Mỹ Nhân Ngốc Nghếch
1
“Xin lỗi cậu, tớ lỡ làm trà sữa lên bài thi của cậu rồi… Môn Toán của cậu phải bị điểm 0 Xấu hổ quá đi mất… Giờ phải làm sao đây, hu hu…”
Tiếng chuông thúc kỳ thi vừa vang lên, Triệu Thanh Thanh liền đứng vươn vai.
Cốc trà sữa tay cô ta “vô tình” nghiêng nhẹ một cái, rơi trúng vào bài thi của tôi một cách xác đến ngờ.
Trà sữa thi nhau trào ra khỏi cốc, tràn lan theo mép làm ướt nhẹp bài thi và cả
Tôi chưa kịp miệng.
Triệu Thanh Thanh lập rơi vài giọt “ngọc trai nhỏ”, vừa khóc nhải: cả là do tớ quá Nhà nghèo không biết phép tắc… đầu tiên được uống trà sữa, vui nên quên mất là ngồi sau lưng tớ… Gây ra họa lớn rồi…”
của cậu bị bẩn rồi… Tớ khóc không quyết được gì, nhưng tớ không thể kiềm được…”
Tôi nhìn cô gái đang khóc sướt trước mặt, trong lòng thầm trợn mắt.
Trường tôi tham gia chương trình hỗ trợ giáo dục, chọn vài học sinh nghèo từ vùng sâu vùng xa đến học trao đổi.
Triệu Thanh Thanh chính một trong số đó.
Hôm nay là ngày đầu tiên cô ta vào lớp, lúc tự giới cô ta nói: “Tớ là con gái nhà quê, từ nhỏ thông minh… Hàng xóm gọi tớ là ‘mỹ nhân ngốc nghếch’, mọi người cũng có thể gọi tớ nha, tớ không giận
Triệu Thanh Thanh có làn da trắng, vẻ ngoài ngoan có thể xem một “tiểu mỹ nhân”.
Vì lòng thương hại trỗi dậy, trong lớp đều rất nhiệt tình với cô ta, tặng không ít đồ dùng học tập và đồ ăn
Ly trà sữa trong tay cô ta là do tôi đặt từ ngoài trường mang vào.
Lúc cho Triệu Thanh Thanh, cô ta xúc động đến mức rơi nước mắt.
Ai ngờ vòng vo thế cuối cùng không sót một giọt, tất cả đều “uống” bài thi của tôi.
Giáo viên coi thi lập chạy đến tra tình hình.
Bài thi của tôi bị trà ngấm đến nhàu nát, dính chặt vào nháp thành một cục, hoàn toàn không cách nào cứu vãn.
Tôi chẳng thèm để ý Thanh Thanh, hỏi giáo viên coi thi: “Thầy em có xin thêm mười phút để chép lại đáp án
đầu: “Đây là kỳ thi liên trường, số lượng phiếu trả lời được phát cố định. Hơn nữa, thời gian thi đã hết, làm thêm sẽ bị coi là gian lận.”
không đường lui, các bạn khác đều tiếc nuối.
“Tiếc thật đấy, Hứa Tầm học giỏi thế, lần này chắc chắn có khả giành thủ phố, giờ thì tiêu rồi.”
“Ừ, mất dù mấy môn sau có được điểm tuyệt đối vô
Triệu Thanh vừa khóc vừa nức nở: “Hậu quả trọng vậy sao? Xin lỗi cậu Hứa Tầm… Tớ ngốc quá, thật sự không phải cố ý đâu…”
Nếu tôi không khóe môi cô ta khẽ cong lên, còn có thể tự an ủi rằng ta thật.
Tôi dài: sao, một kỳ thi trường thôi, tôi tha lỗi cho cậu.”
“Thật hả? Cậu tốt bụng luôn á……” – Triệu Thanh Thanh nói được một nửa, còn chưa kịp nước mắt.
đã cầm lấy nửa ly trà sữa còn lại, úp ngược miệng ly xuống.
Trà đổ ào ào, nhanh như chớp đổ lên thi Triệu Thanh Thanh.
mặt cô ta lập biến xanh.
Chiếc ly nên một đường cong hoàn hảo trong không khí rồi gọn vào thùng rác.
Tôi rút giấy lau sạch ngón tay, mỉm cười: “Bạn Triệu này, lỡ tay làm ướt bài thi của cậu rồi, mong cậu thông cảm. Người thông minh đôi khi cũng chuyện ngốc nghếch thấy đúng không?”
Triệu Thanh Thanh cắn chặt môi như sắp vẫn phải cố gắng làm ra vẻ
“Cậu nói đúng… Tớ sai trước, sao trách cậu chứ…”
rõ ràng đã bắt gặp nhìn qua trong mắt cô ghen tị và căm ghét.
Một tuần sau, kết quả kỳ thi liên trường được công
Tôi được 557 điểm, đứng thứ ba… trong
Thẩm Gia Mộc là đứng đầu cũng là thủ khoa toàn tỉnh.
Thế cậu lại chẳng tỏ vẻ gì là vui mừng, ngược lại còn cầm bảng điểm của tôi lên xem:
“Đề lần không khó, tớ cứ nghĩ cậu mới là người đứng đầu cơ.”
Tôi chỉ cười nhẹ, không nói gì.
Nếu cộng thêm 150 điểm thi Toán, đúng là tôi thành khoa.
Nhưng trên đời này không có chữ “nếu”, tôi cũng không để bản thân chìm đắm trong giả thiết hão
“Toán… không á?”
Thẩm Gia cúi đầu nhìn bảng điểm, cau mày.
Vì chúng tôi không thi cùng phòng cậu không hề biết chuyện gì đã xảy ra trong giờ thi Toán.
Tôi cũng chưa từng kể ra việc Triệu Thanh Thanh làm đổ trà sữa lên thi của tôi.
Người biết chuyện này, cùng lắm mươi mấy người có mặt trong hôm đó.
Tôi vẫn muốn chừa cho Triệu Thanh thể diện.
Nhưng cô ta lại không biết điều, cứ tự tìm đường chết.
Tất cả tương tác giữa tôi và Thẩm Gia Mộc đều bị cô ta nhìn thấy.
Cô ta mím môi, đột nhiên khóc nấc lên trước người:
“Hứa Tầm, xin lỗi… tưởng sau khi trút giận xong thì mọi chuyện sẽ xong xuôi… Ai ngờ vẫn để bụng… Tớ vốn đã ngốc, giờ thật sự không biết phải sao
Ánh Thẩm Gia Mộc đảo lại tôi và ta, môi động: “Là vì ta?”
Mười mấy năm ăn ý khiến tôi lập tức hiểu ý cậu ấy, tôi gật đầu: “Ừ.”
Thẩm Gia Mộc tức dậy, sải bước dài đi thẳng tới chỗ ngồi của Triệu Thanh Thanh.
Gió nhẹ lướt qua, khẽ mái tóc và tà áo phục của cậu Ngũ quan sắc nét, góc nghiêng thanh tú như tranh vẽ.
Nam thần học bá nổi tiếng khắp trường đang tiến về mình, Triệu khích đến run rẩy, tai đỏ hồng sắp bốc
ta e cúi đầu, ngón tay xoắn lấy nhau như vặn bánh quẩy.
“Anh Thẩm anh không cần vì em ra mặt Tuy em ngốc thật, em rất kiên cường
Thẩm Gia Mộc cúi đầu nhìn bảng điểm trong tay cô ta, khẽ gật đầu ra chiều tán thành:
“Người ngốc như cô mà còn sống được tới giờ, ở một góc độ nào đó đúng là… cũng coi như kiên cường thật.”
Triệu Thanh Thanh không thể tin ngẩng phắt đầu lên, mắt to bằng hạt rơi bộp, làm ướt cả bảng điểm.
Tổng điểm hơn hai trăm nổi đèn neon.
“Phụt…”
Có người không ôm miệng cười nghiêng ngả.
Bọn đã quên không nhắc Triệu Thanh Thanh một
Khác với vẻ ngoài điềm đạm miệng lưỡi của Thẩm Gia Mộc… cực kỳ độc. Đã mở miệng là nhắm thẳng chỗ đau mà đâm.
Còn làm với cậu ấy? Chẳng khác nào mang bong bóng ra đâm vào đinh sắt—may thì chỉ xì hơi, xui thì xác.
“Anh ghét em em quá ngốc sao…? Xin lỗi… IQ phải thứ có thể tự quyết Em sẽ gắng học hành thật chăm chỉ, để thi cùng một trường đại học với anh Thẩm…”
Phải nói, tâm lý Triệu Thanh Thanh thật sự rất mạnh.
Chỉ trong chớp mắt khô nước mắt, chớp chớp đôi mắt to cười ngọt với Thẩm Gia Mộc.
Thẩm Mộc lắc đầu:
“Cô đến cả điểm cao đẳng còn không đủ.”
Còn chưa nói đến chuyện đỗ đại học với học bá hệ Thanh Bắc nữa cơ…
(*) Bắc là cách viết tắt chỉ hai trường đại học danh tiếng Thanh Hoa và Bắc Đại (Đại học Kinh).
Thanh Thanh như vỡ thành trăm mảnh, lần này là khóc thật nức nở không dừng lại được.
Lý Thành – “đầu gấu” của lớp – đập bàn đứng giọng điệu mỉa mai:
“Xì, học sinh vừa đến đã bị bắt học đường à? Trình độ bá cũng chỉ đến thế thôi. Thanh Thanh, sau này có bài nào không hiểu hỏi tôi dạy cho.”
Triệu Thanh lập tức nín khóc mỉm cười, làm giọng ngọt ngào:
“Cảm ơn anh Lý Thành đã em~”
Rồi không quên liếc tôi đầy khiêu khích:
cần mỗi ngày tiến một điểm, chưa năm là em thể thi được hơn 700 điểm!”
Cả lớp đồng loạt bị sự tự tin của làm cho choáng váng.
còn gật đầu cách nghiêm túc, rồi vỗ vỗ vào bên
“Vậy cậu qua đây ngồi nhanh lên, tớ giảng cho cậu.”
Triệu Thanh bước với dáng nhàng, tung tăng. Ánh mắt vẫn lưu luyến nhìn theo Gia không
Không biết đâu ra can đảm, ta đột xoay lại, ngay trước mặt cả lớp lớn tiếng thề thốt với Thẩm Mộc:
“Anh Thẩm ơi, rồi có một ngày em đủ xứng với anh! Anh nhất định phải đợi em nha!”
Thẩm Gia Mộc bị làm phiền mức hết cách, đầy chán ghét:
“Nơi hợp với nhất là bệnh viện tâm thần.”
Triệu Thanh Thanh không thể tin được trên đời lại có đàn vô tâm đến vậy, mím môi, nước mắt lại sắp trào ra.
Nhưng Gia Mộc chẳng để ý đến cô ta nữa, quay về chỗ ngồi, tôi giảng sai.
Tôi trêu “Thủ khoa thành phố mà còn cần tớ bài
Thẩm Gia Mộc thản nhiên đáp: “Tớ chỉ muốn cậu chuyện với tớ nhiều hơn thôi.”
Lời thính thẳng thừng khiến cả lớp nhốn nháo, không chốc tràn sự mập mờ ngây tuổi học
Triệu Thanh Thanh lập tức ngừng khóc, ánh căm hận nhìn chằm vào tôi, tròng mắt đầy tia máu đỏ, trông kỳ đáng sợ.
Lý Thành đảo mắt, vội đè tay lên vai ta:
“Thôi nào, nào nào, tớ cũng giảng bài cho cậu.”
Như thể đang cố chọc tức tụi tôi, tiếng thảo luận bài Triệu Thanh Thanh và Lý Thành vang lên lớn bất thường.
Cô cố ra sức vờ dễ thương, đủ kiểu ra vẻ, cứ như chỉ cần Thẩm Gia Mộc ghen với Lý mọi chuyện thay đổi.
Tiếc thay…
Không ai quan tâm.
Chương ai không load truyện thì copy link ra trình duyệt ngoài bật danh rồi dán link vào lại đọc giúp MÈO