7
Buổi trưa, tôi một quán ăn để bữa.
Trong lúc đợi món, cuối cùng Thẩm Ngôn cũng không được nữa.
Anh ta cố tỏ ra bình hỏi tôi:
“Chuyện của chị em dạo sao rồi?”
Tôi cứ thế gắp thức buồn ngẩng đầu lên:
biết.”
Anh ta mày, trách móc:
“Giang Nhiên, em là em gái cô ấy, sao chẳng tâm gì đến người nhà vậy?”
Tôi bình tĩnh đáp:
Ký Ngôn, anh đang dùng thân gì để hỏi chuyện này?”
Ánh anh ta lóe lên chút hoảng hốt, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường.
“Em nói linh tinh gì vậy, anh và Giang Yên chẳng có gì cả.”
Anh ta dịu giọng, còn nắm tay
“Tiểu Nhiên, em đừng nghĩ lung tung. Giang Yên là chị các em là người nhà, anh thăm cô một chút là chuyện bình thường.”
Tôi gật đầu, đặt đũa xuống: “Cũng đúng, anh quan tâm chị là dễ hiểu.”
cuộc là bạn trai của tôi, hay bạn trai Giang Yên?”
Tôi lấy từ trong túi ra in đoạn tin nhắn, đặt trước mặt anh ta.
Sắc mặt anh lập tức cứng lại, nhưng vẫn chấp:
“Mấy thứ này chứng minh được gì? Giang Yên là chị em của em, anh nói chuyện với cô ấy vài câu thì sao?”
nỗi buồn mênh mông cảm giác chua chát bao trùm lấy tôi.
nước này rồi mà anh ta vẫn không chịu thừa nhận.
nén thất vọng, không nhịn được bật ra một câu đầy mai:
“Chỉ nói chuyện vài câu?”
“Bạn của gái mà rõ chu kinh nguyệt của chị gái, đây là cái gọi là ‘chỉ nói chuyện vài câu’
“Chỉ vì Giang Yên bảo mất ngủ, anh liền điện thoại nói chuyện với chị đến 4 sáng — anh thấy không nực à?”
Nếu không tình cờ phát hiện điện thoại cũ của Giang Yên, cả đời này tôi vẫn còn bị che mắt.
Sinh nhật năm ngoái, Thẩm Ký Ngôn mệt, xin lỗi vì không thể đến gặp tôi, tôi cũng bảo anh ta nghỉ sớm.
ngờ, anh ta vừa quay đầu đã gọi điện thoại trò thâu đêm với Giang Yên.
Bảo sao...
Bảo thời gian đó Giang Yên rạng rỡ hớn hở, ánh mắt nhìn đầy thương hại và cao ngạo.
“Khi đã thuộc mình, thì nên buông tay thôi.”
đó tôi không hiểu chị ta nói gì.
Chắc chị đang cười nhạo tôi lòng.
Cuối cùng, người bị lừa có mình tôi.
Thật nực cười là từng còn ôm một chút hy — hy vọng rằng Ký Ngôn cũng hay biết gì.
sự thật rành rành trước mắt: anh ta đã sớm lén lút qua lại với Giang Yên.
Tôi nhìn anh lạnh lùng.
lúc sau, Thẩm Ký Ngôn mím “Tiểu Nhiên, lúc đó không biết cô ấy giả làm em.”
Tôi bật cười.
“Đến này rồi mà anh còn gạt tôi?”
Tôi đâu có ngốc mà tin mấy lời vô lý đó.
Thẩm Ký là người thông minh sao không nhận ra Yên không phải tôi?
Phải rằng, tôi Yên nhau như đúc, nhưng để ý kỹ, vẫn có rất nhiều điểm khác biệt.
Chị ta thuận tay trái, còn tôi chỉ có dùng tay
Chị ta mê đồ cay, còn tôi thì bị đau dạ dày, lại còn dị ứng ớt.
Có một lần, trường tổ chức hoạt động, trong có là nấu ăn…
Thẩm Ký Ngôn hoạt động đó.
Anh ta hứng đưa tôi nếm thử món mình làm, tôi có ngon không.
Nhìn đĩa ăn đỏ rực trước mặt, tôi không do dự, gắp một miếng bỏ
đó, cố nhịn cơn đau quặn trong dạ dày, tôi vẫn nở nụ cười nói rằng ngon.
Khi đó tôi đắm trong tình yêu, toàn không nhận điều gì bất
Rõ tôi đã không chỉ anh ta, rằng bị đau dạ dày, thể ăn cay.
Vậy mà ta lại quên sạch, hoặc có lẽ... nhầm lẫn?
Giống như lần này, tôi cố tình món có ớt.
Thẩm Ký Ngôn như chẳng hề nhận vẫn đều gắp đồ ăn cho tôi như một cái máy.
Tôi nhìn đĩa thức ăn, thấy miếng ớt ta vừa vào bát mình, giác đến lần hai chúng tôi hẹn hò ăn ở nhà này.
Vừa vào cửa, anh ta đã tức gọi phục vụ đến dặn dò: gái tôi không ăn được cay, tất cả các ớt đều phải bỏ
Hôm đó quán rất đông, sợ phục vụ không nhớ, anh ta còn lặp lại lần.
Còn giờ đây sao? Tâm anh ta đã cả lên người Giang Yên, còn tôi, còn nằm trong mắt anh ta nữa.
Ngay cả khi gặp tôi, anh ta cũng chỉ như đang làm cho xong một thủ tục.
Sự khác biệt giữa và không yêu, thật quá rõ ràng.
Đã sống lại một đời, tôi tuyệt đối sẽ không tiếp tục hạ thấp bản thân để níu kéo tình
Tôi dứt khoát nói chia tay, thèm nghe anh giải thích câu lập bắt rời đi.
Về đến nhà, cơn ỉ nơi dạ dày bắt tái phát.
lục tìm thuốc, nuốt vội rồi co mình lại trên giường.
Ánh mắt tôi dừng lại trên quả cầu tuyết đặt tủ đầu
Đó là món quà Thẩm Ký Ngôn từng tặng tôi.
Khi con người buồn, họ thường hay nhớ lại những chuyện xưa.
Tâm trí tôi trở nên hồ, giác nhớ về đêm mùa đông 5 tuổi.
Trong ký ức của tôi, rất bận, thường xuyên đi công tác, đến cả Tết cũng hiếm khi về nhà.
Năm tôi 5 tuổi, hiếm hoi lắm ông kịp về vào đêm giao rồi lấy ra một quả cầu tuyết trong túi.
Bên trong có một nàng chúa nhỏ xoay theo nhạc, mỗi khi lắc nhẹ lại có rơi — tôi chưa từng thấy thứ gì đến vậy.
Nhưng chỉ có một quả.
Giang Yên ôm chặt lấy quả cầu tay, thích đến không nỡ rời.
Tôi đứng ở góc phòng, ánh mắt dõi theo đầy ao ước.
Giang Yên để ý thấy, liền cầm quả cầu trước mặt tôi: cũng muốn chơi hả?”
Tôi gật đầu khao khát, chị ta tinh ranh nháy mắt: “Được thôi, cho em chơi một lát.”
Tôi cẩn thận tay ra nhưng chưa nhận thì chị ta buông tay — cầu rơi xuống sàn, vỡ tan tành.
nghe tiếng liền chạy Giang Yên vào lòng òa khóc: “Mẹ ơi, Giang Nhiên làm vỡ quả cầu tuyết của
tức nổi giận, giáng tôi một cái tát: “Mới tí tuổi đầu mà dạ đã ghen tị như sao tôi lại sinh ra đứa như mày!”
Ba vốn định hòa giải, nhưng dưới của mẹ, sắc mặt ông cũng nhạt.
sau tôi mới lúc đó đối tác làm ăn của ba mất, để lại đống cho ông gánh.
Mẹ đi xem bói, thầy nói vỡ đồ là điềm gở.
Vì vậy ba giận dữ cũng không phải không có lý.
cùng, tôi lại bị nhốt vào căn phòng chứa đồ tối om.
Không có máy sưởi, tôi chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, lạnh đến tím tái cả môi, ôm người co ro trong góc.
ức chồng chất dần thành tuổi thơ của tôi.
Tôi không nhớ rõ mình đã bao nhiêu lần bị nhốt trong căn phòng đen đó.
Tôi chỉ biết — Giang Yên luôn là nàng chúa sống dưới ánh trời, còn con chuột run mò mẫm hơi ấm nơi cống ngầm.
Với sự khác biệt lớn đến vậy, Thẩm Ngôn sao có thể không nhận ra?
9
Ba tôi vì chuyện của Giang Yên mà bận như tơ vò.
Ông mời chú Trương đến nhà bàn đối sách.
Chú Trương là bạn học đại học của ba tôi, hiện giờ là một sư nổi tiếng thành
từng không ít lần nghe ba nhắc đến — hồi đó ông làm thua lỗ, chính chú Trương đã bỏ tiền kiệm của mình ra giúp đỡ vượt qua khó khăn.
Quan hệ giữa hai người rất thân thiết, ngày lễ tết vẫn luôn qua lại.
Tôi nghe chú Trương nói, bất kể phán quyết thế nào, việc quan trọng nhất bây giờ giành được sự tha thứ của gia đình bị hại, để nhẹ mức phạt tối đa có thể.
hành động rất nhanh, lập tức đến thẳng bệnh viện.
Tôi cũng trang bị mít và đi theo sát phía sau.
Người bị đâm tên là Trần Cương, hơn 50 tuổi, là nhân
Hiện ông đang nằm phòng toàn thân đầy ống, sống lay lắt vào móc.
nói, vì tiếc tiền đi ông đội mưa đi bộ về nhà, rồi gặp tai nạn.
Nội tạng bị chạm lệch vị trí, giờ chỉ còn thoi thóp nhờ máy hỗ trợ.
Chi mỗi ngày nằm ICU rất đắt đỏ.
Cuối hành lang, chú đang thương lượng với một phụ nữ.
Chắc đó là vợ của Trần Cương — mặt tiều tụy như giấy, áo quần còn chắp
Một bé gái gò, vàng như trốn sau lưng lén lút ló đầu ra nhìn, trông nhát.
Có thể thấy điều kiện của họ không mấy khá giả.
Rõ ràng Trần Cương gia đình, một khi ngã xuống, với họ mà nói là tai họa thực sự.
Tôi đứng nấp sau vách vì ở quá xa, không rõ họ đang nói gì.
Nhưng tôi thấy rõ vẻ bối rối, hoảng khuôn mặt người phụ nữ ấy.
biết chú nói ta đột nhiên xúc động, mặt đỏ bừng như heo.
Mãi đến khi một tờ giấy được đưa ra trước mặt bà.
Lần này tôi nhìn rất rõ — đó là một tấm chi phiếu.
Sắc mặt người phụ nữ lập tức tái nhợt, sau một hồi do dự, cuối cùng cũng run rẩy đưa nhận lấy.
Bà ôm chặt con gái, ngồi sụp xuống khóc nức nở trong im lặng.
Khi tôi quay lại tôi đã biến mất lúc nào không hay.
Tôi tìm ông ấy ở thang.
Ba đang hút thuốc.
Tàn thuốc đỏ lập sáng tắt, từng nối tiếp nhau.
Lâu lắm rồi tôi không thấy hút thuốc ngày trước vì bệnh của chị, ông bỏ là bỏ ngay.
Tự nhiên tôi thấy buồn.
Thật ra, ba tôi không phải người xấu.
6
Ở một khía cạnh nào đó, ông là người tốt.
Năm kia khi nhiều nơi trên cả bị lũ lụt, nhiều ngôi nhà bị trôi, ba âm thầm quyên gửi đồ cứu trợ.
Trên lưng ông có mấy vết sẹo dài chằng chịt, hồi nhỏ nhìn còn làm sợ phát khóc. Sau này tôi mới biết, đó do mười năm trước khi trợ động ông bị tấm thép rơi đập trúng.
Đứa bé mà ba tôi cứu năm đó, giờ đã được ông trợ học lên đại học.
Năm ngoái khi dịch bệnh người phải nhà, nhiều cụ già không biết dùng thoại thông minh nên đặt được thực ba tôi tự bỏ tiền mua đồ ăn, mang tới từng nhà trong khu.
Làm ăn lời hay lỗ không quan mỗi năm ông ra một phần để đóng góp xây dựng trường tiểu hy vọng, giúp trẻ em miền núi có cơ hội đến lớp.
Dù thầy bói tôi là “sao xấu”, mang tai họa, khiến ông tiêu tán tài lộc, trong chuyện ăn mặc, sinh hoạt, ba chưa từng bạc tôi.
Mỗi lần chị tham gia lớp học năng khiếu, mẹ không cho tôi đi, thì ba âm thầm đóng tiền cho tôi thêm.
chuyện đó, mẹ từng nhau ầm với còn ba chỉ im lặng không nói lời nào.
Tuy phần lớn thời gian ba rất nghiêm khắc với không phải một người cha hoàn hảo, nhưng xét một cách bằng, ông đã làm rất điều tốt tuyệt đối không phải
Giờ mẹ và chị đều đang ở cảnh sát, mà ba — một người sống nặng tình nghĩa như ông — chắc chắn sẽ tìm mọi cách để cứu
Tôi đang miên suy nghĩ thì vừa bước ra bệnh đã một người chặn đường đi.
gái, xem bói không?”
người đàn ông mặc đạo vuốt râu dài, chặn trước mặt tôi.
Phía sau ông là một sạp nhỏ, bên trên dựng cờ đầy ký hiệu kỳ lạ.
Dạng người kiểu này, mười phần hết chín là lừa đảo.
Tôi phẩy tay: “Không cần đâu.”
Nhưng ông ta vẫn không buông “Xem tướng thì là người có phúc một quẻ đi.”
Tôi kéo khẩu trang xuống, nhấn mạnh giọng: “Thật không cần.”
Ông ta còn định nói thêm, nhưng vừa lên đối mắt với tôi lập tức câm bặt.
Tôi cũng không nghĩ nhiều, tranh thủ chạy