Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Tống Từ khẽ nhếch môi cười lạnh, híp mắt lại, nâng tôi lên, trầm giọng hỏi: “Em muốn anh làm người thứ ba à?”
“Anh không?” – nhướng mày.
Tống nhìn tôi chằm chằm, lát sau vươn tay siết sau gáy tôi, cúi người xuống.
“Chết tiệt!” – Anh rủa “Anh kiểu gì cũng chết vì em mất thôi.”
Tống Từ là bạn cùng bàn với tôi hồi cấp ba. Khi đó, trong mắt tôi có mỗi Hướng Nam.
khi bị Đới Hướng Nam tống tù, Từ vẫn luôn tìm thăm còn liên với nhiều luật sư nổi để giúp tôi lật vụ án. tất cả đều bị Đới Hướng Nam cản trở.
Trước ngày trên đường Tống Từ cùng nhóm đi gặp nhân chứng mới, chiếc xe bị Đới Hướng Nam giở Anh chết trong tai nạn do phanh.
ánh mắt sâu thẳm của Tống nhìn tôi, tôi kéo tâm trí trở lại thực tại.
Anh cúi định hôn tiếp, tôi nghiêng đầu tình đá đổ chậu cây bên cạnh.
5
Ngay này, tiếng động bên trong bỗng nhiên biến mất.
Cùng với đó là quát lớn của Đới Hướng Nam: “Ai đó?!”
Đới Hướng Nam xộc xệch bước nhanh ra vườn.
Tôi thời kéo Tống Từ trốn vào căn kho nhỏ chật hẹp trên gác mái. Không gian kín mít nghe thấy hơi thở của hai người, vai tôi vô tình chạm vào Tống Từ khiến hơi rụt lại. Tôi lại cố tình áp sát hơn.
“Đừng đùa với lửa, cô gái.” – Tống Từ khàn giọng nói, không dám đẩy ra, chỉ biết đứng dán người vào tường.
bật cười không anh nữa mà tập trung quan sát tình hình bên ngoài.
Tôi nhàng xoay tay nắm cửa, ra một khe nhỏ nhìn ra ngoài. Đới Hướng Nam chưa kịp buộc lại áo ngủ, sắc mặt u ám, tới lui trong vườn.
“Anh Hướng Nam, anh gì thế?” – Giọng Giang Tầm nũng nịu lên phía sau anh ta.
Cô ta vòng tay ôm eo Đới Hướng Nam, cố tình kéo tuột dây áo choàng, ngón tay lướt hờ qua ngực anh ta.
Cô ta gần như dán sát người vào anh vừa nói luồn tay vào trong áo: “Anh đừng chắc chỉ là mèo hoang chạy ngang, gì đó thôi mà.”
Cô ta dừng lại một chút, cố tình hạ giọng đầy ý: “Nếu là chị Thi Thi thật, tính cách anh đến vậy, chị ấy tiếng động chắc đã lao xuống tra hỏi từ lâu rồi, không?”
Nếu là tôi ở kiếp trước, tôi sẽ chẳng giả vờ gì hết, mà lao ra tát cho hai người đó mấy cái nảy
Tôi không phải kiểu người dễ dàng bỏ càng không thể chấp nhận sự phản bội.
Đới Hướng Nam nhíu như cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhấc chân định bước về phía kho chứa đồ.
Giang Tầm vội nắm lấy tay anh ta, bàn tay chẳng bắt đầu dần từ bụng xuống.
Ánh mắt cả hai trở nên mơ màng, không quanh cũng bốc lên nóng tình.
kho, trán tôi và Tống Từ tấm mồ hôi. hơi ngửa người, lúng kéo lại cổ rồi cúi đầu hỏi tôi:
“Thằng khốn sừng em trước chúng ta có nên lao bắt gian tận giường không?”
“Chưa vội.” – Tôi đặt tay lên tay anh đang cầm tay nắm cửa, nheo mắt lườm anh một cái.
Tôi biết anh đang nghĩ gì – anh mong mau tống cổ Đới Hướng Nam đi, để bản thân có danh chính ngôn thuận ở bên tôi.
“Đừng vội vạch mặt họ, tôi còn kế hoạch khác.” Giờ chưa phải trở mặt với Đới Hướng Nam. Tôi phải bắt anh ta trả giá gấp trăm lần những gì anh ta đã làm với tôi ở trước!
Hai người ngoài kia đang quýt không rời, chẳng hề phát hiện tôi đã khẽ hé cửa, nhanh tay chụp vài tấm ảnh.
Hai phút sau, Giang kêu ca gió ngoài vườn lạnh, kéo Đới Hướng quay lại phòng khách.
Chờ đến khi tiếng thở dốc lại lên từ phòng bên, tôi và Tống Từ mới bước khỏi kho chứa.
6
Tống Từ đưa tôi uống trà gừng đường đỏ, miếng sưởi ấm bụng xong mới rời đi.
Tôi ngủ thiếp đi, mơ màng nghe có ai gọi tên mình.
Thi, Thi Thi?” – Đới Hướng Nam mở cửa phòng, thử vài tiếng. Anh ta bước nhẹ đến cạnh giường, mắt dừng lại trên người tôi một lúc rồi quay rời đi, đi tìm Giang Tầm.
Đợi đến tiếng chân anh ta biến hoàn toàn, tôi mới chậm mở mắt. tôi đã dọn sẵn đường cho người rồi đừng khiến tôi thất vọng đấy.
hôm sau, tôi xuống lầu, trên bàn đã bày bữa sáng thịnh soạn. Đới Hướng Nam ngồi đó lật xem tạp chí tài chính.
Tôi đi thẳng chỗ Đới Hướng Nam, ngồi đối diện anh lấy sandwich anh ta cắn một miếng.
“Thế rồi? Còn thấy khó chịu không?” – Đới Hướng Nam han đầy quan tâm, ánh mắt vẫn dõi theo từng biểu cảm của
Tôi mỉm cười khẽ, ra hiệu mình
Đới Nam lúc này mới yên tâm, ngay về chế độ “ghét Tầm”, vẻ ghét: “Giang Tầm nằng nặc làm bữa sáng cảm ơn em vì đã cho nhờ.”
“Thi Thi à, cô ta đúng là kiểu phụ nữ sinh ra để làm bảo mẫu, mê việc nhà lắm, mình mặc kệ đi.” – Anh ta tiếp tục điềm tĩnh lật tạp chí.
“Ừm.” – Tôi chỉ khẽ đáp, không gì
Thấy tôi không vui, Đới Hướng Nam liền ném chí sang một kéo ghế ngồi sát bên tôi, nghiêm túc lấy tôi:
“Thi Thi, anh biết ta phiền đến cuộc sống của chúng ta. Em yên tâm, anh sẽ giải quyết dứt điểm, không để em buồn
ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa đâu, yêu.”
“Thi của anh là người vợ hiểu chuyện nhất đời, đừng vì kẻ ngoài buồn lòng nhé!”
Đới Hướng đầy chân nói về Tầm thì ra vẻ khinh ghét.
Kiếp trước, anh ta dùng gương mặt này mà biến tôi thành trò trong tay.
Tôi ngờ mọi chuyện kiếp này lại tiến triển nhanh đến vậy. Sau một nồng tối qua, Đới Hướng Nam chẳng buồn diễn nữa. Anh đã không nhịn được muốn giấu Giang Tầm để tiện hú hí mỗi ngày.
chẳng phải đúng ý tôi chỉ giả buồn bực, gật đầu một cái.
Đới Nam lập tức vui ra mặt, định giơ tay ôm tôi, nghiêng người tránh.
“Tôi hơi đau bụng, muốn nghỉ thêm chút.” – Tôi nói với anh ta.
Lúc này ánh mắt Đới Hướng Nam ngâm trong căn bản chẳng nghe rõ tôi gì, chỉ tiện miệng buông một câu:
“Ừ, vậy uống nước ấm nhé.”
Nói xong, ta vã rời đến căn hộ cấp ở trung tâm thành phố mà anh ta thuê riêng.
Giờ chắc Giang đang chờ ở đó rồi.
Tôi ném cái sandwich dở dang sang một bên, gọi xe đến ty của Tống Từ.
Tôi gọi cho anh: “Em mời anh đi uống cà phê.”
Đầu dây bên kia vang giọng trầm xen chút bất lực: “Công nhỏ, anh đang họp.”
khẽ vuốt mái tóc mái trước trán, dịu dàng nói: “Uống ở nhà em đi, em đang dưới công ty anh rồi.”
Chỉ một giây sau, Từ khẽ hắng giọng: anh 5
Tôi nhìn màn hình điện vừa tắt, môi không kìm được cong lên.
7
Đới Hướng Nam đã hơn một tuần không về nhà.
Anh ta rất bận. Công ty mỹ phẩm sinh học mà tôi và anh ta cùng góp vốn đang chuẩn bị niêm yết sàn chứng khoán, anh ta phải trực tiếp dẫn đội ngũ đi kiểm tra dữ liệu.
nhau năm, thừa hiểu tính anh ta – bận rộn như chong chóng, điện thoại giao cho trợ lý xử ngay cả quần áo cũng trợ lý về nhà lấy. thân thì ăn ngủ luôn ở công
Nhưng Giang – mới cùng anh “mặn nồng” – đâu biết điều đó.
Liên lạc không được, công ty cũng không xong, cô ta chỉ thể lượn lờ ngoài khu tôi, thậm dùng tài khoản theo dõi trang nhân tôi.
Chỉ trong một buổi sáng, cô ta đã xem tài khoản tôi hơn 50 lần. Qua cũng cảm nhận được sự bất an, lo cuồng dại của ta.
Tôi khẽ cười, chẳng buồn để ý, thoát khỏi tài khoản rồi chọc nhẹ lưng Tống Từ:
“Chiêu mộ nhân tài suôn sẻ chứ?”
Tống Từ khẽ gọng kính viền vàng trên sống cao thẳng, ánh mắt rời trang sách, nhìn sang đáp: “Dựa theo đề nghị của em, anh đã đưa ra điều kiện rất hấp dẫn, nhưng bọn họ vẫn kiên quyết giữ lập trường.”
“Họ công thần khai quốc của Đới Nam, anh ta hứa sau khi công ty niêm yết sẽ chia phần cho họ.”
mím môi, ngón gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, khẽ cười: sao, chẳng mấy chốc họ sẽ hiểu ra – lời hứa Hướng Nam chỉ là lừa bịp.”
ánh nghi hoặc của Tống Từ, tôi đưa tập tài liệu trong tay cho anh, ghé sát tai anh nói: “Ngày kia, Đới Hướng Nam sẽ ký hợp đồng với phòng thí nghiệm sinh học lớn nhất khu vực Á – Thái Dương. Em muốn anh chặn lại.”
Kiếp trước, tôi bất chấp tất cả để hỗ trợ Đới Hướng Nam.
Hợp này là do tôi dốc sức thúc đẩy. Vì sợ bệnh dạ dày anh ta tái phát, tôi đã thay anh ta uống trắng suốt ba tiếp với đối tác. Kết quả là ngộ độc rượu, phải nằm ICU cấp cứu nguyên một đêm. Dĩ đồng cuối cùng cũng được ký kết.
Dựa vào hợp đồng Hướng Nam cho đời loại mặt chống lão hóa thế hệ đơn trong lẫn ngoài nước ồ ạt đổ về. Chưa đầy ba tháng, công niêm trên sàn chứng khoán Mỹ. Chính nhờ số tiền đó, anh ta đã phá hủy cả đình tôi.
Kiếp này, tôi tuyệt đối sẽ không để anh ta đạt được điều mình muốn.
Tôi sẽ bóp chết tất cả cơ thành công của anh ta trong trứng nước.
“Được.” – Tống Từ trả dứt khoát, hỏi thêm nửa lời, một chữ “được” là chấp tất cả.
Tôi hơi bất ngờ vì sự sẵn lòng nhanh anh, lướt qua lướt lại trên mặt anh.