Lời vừa ra, ta lập tức hoảng hốt miệng lại — nhận ra mình đã lỡ lời, tự khai luôn rồi.
mắt mọi người trong nhìn Triệu Thanh lập tức thay
hỏi có camera làm gì vậy?”
“Không phải muốn báo công an Gọi đi chứ, để cảnh đến làm rõ vụ này.”
Tâm lý Triệu Thanh Thanh bắt sụp
Dù vậy, cô còn hy vọng mong nhất không chịu nhận chuyện lấy trộm USB.
“Các người đừng có vu giỏi thì đưa ra bằng chứng thật đi!”
Tôi mỉm cười:
“Bằng chứng hả? Đương nhiên là có rồi.”
Mặc dù trong văn phòng giáo viên không lắp camera để bảo vệ riêng của giáo
Nhưng những khác trong trường thì đều nằm trong phạm vi giám sát.
không thể chứng minh tận Triệu Thanh Thanh đã trộm nhưng thông qua nhất có thể lần quá trình cô ta xử lý chiếc USB
Từ lúc sự việc xảy ra đến giờ mới chỉ hơn nửa tiếng.
hoặc là vẫn đang ở người cô ta, hoặc đã bị vứt ở đâu đó trong khuôn viên trường.
Chỉ cần truy ra hành tung của Thanh Thanh trong mười mấy phút đó, mọi chuyện sẽ được tỏ.
“Hứa Tầm, cậu…!”
Triệu Thanh Thanh nghe xong suy của tôi, đến mức lao tới cắn tôi một cái.
Nếu mắt có thể giết chắc tôi đã chết đến lần dưới ánh nhìn của cô ta.
Thầy giáo Toán đã đứng vững lại, giọng khàn khàn:
sẽ đi kiểm tra camera ngay. Thanh Thanh, đi với thầy.”
“Em không đi!!”
Triệu Thanh cùng cũng thế nào là đào hố chôn mình”, hốt lùi lại liên tục.
Nhưng các bạn học chẳng ai cô ta đẩy cô ta đến phòng sát.
Hệ thống camera ghép lại tạo thành một chuỗi hành động trộm cắp hoàn chỉnh ——
Nửa tiếng trước, Triệu Thanh lén bước ra khỏi văn phòng, không lớp ngay mà đi một theo
Lúc xe rác đang thu gom rác, nhân bên cạnh tập trung làm việc nên không ý xung quanh.
Thanh Thanh từ trong túi ra một vật, ném thẳng xe rác.
Dưới ánh nắng, vật đó lóe lên ánh kim loại.
Thầy Toán lập tức bấm nút tạm dừng, mắt sáng
“Đó chính USB của tôi!”
Thầy hải chạy ra phòng giám sát, đi chặn xe rác. Nhưng chỉ lát sau đã thất thểu quay về.
“Xe đi mất
Nếu Triệu Thanh Thanh ngay từ đầu chịu thừa nhận, bớt đi khoảng gian lãng phí, có khi vẫn còn kịp ngăn chiếc xe lại.
bạn học xúm lại an ủi thầy giáo đang thất thần.
khóc to tiên lại là… Thanh Thanh.
“Là do tớ ngốc quá… không nhận ra là USB! Tớ tưởng là rác nên tiện tay ném giúp thôi…”
Lý do ngụy biện vụng về này, đương nhiên chẳng thể lừa nổi ai trong lớp.
“Đồ thần kinh, thì trộm, còn bày đặt nói nghe cho đẹp mặt.”
ai nhìn kim loại mà tưởng là rác không? Biện minh thì phải cho hợp lý chút chứ?”
“Còn tự xưng nhân ngốc nghếch? Tôi thấy rõ là vừa ngu vừa độc.”
Dữ liệu trong USB không chỉ tâm của thầy giáo, là hy vọng nâng điểm của cả lớp.
Cả đám xôn xao mắng chửi, khiến tức đến mức mặt đỏ bừng:
“Tớ đã giải thích là tớ biết đó là USB rồi mà! Sao các cậu cứ ép người đáng chứ?! Anh Thành, mau giúp em với~”
Nhưng của Lý Thành lúc này cũng chẳng tốt là
bố: chỉ cần tổng điểm vượt 300, bố sẽ thưởng cậu ta 50 triệu.
Vậy quay quay lại, Thanh Thanh làm mất bộ đề ôn của thầy
Không đề ôn, với thành như hiện tại của cậu đừng mơ qua mốc 300.
ra là… Thanh đốt sạch 50 triệu cậu ta.
Nghĩ đến đây, giọng tanh, đầy bực bội:
“Mẹ kiếp, ngu như lợn, đừng có nói chuyện với tao!”
Ngay cả “cún trung thành” duy nhất cũng quay lưng lại, Triệu Thanh Thanh chỉ biết gào khóc thảm thiết.
Dù nhân chứng vật chứng đầy đủ, nhưng nhà trường vẫn không đuổi học Thanh Thanh.
Vì ta là học sinh nghèo phân về theo diện hỗ trợ giáo Dưới áp lực chính sách, hiệu trưởng có thể khuyên mọi người nhẫn bỏ qua.
Thêm USB tuy quan trọng nhưng giá trị vật chất lại thấp, tài liệu bên trong lại không thể định giá bằng tiền, toàn không đủ điều kiện khởi tố hình sự.
Vậy nên, chuyện này… có thể bỏ qua.
Đến kết quả kỳ thi liên tỉnh được điểm mọi người đúng như dự — không mấy khả
Triệu Thanh lập tức “chuột chạy qua đường”, thấy cũng muốn mắng chửi một câu.
Càng nực cười hơn là, tôi học bật, cộng thêm lần xích mích trước Triệu Thanh Thanh ngày càng nhằm vào mà chuyện. vào việc nhà trường thể đuổi học cô của mỗi lúc một quá đáng.
Đồ đạc ngăn bàn tôi thế mà biến mất không rõ nguyên
Khi thì tập tập ai đó đổ mực đỏ loang lổ, bên trên chi chít lời nguyền rủa; là bài làm xong dưng cánh mà bay, khiến phải viết tập tận mấy
Dùng đầu ngón chân biết là ai giở trò.
Tôi quay đầu nhìn về phía Triệu Thanh Thanh.
Cô theo xạ cúi vờ cầm sách Ngữ văn lên che mặt, sau lại cảm thấy làm vậy quá lộ bèn ưỡn ngực, trừng mắt hỏi tôi:
“Cậu nhìn vậy? Ghen tị vì tớ xinh hơn cậu à?”
Tôi tít mắt, trả lời:
“Ừ đúng rồi, mặt to hơn cả lớp cộng lại, không nhìn kỹ thì quá.”
Giọng nói tôi không lớn không nhỏ, vừa đủ để cả lớp nghe
Triệu Thanh Thanh nổi gân xanh, mắt sắc lẹm như rót độc.
Tin vui ta cuối cùng cũng hiểu ra tôi kiểu “dễ bắt nạt”, nên miễn cưỡng dừng việc trả đũa tôi lại.
xấu là: Cô ta đầu đến Thẩm Mộc.
Chuyện là thế này.
Trường tôi mỗi học kỳ đều tổ chức hoạt động du học ngắn ngày, thường kéo dài từ đến năm ngày.
Cả lớp chẳng còn tâm trí hành, đã sớm xong đồ ăn và đồ dùng cá nhân.
thường lệ, tiện quản mọi người được chia thành từng nhóm nhỏ ba
Riêng Triệu Thanh Thanh… không ai muốn chung nhóm với cô ta.
Thế là cô ta dày chạy đến Thẩm Gia Mộc:
“Anh Thẩm ơi~ Em có thể ở cùng nhóm mấy người không? Em chịu lắm, việc gì cũng được!”
Thẩm Gia coi như không nghe thấy, xem cô ta như không khí.
Nhưng cô ta vẫn không chịu bỏ lại lóc với cô chủ
Cô chủ nhiệm đành bất lực, dặn Thẩm Gia cố gắng nhẫn nhịn một chút.
Triệu Thanh trong lòng vui như trẩy hội, mình đã tranh thủ được cơ hội ở cạnh Thẩm Gia Mộc.
nhưng, khi vừa bước lên xe buýt mà nhìn thấy tôi, sắc mặt cô ta tức sầm xuống:
“Sao cậu ở đây?!”
Tôi ngẩng đầu, tháo tai nghe xuống: “Không chính cậu năn nỉ cô chủ để được vào tôi à? Tôi cứ tưởng cậu cố tình muốn anh trai chị gái thay bỉm cho cơ đấy, em–gái–nhỏ.”
Lời trêu chọc nửa thật nửa đùa của tôi khiến cả xe bật cười ầm ĩ.
Bị bao nhiêu ánh mắt dồn về, mặt Triệu Thanh Thanh đỏ như gấc.
Cô ta trừng mắt lườm tôi một rồi tối phịch xuống bên trái miệng lẩm câu không sạch sẽ.
du học mấy ngày này chẳng mấy vui vẻ.
do rất đơn giản: Triệu Thanh Thanh là chuyên gia… không khí.
Tôi định gọi trà sữa thì ta lên giọng:
“Ui, cậu đúng là biết tiêu tiền Dám gọi ly trà sữa hai chục nghìn, tiền đó đủ tôi ăn hai ngày luôn
Tôi đề nghị cả nhóm đi dạo bảo tàng, cô ta tỏ vẻ chạnh lòng:
“Thật ngưỡng mộ ghê… Muốn đi đi tới đó… Tôi từ nhỏ đến lớn chưa từng bảo hay nhà thiếu là gì… Dù có cố cả đời cũng thể với tới tầm cao cậu đâu…”
Câu nào cũng dính đến tiền, nói như tôi là loại con gái mê thích khoe còn bản thân thì đóng vai một đóa hoa nhỏ bạch, biết tiết kiệm, biết kham khổ.
Tôi bật cười vì tức.
Còn kịp đáp trả, Thẩm Gia Mộc đã đặt luôn đơn trà rồi kéo tay tôi đi về phía taxi:
“Đi, chúng đến bảo tàng.”
Thanh Thanh lại, chân giẫm giày bệt vội vã đuổi
“Anh chờ với~!”