1
Lúc tỉnh táo lại, mẹ đang khóc lóc khuyên nhủ tôi.
“Con còn đủ tuổi thành dù có đi tù thì chỉ mấy năm là được ra.”
“Chị con thì khác, bị bệnh tim, lỡ bệnh tái mà không có người thân bên cạnh biết sao?”
Vừa nói, mẹ vừa tới kéo tay tôi. vô thức lùi một bước, tránh đi.
Ba mẹ đứng vững, rồi tức quát vào mặt tôi: “Chúng nuôi con học, con nỡ nhìn chị con phải vào tù chịu khổ à?”
Hai người thế thay nhau nói, đầu tôi ong lên, chẳng nghe gì rõ
Y hệt như kiếp trước.
chuyện trước mắt tôi, giống hệt với những gì đã xảy ra kiếp trước.
Kiếp chính Giang đã lái xe say rượu, đâm chết người. cũng dùng những lời này để tôi.
Khi tôi vừa thi đại học, còn hai tháng nữa mới đủ thành niên.
Lần đầu tiên tôi không nghe lời mẹ, lén lút trốn ra ngoài dự tụ bạn bè.
Về đến nhà đã là hai giờ sáng.
Tôi rén mở bước vào, vừa quay người lại thì thấy ba mẹ đang ngồi trên sofa. Tôi người tại chỗ, tay chân luống cuống.
Nhưng mẹ lại bước tới, ôm chầm tôi.
mẹ run rẩy kể cho tôi nghe gây họa, giọng gần cầu xin.
Tiểu , mẹ xin đấy, chị con bị bệnh con nó tù
Tiểu – đây là lần đầu tiên gọi tôi như vậy.
Trước giờ bà chỉ lạnh lùng gọi tôi là Giang Nhiên.
Tối lạnh lùng ngày của ba cũng biến mất.
Nửa đêm mưa to mới dứt, trăng ló ra một nửa.
Ánh trăng dịu dàng, mẹ cũng dịu dàng nhất vào đêm đó.
Trong cơn hoảng hốt, tôi gần như tưởng chính là Giang Yên.
Họ nói với rất nhiều, rất nhiều lời, đến mức tôi tưởng mình đang mơ một giấc mơ dài.
Nhưng sáng sau, giấc mơ tan biến, cảnh sát đến nhà rất đông.
Tôi bị đưa vào phòng thẩm vấn, họ chia ra hỏi từng người.
Lúc đó tôi ngây thơ mức đáng sợ, cứ theo đúng lời ba mẹ dạy tối qua, rẩy hết tội lỗi, đóng vai một cô gái trẻ phạm lỗi, bị phát hiện nên vừa sợ hãi vừa hoảng
Đó diễn xuất cao nhất trong đời tôi, qua mặt được tất cả mọi người kể cả chính bản thân tôi.
Bởi tôi và Giang Yên là cặp song sinh cùng trứng, không chỉ giống nhau như đúc, mà cả chiều cao, cân giọng nói cũng gần như y hệt.
Ngoài ba mẹ ra, rất ít người phân biệt được chúng
Tôi nhớ rõ, năm lớp 11 có buổi diễn văn nghệ.
Khi đó Giang Yên đang tạm nghỉ học nhà, giả làm tôi đến trường biểu diễn thay, vì tôi đang nằm liệt giường vì bệnh. Vậy mà không ai phát hiện ra chị ta không phải tôi.
thể số phận đã sắp đặt — ra tai nạn là ngày mưa gió mạnh làm camera ở ngã tư, hình ảnh thu được chỉ có thể mơ hồ nhận người lái là phụ nữ.
Giang Yên đã rượu, mà tôi hôm cũng uống rượu trong buổi tụ họp bạn bè, mọi liệu trùng khớp.
Sau tòa, ba mẹ bồi thường 800 nghìn tệ cho gia đình nạn nhân.
tôi mới 17 tuổi, chỉ còn tháng nữa là đủ tuổi trưởng thành, cũng chuẩn vào học, bắt một cuộc mới.
Nhưng tôi lại trở thành Yên, thay chị ta hết mọi tội
cùng, tuyên tôi 4 năm tù
Từ ngày đó, quỹ đạo đời tôi đổi hoàn toàn.
ngây ngốc nghĩ rằng, 4 năm ngồi tù sẽ ba mẹ thương tôi hơn một chút, nên dù có cỡ nào cũng cam lòng chấp nhận.
Dù cuộc trong có đến đâu, tôi cũng cắn răng chịu đựng.
Cho đến ra trước cổng trại giam thật lâu, nhưng không thấy ba mẹ — những người đã hứa sẽ đến đón tôi — đâu cả.
Tôi lần theo ký ức chạy mạch nhà, nhưng cửa nhà lại khóa chặt.
tự an ủi chắc ba mẹ bận việc, không phải cố ý không đón đâu.
Trong hoang bước khỏi khu nhà, bị bà cụ hàng xóm kéo tay lại: “Tiểu Nhiên à, không nay con cưới hả? Sao còn đứng đây?”
Tôi sững người: “Ai cưới cơ ạ?”
Bà cười khúc khích: “Tuy bà già rồi nhưng đầu óc còn minh mẫn Tuần trước con còn phát kẹo cưới cho cả khu này mà.”
Mí mắt giật liên hồi, có linh cảm chẳng lành.
Khi tôi đến được khách sạn mà cụ nói, lễ đã bắt đầu.
Trên màn hình tử phía trên sân khấu, hàng chữ đỏ rực hiện rõ mồn
mừng quý vị đến dự lễ cưới của Giang Nhiên và Thẩm Ký Ngôn.”
Tôi đứng chết rất lâu mới kịp phản ứng lại.
Chị tôi đã giả làm kết hôn với bạn trai tôi.
Ngay trong tôi tù.
Thẩm Ký Ngôn là đàn của tôi.
mẹ xưa chỉ quan tâm đến chị gái, khoảnh khắc ít ỏi khiến tôi cảm thấy được yêu thương, đều nhờ anh
Anh khích lệ tôi thi vào A, nên tôi mới học học đêm, liều mạng ôn thi, để được học trường với anh.
Ngày trước khi cảnh sát đưa đi, tôi đã chia tay với Thẩm Ngôn, nhưng anh không đồng nói rằng dù xảy ra chuyện gì cũng sẽ đợi tôi.
Vậy mà giờ Giang Yên mặc váy trắng Thẩm Ký Ngôn đeo nhẫn cho chị ta, rồi cả hai ôm hôn nhau say đắm tiếng reo hò chúc mừng của mọi người.
sân khấu người thì thầm: “Nghe nói cô dâu tốt nghiệp trường A, giờ làm ở đài truyền hình, chú rể hơn cô ấy hai khóa, hai người nhìn là xứng đôi.”
họ Giang thật có phúc, con gái con rể đều giỏi giang, chỉ trừ đứa con gái lớn tai tiếng kia... Thôi, không nhắc nữa.”
Tôi đứng dưới sững người rất lâu mới hoàn hồn.
Năm nguyện vọng đầu tiên tôi đăng ký là ngành chí của trường A.
nhỏ tôi đã ngưỡng mộ những MC tự tin đứng sân khấu, nói rành mạch lưu loát.
Để vượt qua sợ đông, tôi video đọc bản tin rồi đăng lên nền tảng video ngắn, không ngờ lại thu được khá nhiều người theo dõi.
Ký Ngôn là MC của trường, đã dùng tài khoản thức để gửi động viên tôi.
Từ đó, và Thẩm Ký Ngôn quen
Có lần, Giang Yên lén điện thoại của tôi, tự ý đăng video lên.
Phần bình luận không một ai phát hiện ra người trong video không phải tôi.
Khi phát hiện ra, chị ta chỉ qua nói tôi nhỏ mọn, so
Ba mẹ như mọi khi đứng về ta, chuyện cứ thế bị qua.
Giang Yên đã học hành bết bát từ trước nghỉ học, sau năm càng không có cửa vào A.
Vậy nên, chị ta cầm giấy báo tuyển của tôi đại học, rồi cưới tôi.
Sợi dây căng trong lòng tôi cuối cùng cũng đứt tôi như con thú lên sân khấu, giật micro từ tay MC.
“Người lái xe đâm chết người là Yên, không phải tôi!”
Bên dưới sân khấu loạn cả lên.
“Cô gái đó là ai vậy? Sao trông y chang cô dâu thế kia?”
là con gái khác của ông Giang Phong, tôi nhớ vài năm trước có người nhà ông ấy đi tù vì lái xe đâm người mà.”
“Chị đang nói nhảm gì không
Sự hiện của tôi tất cả mọi người bất ngờ.
tôi hoảng sợ rõ rệt, lao lên sân khấu tát tôi một cái: “Đồ đứa con hiếu, hôm nay là ngày trọng đại của em mày đang nói linh tinh gì thế hả!”
Tôi mặc kệ máu nơi khóe hét lớn về phía đám đông:
“Tôi nói linh Chính chị ta là người đâm chết người! Tôi mới là người chị ta tù! Bằng đại học kia cũng của tôi!”
Khi con rơi vào thái cảm xúc cực đoan, có thể bộc phát ra sức mạnh phi thường.
Trong khoảnh khắc đó, mấy người cũng không thể nổi tôi.
Tôi muốn tìm Giang tính
Nhưng Thẩm Ngôn đã chắn trước mặt chị như đang đối mặt với kẻ thù.
Giang Yên sau lưng anh thân hình lảo một con mỏng manh dễ
“Chị à, cuối cùng chị cũng ngoài rồi.” Chị ta rưng rưng nước tôi, nhưng đáy mắt lại như thuốc độc.
“Chị đừng ba mẹ sẽ tìm sĩ giỏi chữa trị cho bọn em sẽ ở bên chị.”
Chỉ một câu nói đó, đủ để tất người sân khấu tin rằng phát điên mấy năm ngồi tù, giờ đang nói năng lảm vì đầu óc có đề.
Ai lại đi tin lời một người điên cơ
Rất nhanh, ba gọi bảo đến kéo sân khấu.
Màn kết thúc.
bị nhốt vào tầng hầm tăm không ánh mặt trời.
Suốt ngày tuyệt vọng và u uất.
Cuối cùng, tôi thiêu sống trong biển lửa.
“Tiểu mẹ xin con đấy, Yên là của mà!”
Vai tôi ướt đẫm, tôi giật tỉnh.
Mẹ đang ở bên nước giụa, trông bà thật sự rất cho
Đến cả ba — người luôn lạnh — cũng giọng khuyên thay ta nhận tội.
Vậy ra, việc chị ta dùng giấy báo trúng tuyển của tôi đại học… quyết định của ba mẹ sao?
Nhưng tôi mới chỉ mười bảy tuổi, cuộc đời tôi mới vừa bắt đầu
Các người biết đâu.
Lúc tôi đau thóp sắp chết, các đang ở trên chuyến bay Maldives.
Chỉ vì Giang Yên nói muốn đi đó tuần trăng mật.
Tôi chị ta đã lén đọc nhật ký của tôi. Maldives là nơi tôi từng được cùng Thẩm Ký Ngôn đi du lịch.
Nhưng giờ tôi chẳng còn cơ nào nữa rồi.
Tầng hầm xíu vang vọng tiếng tôi gào thét trong tuyệt chẳng đến cứu.
Tất cả người đều tôi là kẻ điên.
Trong khoảnh khắc thức cuối cùng còn sót lại, hình như tôi mẹ bước về phía
Tôi thực sự rất muốn hỏi bà.
Chị con gái mẹ, chẳng lẽ con không phải sao?
Tại sao mẹ không thể yêu thương con một chút?
còn chẳng ai lời tôi, thì khi chết càng không.
Mùa năm tuổi, tôi chết trong căn tầng hầm chật hẹp,