Lui Một Bước, Gài Một Bẫy
1
Trịnh Như không ngờ thật sự trúng tuyển, trở thư ký riêng của Thẩm Tổng – CEO của Phải biết Thẩm tập đoàn lớn tại thành phố A, được vào đây là tương lai rực. Cũng may nhờ người thư ký dính chuyện gì mà bị sa cô mới có cơ hội này.
Không muốn đi vào vết xe đổ, ngày đầu tiên đi làm, đã sớm thể hiện tinh thần chuyên gõ cửa văn từ rất sớm.
“Thẩm Tổng.”
phụ nữ bên trong ngẩng đầu lên – dù không phải lần đầu gặp, ánh mắt Trịnh Như vẫn không giấu sự kinh ngạc.
Sự kinh ngạc không đến từ vẻ ngoài, mà chất: điềm tĩnh, sắc bén, chín chắn, lại mang theo uy nghiêm của người đứng đầu. Điều cô ngạc nhiên hơn cả là: người phụ nữ ngồi ở vị trí đó chỉ mới ba mươi.
nói Thẩm Tổng tiếp nhận công ty khi còn rất trẻ, từng bước leo lên đỉnh. Trước đây cũng bị đủ kiểu chèn ép, gần đây Thẩm thị nội bộ còn rối ren, đồn rằng cô sắp vào Nhưng theo Trịnh Như thấy, đó chữ – người vào tù, là cha cô.
“Theo hôm nay, có muốn họp ạ?”
Người phụ nữ sau bàn làm bình thản nói:
“Không vội, chúng ta đến một nơi trước.”
“Đi đâu ạ?”
“Bệnh viện.”
2
Đó là một bệnh viện tư tiếng thành phố A, nơi đây phần lớn là giới nhà giàu ra vào. Trịnh Như nhớ rằng cha của Thẩm có khỏe không tốt, ông ta không phải đã… tù rồi sao?
Còn cô em gái kia cũng đã vào – nghe nói vì làm giả sách.
Vậy trong viện… là ai?
Thư ký bước phòng bệnh, thấy người đàn ông hơn năm mươi tuổi nằm trên bệnh, toàn thân cắm đầy ống gầy trơ đầu đã cạo sạch, người tiều tụy đến đáng sợ, nhưng đôi mắt vẫn sáng.
Bên cạnh ông ta là một quý bà tiều tụy đang nức nở không thôi.
"Chú cô Chung, lâu rồi gặp." – Thẩm Vũ Vi cất tiếng.
Chung Liên nghe thấy thì giận dữ
"Tất cả tại cô! Cô còn dám đến đây! Nhà tôi có lỗi với cô Tại phải đối với Tiểu như vậy? Đồ vô ơn!"
"A Liên, ra ngoài." – Kỳ Nhạc mở miệng, giọng khản đặc.
"Lão Kỳ!" – Chung Liên tức tối, nhưng cuối cùng rời Gần đây Kỳ thị rối như tơ vò, Kỳ Châu còn bị bắt, bà bận tìm người chạy vạy khắp nơi.
ký thấy cũng rút ra ngoài, nhưng cửa chưa đóng nghe được nói mơ hồ trong.
Là giọng Thẩm Tổng – bình thản, không chút hối hận:
"Chú Kỳ, những cháu đã làm rất nhiều việc vì chú, cũng trả xong rồi."
"Chú nuông chiều Kỳ Châu, rằng sau này có thể dạy dỗ, nhưng rồi lại phát bệnh, giao rèn luyện anh ta cho cháu. Cháu đã nghe lời, từng bước bước dìu anh ta, giúp hai công ty cùng phát triển, vậy mà giờ chú lại nói cháu hủy Kỳ thị, hủy diệt Kỳ Châu sao?"
"Không phải sao?" – Nhạc thở khò
"Không, cháu chỉ buông tay mà thôi. Giữa cháu và Kỳ thị đã không còn ràng buộc. Còn Kỳ Châu, cháu dạy dỗ không thiếu gì, cháu bắt ép anh ta làm giả sách đâu?"
"Nhưng anh ta đã bắt."
"Nếu anh không vào, thì người bắt sẽ cháu. Cháu không có nghĩa thay anh ta gánh tội."
"Nó làm vậy là vì muốn có được cháu."
Thẩm Vũ Vi bật cười:
Kỳ, là thương nhân mà nói ra câu đó, chú không thấy nực cười sao?"
Kỳ Nhạc im lặng.
"Nhiều năm nay, cháu luôn giữ người thư ký trước của bên cạnh cháu, giám sát khắp nơi, càng lúc càng quá đáng. Chú à, chơi như vậy là chết đấy."
nói của Thẩm Vũ Vi sắc như dao, cô giống một con sói trẻ vừa chiến đầy khí thế.
Kỳ Nhạc ngẩn người:
"Nhớ nhỏ, cháu rất nghe lời."
"Nghe lời đâu phải là lời cô thản.
Sự hợp tác lạnh lùng ấy khiến ông già rốt cuộc cũng mắt:
"Tôi hối hận vì đã mềm lòng giúp cô một
Cô nhướng mày, ánh mắt đầy cợt:
"Chú Kỳ lui về hậu trường bao lâu nay, không mức tin vào những lời giả dối Năm đó chú và ba cháu đối đầu, chú giúp cháu đánh đổ ông ta vì lợi Tình nghĩa mẹ có bao nhiêu, trong lòng chú cháu đều rõ."
không định để chuyện cháu khởi nghiệp thế nào chứ? Để cháu đoán nhé bước tiếp theo định để giũa xong Kỳ Châu rồi cưới anh ta, con, đứa mang họ Kỳ nhưng được thừa kế Thẩm thị, sau vài thập kỷ hai nhà hợp nhất, Thẩm thị sẽ không Đúng không?"
Kỳ Nhạc không đáp.
Thẩm Vi cũng định nán lại:
"Từ cháu sẽ ít đến thăm hơn. Bảo trọng."
Cô xoay người bước đi, Kỳ Nhạc rốt cuộc không nén
"Cô định làm gì với Kỳ Châu?"
"Theo pháp." – cô nhạt "Cháu có quyền quyết định."
"Nhưng dù sao năm đó cũng từng cô một tay."
"Đúng vậy, nên vào Kỳ thị sụp đổ, cháu sẽ cấp cho hai người dưỡng già đến hết đời."
Kỳ tức đến mức đập nút báo động khẩn cấp.
Chung Liên vội chạy vào, mắng nhiếc Thẩm Vi. Thư ký đứng ngoài cửa còn lưỡng lự không biết nên can thiệp – dù sao cũng là chuyện
Chưa kịp quyết định, sếp của bình bước ra, không tổn hao chút nào, sắc mặt không chút khác lạ.
Chính là kiểu người như – trong thập kỷ tới, giới trường A thị sẽ luôn có bóng dáng cô, và cuối cùng, cô sẽ vững vàng ngồi ở vị trí nhất.