi rồi!”
“Người ta được đến hôm nay là nhờ cúi đầu nhẫn nhịn, không thì sao bị gọi là tượng bùn chứ!”
Bọn hoàn toàn ngại tôi nghe thấy.
Dù đây tiệc của nhà họ Lục.
Dù tôi là con dâu trưởng của nhà họ Lục.
Dù chồng của họ đều phải dựa vào chồng tôi mà làm ăn.
họ vẫn rằng, so với tôi, địa vị của họ vẫn cao hơn một bậc.
Vì cũng biết rõ.
Chồng tôi, Lục Dĩ Triều, không yêu tôi.
Tôi giả vờ không nghe thấy gì, vẫn giữ phong thái của dâu trưởng nhà họ mỉm cười lịch với từng
nay là lễ động thổ nhà mới của Tập đoàn Dược Lục Thị, có không ít khách hàng lâu năm và đối tác quan trọng đến dự.
Ba chồng tôi, ông Lục Chính, đã nói từ trước:
Điều quan trọng nhất nhà họ Lục là thể diện, nhà họ Lục mất mặt, người đó sẽ bị xử theo gia pháp.
vậy, giữa thế kỷ 21, nhưng đại họ Lục ở Sương Thành vẫn có một hệ vận nội bộ nghiêm ngặt, đầy quy tắc.
Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng chào hỏi rả.
Chồng tôi, Lục Dĩ Triều, đã đến.
Đi cùng anh ta là trợ lý Nam Hi Lạc.
người mặc lễ phục trắng đồng bộ, ngực còn cài hoa gắn trong mừng.
Giữa ánh nhìn của mọi người, sóng vai bước đi vào.
Trông khác gì cặp đôi đang bước vào lễ đường.
“Tổng giám đốc
“Trợ lý Nam.”
Mọi người đồng loạt chào hỏi, giọng nhiệt tình và kính trọng.
“Trợ lý lâu rồi không gặp!”
Ở không nhóm các bà vợ đang tụ tập, ai nấy đều cười niềm nở, đứng dậy vẫy tay chào cô ta.
Nam Hi Lạc xử tự nhiên, nho nhã, khẽ mỉm gật đầu.
Khi đi đến trước mặt tôi, bất dừng lại, lễ lên tiếng:
nhân, xin lỗi chị. Tổng giám đốc mải tiếp chuyện với lãnh đạo thành phố đến muộn, là lỗi tôi – một trợ lý – đã nhở lúc. chị phải vất rồi.”
Tôi lắc đầu, mỉm cười
“Không không, công việc hai người mới là trọng, tôi có làm gì đâu mà gọi vất Hai người rồi? Để gọi người chút đồ ăn đến
“Bọn tôi ăn rồi, không cần chị đâu.”
Nam Hi một cách nhã nhặn, rồi như sực nhớ ra điều gì, cô ta nói
“À, có điều này… Lúc nãy tôi xe hơi vội nên mất lối ra, tôi không yên tâm để hầu lái xe tôi, chị có thể tôi lái xe bãi được không?”
Cô ta mỉm cười dịu dàng nhìn tôi.
Không gian xung quanh lập im lặng, mọi người vô hay cố ý đều nhìn về phía này.
Trong những mắt như đang kịch vui, tôi vẫn không chút gật đồng ý.
nhiên là được.”
Lục Dĩ Triều từ đầu đến cuối vẫn đứng bên cạnh, vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ lặng lẽ sát.
Dĩ nhiên, anh ta sẽ không gì.
Bởi vì, quen nhau trước tôi, thân thiết với nhau nhiều.
Nam Hi Lạc năm nay ba mươi hai tuổi, lớn hơn Lục Dĩ Triều hai tuổi.
Cả hai là học Đại học London.
Là trợ lý, cô ta giỏi giang, chín chắn và tĩnh, thậm còn có quyền quyết định cao hơn cả phó tổng trong ty.
Là nhân, Nam Hi Lạc xử khiêm nhường, kín đáo, lễ độ, giường thì khiến Lục Dĩ Triều say mê đến quên trời đất.
Một người cô ta.
So với tôi, một bình hoa rỗng tuếch, dở cấp ba, chẳng có chút năng lực.
Thật sự vượt trội hoàn toàn.
Khi tôi lái xe về, vừa đưa chìa khóa cho Nam Hi Lạc, thì cô ta đang ngồi trên sofa, tươi cười rỡ trò chuyện với chồng.
Mẹ chồng tôi, Cao Lam, từng là viên dạy piano, luôn tự mình thanh cao, việc trong nhà bà đều chê là tầm thường, giờ động vào.
việc đứng xử lý những chuyện ấy – vốn phần việc của bà cũng thấy thấp kém, chẳng mấy khi tỏ ra thân thiện.
“Phiền Lục nhân rồi.”
Nam Hi Lạc buông một câu không nhìn tôi lấy một cái, giọng điệu thờ ơ như đang nói nhân phục vụ.
Lục Dĩ Triều ngồi chân bên cạnh, hơi nhíu mày.
“Sao lâu vậy? Toàn là nữ đang chờ, em để họ ngồi đó chẳng phải là thất sao?”
ta mới thay cha chồng tiếp quản công được một năm, nhưng đã toát chất và uy nghiêm của người đầu.
Tôi môi, nhỏ giọng thích:
“Lúc nãy ngoài kia em gặp khách, lại chào hỏi mấy câu, em nghĩ có anh ở đây rồi nên…”
Mẹ chồng liền “chậc” một bội ngắt tôi:
“Dĩ Triều đã vất vả lo chuyện công ty, mấy chuyện nhỏ này cũng để nó nốt Đúng là biết trốn việc, gái nhà hèn mãi chẳng lên được bàn!”
Mỗi lần bà tức giận là tay múa may loạn xạ, lần này vậy, ly rượu vang tay bà bị lắc mạnh, rượu đỏ hắt lên giày cao da cừu trắng.
Người việc lập tức cầm khăn chạy đến lau.
Bà liếc nhìn đôi giày, rồi lại nhìn tôi, giận dữ
“Cô lau đi!”
Tôi cúi người, quỳ xuống dưới chân chút một lau sạch đôi cho bà.
Còn Lục Dĩ Triều—vẫn im lặng như không thấy gì.
Nam Hi Lạc khẽ cười, nửa như mỉa mai, nửa như thích thú.
Không xa, là những ánh đầy ẩn ý hiểu.
“Lục phu nhân này tính đúng là quá yếu đuối, ra ngoài thì bị tình nhân của nắm về nhà thì cả nhà chồng đầu cưỡi cổ, làm dâu nhà giàu đúng là không dành cho người bình
“Phải đó, bảo giày là đầu ngay, ai cũng bảo con trưởng nhà họ Lục là tượng bùn muốn nhào thế nào cũng được, nhiên không sai chút nào.”
“Suỵt! thận kẻo người nhà họ nghe thấy lần trước có người buôn chuyện bị ông cụ Lục ép cuốn gói rời khỏi thành phố luôn!”
Tối hôm đó, tôi đang ở thư phòng sắp xếp lại danh sách quà tặng của khách, người giúp việc lên báo là ba chồng – ông Lục Chính gọi tôi xuống lầu họp gia đình.
cất gọn mọi thứ vào sắt, khóa lại cẩn thận rồi xuống nhà. Khi thấy người đã có mặt đông đủ.
Ba ngồi chính giữa ghế sofa trong phòng khách, chặt, nghiêm nghị.
Bên trái Lục Dĩ Triều và em chồng – Nhất
Lục Nhất Phàm dạy học ở đại học, ban ngày không có ở nhà, chỉ tối mới tôi, cậu ấy nhìn tôi với ánh sáng rỡ, nở nụ cười thân thiện.
Mẹ chồng bên phải, đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt giận dữ như vừa mới khóc xong.
Ba chồng khẽ gật đầu với tôi, giọng ôn tồn:
ngồi xuống đi.”
Tôi làm ngồi yên vị.
Giữa bầu không khí nặng nề, ông cất giọng thấp, trang nghiêm:
“Hồi mới đến Sương Thành, ta đến một đặt chân còn không có, mà giờ có được cơ nghiệp lớn mạnh thế này, các con biết ta dựa vào đâu không?”
“Là sống thể làm việc phải cẩn trọng!”
chính là phong nhà họ Lục! Là mà ta luôn dặn đi dặn lại từng người một!”
Nói rồi ông quay sang, nghiêm khắc quát mẹ
“Hôm nay ở nơi đông người, sao lại xử sự như vậy vớ Tố Tố? Là trưởng bối thì bà có thể nghiêm khắc, nhưng nào để người ngoài chê cười con bé? Sau này nó còn mặt mũi nhân xử thế?”
Ba chồng tôi là người có quyền lực tuyệt đối trong nhà.
Ông rất khi nổi giận, nhưng một khi đã giận thì ai nấy đều run sợ.
này, vẻ ngạo, thanh tao ngày của chồng đã biến mất hoàn toàn, bà nhỏ giọng nói:
“Tôi cũng chỉ là thời nóng nảy, đâu thật sự định con lau giày... ngờ lại lập tức xuống như vậy chứ!”
“Vớ vẩn!” – ba chồng đập mạnh tay xuống
“Năm xưa tôi một thân một mình Sương Thành, không ông nội Tố Tố cưu mang, dẫn dắt tôi vào nghề, thì liệu nay các người có được như bây giờ không? Ai sai cũng phải bị phạt, bà cũng không ngoại
Mẹ chồng run lên, đầu sùi đầy ức.
Nhà họ Lục vốn xuất thân dược cổ truyền, tầng hầm vẫn còn giữ nguyên bộ dụng cụ nghiền thuốc cổ xưa. Mỗi khi trong nhà có ai phạm lỗi, sẽ phạt xuống đó xay thuốc mấy tiếng đồng hồ, tay hôm sau ngay cả cầm bát cũng không nổi.
Ba chồng coi đó là cách dạy con cháu “không quên cội nguồn”.
Lục ngồi trên sofa, lúc này mới mở
“Ba, chuyện này Tố Tố cũng không để bụng, mẹ thì lớn tuổi rồi, chịu nổi đâu, hay bỏ qua đi.”
Ba chồng mặt vẫn nghiêm nghị: được!”
Mẹ chồng vừa khóc vừa nói nhỏ:
“Tôi sắp đi diễn piano trại trẻ mồ rồi, mà thì còn chơi gì được nữa... tham gia hoạt này cũng công là làm thiện mà!”
Ba chồng không đáp lời nữa.
đi ba.” – Lục Nhất Phàm cũng khuyên can.
Tôi im lặng, mắt nhìn chằm chằm vào hai gối đang khép chặt.
Quả nhiên, ba chồng đổi chậm rãi nói:
“Phá lệ thì không
“Hay là thế này Tố Tố, chịu phạt thay mẹ chồng con
Ông quay sang, dịu dàng nhìn tôi.
Lục Nhất Phàm bất bật dậy, lớn tiếng nói:
“Sao như được? như sao có thể để dâu phạt được chứ!”
Ba chồng khẽ thở dài, vẻ mặt khó xử.
“Ba từng thề rồi, gia quy không thể phá. Dĩ Triều ngày mai phải đi đánh golf với hàng, thì ngày nào cũng phải làm thí chỉ có mình con bé là rảnh. Tố Tố, con thấy sao?”
Tôi từ từ ngẩng đầu lên.
Mỉm cười dịu với ba chồng, nhẹ giọng
“Con chịu được, ba.”
Ba chồng hài lòng gật đầu:
“Con là đứa khiến người khác yên ngày xưa ba không nhìn nhầm con.”
Tôi một trong tầng hầm, nghiền thuốc, thì Lục Nhất Phàm bất ngờ xuất hiện ở cửa. Ánh mắt ấy sâu thẳm, còn cầm một bát mì đang bốc ngút.
Tôi nhìn cậu “Nhất Phàm, còn chưa nghỉ
Cậu ấy
Chỉ đặt bát mì lên bàn, cúi mặt, lặng lẽ giành lấy cán cối rồi đẩy.
Tôi lúng túng, nhất không phải làm gì, cứ ngẩn người đứng
Cậu ấy có vẻ giận, nét mặt anh tuấn một tầng u ám giận dỗi.
Một lúc sau, giọng nói:
“Chẳng chị thật sự tượng bùn à? Làm sao thể không có chút nóng giận nào chứ! Chị cần không muốn thôi, ai có sự ép chị làm được?”