1
và hôn phu đã nửa tháng không gặp mặt, tin đồn liên tục truyền đến tai tôi.
Ngay cả khi đứng bên đường đợi xe, cũng nghe được người ta đang ca chuyện anh ta tình.
“Nghe chưa, dạo trước ép một chiếc máy bay phải hạ cánh đấy.”
“Giờ cậu mới hả? Cậu ấm nhà họ cãi nhau với bạn gái, tức nên mới ra chuyện đó đấy.”
“Ui chao, không biết là cô gái thế mà lại được vinh dự như thế.”
thể một tay vô hình từ trên tát thẳng vào mặt
Tôi nhắm mắt lại, cố nén cơn giận trong lòng xuống.
Cuối cùng tài xế cũng lái xe đến, thấy sắc mặt anh ta toát cả mồ hôi lạnh.
không còn tâm trí truy cứu chuyện tài xế đến trễ, chỉ nghĩ đến chuyện của Lâm Tận.
Hôm nay là tiệc do An tổ chức, mời bạn giới đến ăn một cơm.
Trong nhóm chat, An Ngọc nhiều lần dặn tất có mặt, Lâm Tận không gì, nhưng cũng không từ chối.
Tôi chỉnh lại mặt rồi bước vào nhà hàng, dù giận Lâm Tận, nhưng chuyện đợi bữa tiệc hẵng nói.
Lâm Tận biết xấu hổ, nhưng tôi vẫn rất coi trọng thể diện.
Khi đến cửa phòng riêng, giọng của Bác vang ra.
“Cô gái đó là người mẫu, đi diễn khắp nơi, anh Tận cứ bay đi bay theo cô ta.”
“Nghe dạo cô ta dỗi, chạy sang Anh rồi, anh Tận cũng huỷ liền mấy cuộc để đi dỗ dành.”
“Anh ta thậm cùng cô gái đó xếp tiệm trà sữa suốt hai tiếng.”
Tôi giả không nghe thấy, mặt không xúc đẩy cửa vào.
Thấy tôi vào, Ninh Bác lập tức im bặt.
“Chị dâu.”
Tôi gật cái, coi như chào
Hôm nay là buổi tụ họp nhỏ trong giới
Phòng bao có tám ghế.
An Ngọc - người tổ chức, Ninh Bác, người ồn khi ngồi xuống rồi.
Trên ghế sofa còn đang chơi bài.
Chỉ thiếu Lâm
Tôi và An Ngọc trò chuyện đôi chút thì Lâm Tận đẩy vào.
Nửa tháng không gặp, Lâm Tận vẫn là dáng vẻ đó, điềm tĩnh và cao quý.
Anh ta ngồi bên cạnh tôi, thuần thục tráng ly, đĩa giúp tôi.
Khác hoàn toàn với hình tượng liều lĩnh vì cô gái kia Ninh Bác kể.
Tôi liếc anh ta một cơn cũng dịu đi đôi chút.
Không đang ăn được bữa, cửa phòng bao bị gõ.
Một phụ nữ mặc nửa đồ mascot bước vào.
Cô ta đội mèo, chân mang vớ lưới gợi nhất.
Trên người là đồng phục váy ngắn, mà trên mặt lại đeo mặt nạ giả rất giống thật.
kín nửa hở, tạo giác khiến ta tưởng tượng không thôi.
Ngay lúc cô ta xuất cơ thể Lâm Tận bên cạnh tôi cứng đờ.
Không quanh anh ta lập tức trở nên nề.
cô em xinh quá, từ khách sạn đến à?”
Ninh lắm lời, tuy hôm nay là dịp gỡ nên chắc chắn anh ta không làm gì quá đáng, nhưng miệng thì vẫn không chịu để yên.
Cô gái mặc đồ mèo có vẻ hơi lúng túng, nhưng ánh vẫn không rời khỏi Lâm
ta giọng nay là lễ kỷ niệm của quán bọn em, chọn ngẫu nhiên một khách nam để tham gia động.”
thì được, chứ tham gia mấy trò này trước mặt bọn thì mất quá.
Ninh Bác cũng im bặt.
An Ngọc sớm đã tỏ vẻ không vui, đang tiệc tùng nghiêm túc lại có người vậy hiện, liền rút thoại định gọi cho quản nhà hàng.
Ngay cô sắp không biết nên xử trí ra Lâm Tận đứng
“Tôi tham gia.”
Nói xong, anh ta thậm chí không thèm nhìn tôi một cái, bước rồi nửa ôm lấy cô rời
việc ra quá đột ngột, đến khi mọi người kịp phản ứng thì phòng bao đã đóng lại.
Căn phòng lập tức rơi vào yên lặng đến kỳ lạ.
cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía chờ xem phản ứng.
Tôi chậm gắp một miếng giò heo, món đó giờ không ai động vào.
“Món này ngon đấy.”
Tôi vừa nói xong, mọi người như trút được nặng, ai nấy đều hùa theo khen món ăn.
Ninh Bác nịnh nọt: “Ngon thật, chị dâu ăn nhiều một chút, dạo này trông chị đi rồi.”
Tôi đặt xuống: “Món ngon thì ngon, nhưng tôi không ăn.”
Không khí lại rơi vào tĩnh lặng đến kỳ quái, cũng chẳng còn tâm trạng mà tiếp tục ăn uống.
Tôi để lại câu “Tôi đi rồi rời phòng.
2
Tôi gọi cho Lâm Tận, ta tắt máy. nhìn chằm chằm vào tin nhắn anh ta gửi.
【Mộng Kiều, anh việc gấp.】
Tôi cười nhạt, gấp sao?
Chơi với con gái người mà gọi là việc gấp à?
Tôi và Lâm Tận quen nhau mười sáu năm, gọi là thanh mai trúc mã cũng sai.
tôi mười tám tuổi, bên gia đình thuận đẩy thuyền, liền đính hôn với nhau.
Vốn dĩ là chuyện liên minh đôi bên cùng mạnh, Lâm Tận cũng từng có kiến gì.
Nhưng ta lại ra cái “gặp được chân ái” thì thật hết hứng thú.
Tôi lập tức gọi điện cho ông nội ta để mách.
Thêm chút mắm ông cụ ho liên tục.
hôm đó, tôi không thấy Lâm Tận một thời
Nghe nói anh ta bị ông nội đánh mấy dự án tay cũng bị chia đi một từ đó chẳng còn nghe thấy gì về anh ta cô tình nhân kia nữa.
Nhà tôi xem như lòng với quả này, nhưng không lại có không hài tìm tôi.
Mỗi tháng tôi đều tổ một bữa tiệc, vừa để tạo quan hệ, vừa mọi người có cơ hội kết nối.
Tháng này là trên du thuyền, danh sách khách mời tôi hiếm khi xem qua, đều do ký lo liệu.
Không ngờ lần này, tình nhân nhỏ của Lâm Tận cũng lẻn được
thuyền có một quán bar nhỏ, tôi và mấy chị em thân thiết xem một idol đang hot hát và sân khấu.
ấy chỉ mới ngoài hai mươi, dù trong trường thế cũng không giấu nổi ánh sáng trong đôi mắt.
đang xem rất chăm chú thì một người phụ nữ cao ráo đứng chắn
cần liếc một cái, tôi nhận ra ngay ta chính là “cô gái mèo” hôm đó – tình nhân nhỏ của Lâm Tận.
Cô ta đứng nhìn tôi từ trên cao, môi chặt, ánh mắt đầy kiêu người ta khó chịu.
Tôi ngơ ngác: Gì vậy? Cô là
ai vậy, thấy chắn tầm nhìn người à?”
Từ Tử Tần là người tính, đang trai đẹp hăng say thì gần như muốn đẩy tình nhân nhỏ của Lâm Tận sang một bên.
Giọng kiêu kỳ vang lên: “Tôi là Tần Vị Miên.”
Tần nhìn tôi, như thể hỏi: “Cậu không?”
Tôi lắc đầu. Cô ấy lại nhìn sang người khác.
Khi tất cả đều đầu không biết, Tần bỗng đứng phắt dậy, đẩy mạnh Tần Vị
“Cô bị gì vậy, cái thứ Bảo vệ, lôi cô ta ra ngoài!” Tử Tần sức không mạnh lắm, chỉ khiến Tần Vị Miên lảo đảo một cái.
Nhưng cô ta cũng không phải hoa trắng nhỏ” dễ bị nạt mà không phản vung tay cái đẩy ngược Từ Tử Tần ngã xuống đất.
Tôi đưa lên trán thở dài.
Tử Tần không kiểu người dai trả thù nhưng tuyệt đối là kiểu nhớ lâu quên.
này chắn dễ bỏ qua.
Quả nhiên, mấy chị em bên cạnh tôi đều đứng cả Tử Tần thì trực tiếp cầm rượu lên.
Ngay khi Tử Tần chuẩn bị nổi khùng, Tần Vị ngẩng cao đầu, lạnh lùng lên tiếng:
“Lý Kiều, nếu tôi xảy ra chuyện trên địa bàn của cô, Lâm sẽ không tha cho cô đâu.”
Giọng cô ta đầy tự tin và kiêu ngạo, như thể chắc gì mình nói là thật.
không sợ chẳng tin ta sẽ ta mà đối đầu với tôi.
Nhưng tôi vẫn ngăn lại.
Để Tần và Tận thù vì chuyện này thì đáng, có gì thì xuống thuyền rồi tính tiếp.
Rõ Tần Vị Miên nhắm vào đành dỗ Tử và mấy chị em khác đi khác, sau đó mới đối mặt với cô ta.
Cô ta vẫn đứng cao hơn nửa cái đầu, thì mảnh mai, ngoại hình cũng nổi bật.
Trông chẳng kiểu mà Lâm Tận sẽ
“Lâm không yêu cô.”
mím môi, mỉm cười: “Rồi sao
Như thể không ngờ tôi lại bình tĩnh như Tần Vị Miên ngẩn ra.
“Cũng tại cô, A Tận bị ông nội việc mới trục trặc, cô ra những chuyện đó mà còn giả vờ không có gì
Tôi vào mắt ta, từng chữ rõ ràng: “Tất cả những chuyện đó là do Lâm Tận tự chuốc lấy, không có mà còn đi ngoại tình.”
📖 Hướng dẫn Linh Truyện bằng trình duyệt ngoài (tránh lỗi):
-
Nhấn truyện trên Facebook.
-
Nhấn dấu ở góc phải trên màn hình.
-
Chọn "Mở bằng duyệt bên ngoài" hoặc "Sao chép liên kết".
-
trình duyệt ngoài (Chrome, Safari...) → Dán link vào đọc
Cách giúp tránh bị trang, không load được truyện.
