Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Lễ tân đón tiếp với nụ cười chuẩn mực để lộ tám chiếc răng trắng đều, giọng nói ngào nhưng thái độ lại lạnh
"Xin lỗi, ngài Mạc không phỏng vấn từ bất kỳ truyền thông nào."
Ngày thứ ba.
Tôi quyết định liều một phen, ngồi chờ trước hoa bên ngoài xưởng vẽ.
Một tay cầm bánh mì khô cứng nhai nhồm nhoàm, một tay ôm chặt khoác để chọi cái lạnh.
Từ rạng sáng nửa đêm.
Nhưng không thấy dáng ta đâu.
Thất bại, cảm giác còn đắng hơn cả khi ngậm đồng xu trong miệng.
Hết cách, tôi nhờ vả khắp tốn không biết bao nhiêu công sức, cùng moi số điện cá nhân của Mạc Cự Hàn.
bạn WeChat, tôi đành phải nhắn tin.
Tôi cẩn thận soạn một tin nhắn dài, hết lời ca bày tỏ sự mộ đối với tác phẩm của anh ta, sau đó thận trọng đề nghị phỏng vấn.
Tôi cứ mình đã cố hết mức.
Nhưng tin nhắn vẫn như đá chìm đáy biển.
Tôi bắt đầu nản lòng.
Lúc mẹ tôi bất nhắn tin đến.
“Giang con vội vàng Chu Dịch là đứa trẻ tốt, con nói vài nhẹ nhàng, nhún nhường một chút, biết đâu làm lành được?”
Tôi bà chỉ lo
tôi làm thế.
Trong cơn động, tôi lập tức gõ tin nhắn dài, khẳng định tuyệt sẽ không vì một gã đàn ông mà bỏ lý và việc mà mình yêu
Ấn gửi.
Sau khi tin hiển thị đã gửi thành công, tôi mới bàng nhận ra.
Tôi gửi nhầm người.
Đoạn tin nhắn đó… tôi không mẹ, mà gửi cho Mạc Cự
Xong đời rồi.
Chắc chắn anh sẽ nghĩ tôi bệnh.
Chắc chắn anh ta sẽ ngay tức… đúng chứ?
Tôi tuyệt vọng vùi đầu vào tay, không dám nhìn hình điện thoại nữa.
Ting!
Âm thanh báo tin vang lên.
Tưởng là mẹ lại tiếp trách tôi vô thức cầm điện thoại lên, hời hợt mở tin
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy nội dung nhắn.
Tôi trợn tròn mắt.
Là Mạc Cự Hàn trả lời tôi.
Anh ta gửi một địa chỉ.
Cùng với một ngắn
“Chiều mai tôi ở đây. Nếu cô có thể đến.”
"Cô là người theo chủ nghĩa lý tưởng, tôi vậy."
Ngày hôm sau, tôi đến biệt thự bên hồ và gặp Mạc Cự Hàn.
Hồ sơ ghi 26 tuổi, ngoài đời trông còn trẻ tưởng.
Dáng người đường nét mặt tinh xảo như búp bê Âu thời Trung Cổ. Trên sống mũi cao thẳng là một cặp gọng vàng, tạo nên một chất vừa lạnh lùng vừa tao.
Anh ta nhẹ mỉm cười, dây kính mảnh khẽ đong đưa bên tai, lấp lánh phản chiếu ánh nắng.
"Tôi đọc tin nhắn cô gửi nhầm rồi."
"Thật tôi cũng gửi một tin nhắn tương tự quản lý của mình.”
Hắn ta luôn tôi tổ chức tranh để tăng độ thậm chí… còn từng có ý tưởng điên là bắt tôi tổ chức concert ca nhạc."
Chúng tôi nhìn nhau
Nụ cười của kẻ cố chấp vì theo đuổi lý tưởng.
Trong suốt buổi phỏng vấn, Mạc Hàn vô cùng nghiêm túc, còn kiên nhẫn sửa lại cho tôi hai thuật ngữ họa mà tôi sai.
Khi chân thành cảm ơn anh ta vì đã đồng nhận lời
Nhưng sau khi đọc xong toàn bộ bản anh ta chỉ khẽ lắc đầu.
"Từ trước đến nay, đám phóng viên chưa bao hỏi tôi về hội họa.
Họ chỉ quan tâm đến đời tư của tôi."
"Nhưng cô thì khác."
"Cô là viên tốt nhất mà tôi từng gặp."
Lời khen chân thành đến mức tôi đỏ mặt.
Khi gửi bài phỏng vấn độc quyền vào nhóm làm chính tôi cũng không dám tin.
vụ khó lên trời này tôi thật đã làm được.
Không ngoài dự đoán, bài phỏng vấn với Mạc Cự Hàn ngay lập tức độc chiếm vị trí trang nhất.
Tạp chí do tôi dẫn dắt phá kỷ lục doanh thu.
Công ty biệt khen thưởng, tôi một khoản tiền hậu hĩnh.
sự cổ vũ đồng nghiệp, tôi hào phóng cả văn phòng trà chiều.
Tiếng reo hò, cười đùa rộn ràng khắp phòng.
Mọi người đều vì tôi.
Ngoại một người.
Sếp của tôi, Phương Viện.
Cô ta đứng xa xa, khoanh tay trước ngực, lạnh nhìn về phía tôi.
Tôi đứng dậy, định ta một phần bánh ngọt.
Nhưng kịp lên tiếng, cô đã người bỏ đi.
6
Sáng sớm hôm sau, tôi bị tiếng chuông điện của trợ lý đánh thức.
điện thoại, giọng cô ấy run rẩy, hoảng loạn vô cùng:
"Chị! Mau xem hot search đi! Có chuyện rồi!"
Tôi mơ mơ màng màng mở ứng dụng ra xem.
tiếp theo - tôi hoàn toàn tỉnh táo.
Tỉnh sợ hãi.
Có người tố cáo tôi thủ đoạn không đáng để có được bài phỏng Mạc Cự Hàn.
Người tố cáo ẩn danh còn một tin chat. Trong đó, "tôi" liên tục ghẹo, vãn Mạc Cự Hàn, lời lẽ đầy ám muội.
Ngoài ra, còn có một ảnh - là cảnh tôi đang phỏng vấn Cự Hàn, nhưng góc chụp cực mập mờ, khiến nó trông chẳng khác nào một
Mạng xã hội lập tức nổ tung những lời kích:
“Phóng viên giờ đúng là không còn liêm sỉ… gì cũng dám làm.”
“Quá ghê tởm, rốt cuộc đây là phóng nào? Cô tên gì?”
“Cô ta tên Giang Phù. Trước đây còn từng phỏng vấn cả chính bảy mươi tuổi… không lẽ bài phỏng vấn đó cũng dùng cách này mà
Dưới hot search, toàn là lời mắng chửi và những suy đoán ác ý.
mà Phương Viện, người lẽ phải bảo vệ với tư cách trên, có thái độ lập nước đôi.
Cô không hề ý lên bênh vực tôi.
Thậm còn lạnh nhạt nói:
"Chuyện của cô đã gây tiêu cực đến công ty. Tốt nhất thời gian này nên nghỉ phép một thời gian, đợi sóng gió qua đi quay lại làm việc."
Tôi chỉ cảm thấy tức chặn ngay cổ họng:
tin tức kia là giả! Tôi chưa từng làm chuyện đó! Nếu bây giờ tôi rời đi, chẳng khác nào ngầm thừa nhận mình thật sự hành vi không đứng đắn?"