Trang đang được thử nghiệm. Truyện được sưu tầm và dịch bằng Tool AI. Nếu trùng xin vui lòng liên hệ để page tạm thời tắt truyện đó 1 tháng.
Chương trước Chương sau
Chương 3

Trong ánh mắt trầm trồ của đám đông, mẹ Trần Lỗi như một con chó nhỏ bám người, bước khoác tay Trần Hiểu Quang:

“Chồng à, anh tới muộn đó!”

Trần Hiểu Quang dịu dàng trả lời:

“Em nói con bị bắt nạt mà, đương nhiên anh phải đến xem ai bắt nạt con trai của chúng

Mẹ Trần Hạo Lỗi kiêu ngạo

“Nếu trai bị bắt nạt, chắc chắn sẽ đứng về phía em, đúng không?”

Trần Hiểu Quang cười yêu

“Tất nhiên rồi. đời ai có thể quan trọng hơn trai chứ?”

“Ai dám bắt nạt hai con em, sẽ bắt trả giá gấp mười, gấp lần.”

“Chồng anh tốt với em quá! Em yêu mất!”

Nói xong, cô ta kiễng chân hôn anh ta giữa bao ánh mắt.

Nụ hôn đó khiến cô ta càng thêm rạng rỡ, cười như được mùa.

Các cư dân xung quanh nhìn thấy cảnh này mà phát thèm:

“Nhìn kìa, Trần đối với là tốt! cũng chỉ bị tiểu mê hoặc tạm thời thôi, vợ đẹp thế mà.”

“Nhìn lại mình đi, như trái cà rốt mó ấy. Đến dép của vợ ông Trần còn không xứng xách!”

“Đúng vậy, có vợ đẹp như tiểu tự lượng sức mà còn dám quyến rũ chồng người Đúng là ‘ruồi đẩy tường’, quá cao. Lần này nó còn dám ngẩng đầu không!”

04

Trần Hạo Lỗi lớn: “Bố

nhẹ nhàng xoa đầu Trần Lỗi, rồi cúi người

“Con trai ngoan, nói nghe, ai bắt nạt vậy?”

Trần Hạo Lỗi cười toe toét, môi cong mắt lại kiêu ngạo:

là con tiện nhân kia. con véo đùi nó, đá miệng con, giờ miệng con vẫn còn đau

“Nhưng mà con đã dạy dỗ nó rồi, véo cho mấy chỗ bầm tím, còn tát mấy cái

Trần Hiểu Quang nghe thì mỉm hài lòng như thể hoàn toàn tán thành:

“Con trai ngoan của bố, đánh rất đúng!”

“Sau này ai dám đá con, tay trả đũa cho bố! Phải để mọi người biết, thiếu gia nhà Đỉnh Thiên không ai cũng bắt nạt được, rõ chưa?”

“Dạ bố, con biết rồi.” Hạo Lỗi ngoan gật đầu.

“Đúng là con trai ngoan của bố.”

Nói xong, Trần Hiểu chuyển ánh mắt sang mẹ của Hạo Lỗi:

xem, ai gan đến mức con trai anh?”

Nghe vậy, mẹ Hạo Lỗi tức kéo con chen qua đám đông, hung hăng chỉ vào tôi con gái tôi:

“Chồng à, là con tiện nhân biết xấu hổ

05

Nhìn Trần Hiểu bước từng bước về phía mình, tôi chặt con gái lòng.

Tâm trí chốc quay lại khoảng thời gian lần quen anh ta.

Khi vừa tốt nghiệp đại là con duy nhất Chủ tịch Tập đoàn Đỉnh Thiên, bố muốn tôi thừa công ty. Trong lúc đó, Trần Hiểu Quang – cậu trai nghèo quê phố – là sinh viên cùng tài chính tôi. Được vào trường danh giá này kỳ tích anh ta.

thì vừa chia tay bạn trai anh ta ra nước ngoài du học. Nhìn anh ta cùng nữ sinh dưới kéo vali rời nước mắt tôi được tuôn rơi. Và đó, Trần Hiểu Quang bên tôi.

đưa khăn lau nước mắt tôi, an ủi rằng “Thời gian sẽ làm nhạt nỗi đau, tay chỉ là bài trưởng thành.”

Từ ngày nào anh ta tìm tôi trò chuyện. Tôi giấu thân phận thật, chỉ là bạn bình với anh Anh ta từng than không tìm được việc làm, tôi đã bố tổ chức chợ làm trong trường, anh ta được tuyển vào Tập đoàn Thiên trợ lý giám đốc.

Ban đầu tôi không có ý định yêu anh ta, cho đến một hôm tôi và bạn đám lưu manh trêu ghẹo ở phố. Trần Hiểu Quang đã xuất hiện, chắn trước mặt bảo vệ tôi. Một tên tức giận đâm ta một nhát vào máu chảy đầm đìa.

Lúc đưa anh ta đi viện, mắt giàn giụa hỏi anh ta có sợ chết anh ta chỉ cười lành.

“Chỉ cần thấy em gặp nguy hiểm, anh không thể không cứu. Em là tất cả anh.”

Khi biết bạn trai cũ sống chung với nữ sinh kia, tôi chọn yêu Trần Quang như một sự thù. Tôi dù anh ta nghèo, nhưng ta luôn bảo vệ tôi, cho cảm an toàn.

Anh ta làm việc chỉ, nhanh chóng thăng chức lên giám đốc chi nhánh. tôi nói thật thân phận mình, bố phản đối dữ dội. Tôi dùng chết uy hiếp, cuối cùng bố cũng đồng ý cho tôi kết hôn với anh ta.

Sau khi cưới, anh ta đối tốt với cả tôi bố. Dần dần, bố tôi tin tưởng, giao Đỉnh Thiên cho ta quản lý.

Tôi từng tin rằng, tương lai tôi sẽ hạnh phúc. yêu thương, người đồng hành cả đời.

hôm nay, khi bị người nhục mạ là tam trong nhóm dân, tôi mới hiểu: Trần Hiểu Quang sau lưng tôi đã sống đời hoàn toàn khác.

Nghĩ chỉ thấy cay đắng và cười.

06

Khi ánh của Hiểu Quang chạm tôi, sắc mặt anh ta lập trắng bệch, toàn thân như gáo nước lạnh, đầu run

tay nắm lấy tay Hạo buông ra trong tích tắc.

cạnh, mẹ Hạo vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự còn lớn tiếng giục:

“Chồng à, đứng đực ra đó làm gì? Chính con hồ ly dâm đãng làm tiểu tam mà còn dám lên trước em và Hạo Lỗi!”

Gương mặt của Trần Hiểu Quang xanh lúc trắng, bị bôi bởi thứ màu sơn, thậm chí cả lỗ mũi đầu run

Những cư dân quanh vẫn chưa thỏa mãn, tiếp tục cổ vũ:

“Nhìn xem, Tổng đốc Trần tức đến mức rẩy cả người rồi, phen này tiêu đời rồi!”

“Đúng đấy, con riêng so với con ruột, thử Tổng giám đốc Trần sẽ đứng về phía ai?”

“Lần này tiểu hạn của ông Trần rồi, chắc chắn không có kết cục tốt.”

Ánh mắt của Trần Hiểu Quang nhìn tôi dần trở nên ảm hai tay rũ xuống, vô lực.

Thấy anh ta vẫn chưa ra tay, mẹ Trần Hạo Lỗi sốt ruột, tiếp tục giục:

“Chồng à, sao anh chưa ra tay? Em biết là con tiện nhân đó dụ dỗ anh trước, chỉ cần hôm nay anh đánh đuổi được nó, em sẽ tha thứ cho anh.”

Cô ta tưởng lời này sẽ khiến khác nghĩ cô ta rộng lượng, và Trần Hiểu Quang sẽ vì giữ thể diện đánh tôi một trận.

Nhưng Trần Hiểu Quang cứ như bị hóa đá, đứng chết lặng nhìn tôi.

Lúc này, con gái tôi chạy đến, nắm lấy tay Trần Hiểu Quang, đôi mắt to ngây thơ hỏi:

“Bố ơi, sao mập kia gọi bố là bố?”

Chưa kịp để Hiểu Quang phản ứng, Trần Hạo Lỗi đã xông đến, mạnh đẩy con gái tôi ra:

“Mày là con của tiểu tam, gọi bố!”

nay tao đánh chưa đủ phải Tao đánh chết mày luôn!”

Nói rồi, cậu bắt đầu nắm tay béo ú chuẩn bị lao đến đánh tiếp.

Trần Hiểu Quang lúc này như người chết vừa tỉnh, giận dữ đẩy mạnh Trần Hạo Lỗi:

“CÚT TAO!”

Trần Hạo ngã lăn ra đất.

cậu ta cắm vào đống sỏi, máu rịn ra từ vài xước.

Cậu bé há to miệng khóc òa

Mẹ ta vội lao tới, bế Trần Hạo Lỗi lên, vừa lấy khăn ướt lau tay cho con, vừa vào vết thương. Sau khi dỗ dành vài câu, cô ta tức giận hét:

“Trần Hiểu Quang, bị điên à? Sao lại đẩy con em?”

Chương trước Chương sau