Mùa đông thứ bảy
Tôi cầm túi xách, dứt khoát rời đi.
Sau lưng, Dịch gọi tên
Nhưng tôi không quay đầu.
Sau khi vụ khủng hoảng truyền thông kết thúc, bắt đầu liên tục đủ lý để tìm gặp
cái cớ của anh ta rất vụng về, thừa biết ta chỉ muốn gặp tôi mà thôi.
Tôi chẳng buồn quan tâm, dứt khoát bảo trợ nói tôi không ở
Nhưng dù tôi đã tỏ thái độ rõ anh ta vẫn không chịu bỏ.
Sau khi tôi thẳng thừng từ chối mời ăn tối, Chu Dịch lại ngồi ngay trước cửa công ty đợi
Hành động quá mức lố bịch, thu hút sự chú ý của ít nhân viên. Ai đi ngang cũng phải ngoái lại đó thì thầm bàn tán.
nhưng Chu Dịch hoàn toàn không để tâm đến sĩ diện hay tự trọng, cứ lì lợm ngồi đó.
Đến chiều tối, tôi không nổi những tin đồn trong công nữa, đành phải cho vào.
Vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta lập tức ảm đạm đi, giọng có thương: "A cùng em cũng chịu gặp anh rồi."
Tôi nhìn anh ta, giọng tĩnh: "Chu Dịch, anh nên biết rõ, bám riết không là cách có tác dụng với tôi."
thẳng vào mắt anh ta, tôi nhấn mạnh từng chữ:
"Tôi còn yêu anh
Sắc Chu tức trắng bệch.
Anh ta loạng choạng, như thể không đứng vững.
Dưới mắt tôi, anh ta miễn cưỡng một nụ cười còn khó coi hơn cả
"Tại sao... Nhưng anh vẫn còn em mà."
Anh ta yêu tôi?
Tôi thấy thật nực cười: "Vậy sao lúc giường với người khác, không nói câu này?"
Nghe vậy, Chu Dịch đột nhiên trầm mặc.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm một lúc
Khi tiếng lần giọng anh ta khàn đặc.
"Bởi vì đó là giả."
"Là tôi cố tình sắp đặt, cố tình để đám săn tin phát Cũng chính tôi đã nhờ người ẩn báo cho em."
"Tôi làm chỉ vì muốn chọc tức em."
nhíu mày đầy kinh ngạc.
Suýt nữa đã nghĩ tai mình có vấn đề.
Trong mắt tôi, Chu Dịch là một thương nhân lý thành, mạnh mẽ, quen dùng giá trị để đo mọi thứ.
Một khiêu khích trẻ con thế này, tôi không nghĩ anh ta có thể ra.
Thấy tôi không tin, anh cười
"Ngốc nghếch lắm đúng không? tôi chỉ muốn nhìn em em thừa nhận vẫn còn tôi."
Lúc trong mắt Chu Dịch thoáng hiện lên sự bối rối và đuối.
Anh ta thì thào: "Nhưng có vẻ... cách này phản tác dụng
Tôi im lặng một lúc, bật cười.
Dịch, anh xem, lúc nào cũng tự cho mình là đúng."
"Anh sẽ thay đổi!"
Anh vội vàng nói: "Từ giờ anh sẽ học bao dung em nhiều hơn, sẽ không ép buộc em làm những gì em không thích nữa..."
rồi."
Tôi thản nhiên ngắt lời anh ta.
Nhìn vào khuôn mặt trắng bệch của Dịch, tôi chậm rãi nói:
"Tình yêu tôi dành cho anh, đã bị chính anh mòn suốt bảy hôn nhân."
"Bây giờ nhìn chẳng có chút cảm giác
"Giống như nhìn một người xa lạ."
Hôm đó, khi tôi bước ra khỏi văn phòng, bắt đầu rơi.
Những bông tuyết dày đặc rơi xuống, bao cả thành trong sắc trắng lạnh lẽo.
Bản tin báo thời tiết nói rằng, là trận bão tuyết hiếm thấy.
Có lẽ do trời quá lạnh,
Tôi nghe nói, tối đó, Chu Dịch sốt cao.
bệnh kéo dài rất lâu, tình trạng lúc tốt xấu, đến khi tuyết tan hẳn, anh ta chưa lại.
Trong cơn mê man, anh ta tục thì những câu rời rạc.
Người việc vô nghe thấy vài từ:
"... sẽ không ràng buộc
"... em có thể làm bất cứ gì mình muốn…”
"... chỉ cần được đứng bên cạnh em, làm kỵ sĩ em..."
câu chữ đứt không rõ ràng.
ai biết, anh ta đang gọi nói gì.
15
Mọi người xung quanh đều mặc định rằng tôi Mạc Cự ở bên nhau.
Thực ấy đã từng tỏ tình với tôi.
Nhưng đã chối.
Bảy hôn thất bại vẫn để lại trong tôi những vết thương.
Tôi sợ rằng, một ngày nào đó, Mạc Cự Hàn cũng sẽ mỏi với tình cảm của chúng tôi.
Tôi không muốn phải trải qua một hệ đổ vỡ nữa.
Dù bị từ chối, Mạc vẫn không từ bỏ. Anh ấy vẫn luôn ở bên tôi.
Mỗi lần tôi tăng ca, anh ấy lại đến công ty, xách từ ghế phụ chiếc hộp giữ nhiệt màu hồng, bên trong là bốn món mặn và một món canh anh tự nấu.
Mùa đông, anh ấy tự tay đan cho tôi một chiếc khăn quàng
Màu màu tôi thích nhất. Từng mũi đều tỉ mỉ, dày dặn hơn hẳn khăn bán ngoài tiệm.
Anh nói, hồi nhỏ hay giúp bà nội cuộn len, lâu dần liền học được cách đan.
Tình yêu của anh ấy chút vụng về, lại chân thành đến lạ.
Sau khi quen thân hơn, tôi mới biết lý do Mạc Hàn luôn từ chối phỏng vấn.
Không phải vì kiêu căng hay làm màu.
Mà vì anh ấy chứng sợ giao tiếp xã
Không quen với những câu hỏi sắc bén của phóng viên, cũng sợ lỡ nên dứt giữ im lặng.
Nhờ sự động viên của cuối cùng anh ấy cũng dũng cảm nhận lời tham gia một buổi phỏng vấn trên truyền hình.
từ trước khi chương trình ghi hình một tháng, ấy đã bắt đầu lo lắng.
Tôi thấy anh ngồi một ngoài công, với mấy chậu bập bẹ luyện tập kịch
đến một ngày, anh ấy bỗng ủ rũ nhìn tôi: "A Phù, em có thể giúp anh luyện tập không? Anh vẫn không thể tưởng tượng khán giả là mấy chậu được."
Tôi cười: nhiên rồi."
Thế là suốt tháng sau đó, mỗi ngày tôi đều dành thời gian cùng luyện tập.
Nhưng dù đã rất nhuần đến ngày phỏng vấn chính thức, khi đèn sân chiếu thẳng vào người, Mạc Cự Hàn có hoảng
Anh nhìn quanh khán phòng.
Tôi tay lên, mỉm khích lệ.
Thấy tôi, mắt anh dần trở vững vàng
Buổi phỏng vấn cùng thuận lợi.
Nhưng ngay khi chương trình sắp kết thúc, MC bỗng nở nụ cười tinh quái:
"Nhiều fan mò về chuyện tình cảm của tôi thay họ hỏi một câu anh có người mình thích chưa?"