Ngậm Thìa Vàng, Cắn Lại Thì Vỡ Mồm
5
Mẹ của Lâm Tận một minh tinh nổi thời trẻ, có lẽ nhà họ Lâm di kiểu “đầu óc vì yêu mù quáng”, vì cha Lâm Tận từng bất chấp gia đình phản đối để cưới bà ấy bằng được.
Không ngờ vừa cưới chưa được bao lâu, ông đã tình, còn dẫn về hai con riêng.
Có lẽ vì tình yêu thời trẻ quá mãnh liệt, nên mẹ Lâm vẫn không thể chấp nhận
sống vì yêu, một khi mất đi tình yêu thì chẳng gì
Tính mẹ Lâm thay đổi hẳn, như cả thế giới đều nợ bà ấy, không chịu được thấy người khác
Huống hồ nhà tôi lại quá hạnh phúc, hai nhà liên hôn, luôn có người mang mẹ ra so sánh với bà ấy, khiến bà ấy ôm hận trong lòng bao nay.
Tần Vị Miên dường như không hiểu tình hình, còn hùa theo: “Phải đấy, mặc trên người cô Lý—”
“Bốp—!”
Chưa để cô ta nói hết câu, mẹ tôi vung ấm trà ném ngay bên
Nước nóng và lá trà văng tung tóe cùng với mảnh vỡ, bắn khắp chân Tần Vị Miên.
như cô mà cũng đòi bình phẩm con gái tôi à?”
khách phăng phắc, tôi tiếng cửa mở ở trên, không lâu sau đã trai đứng bên lan can hai, lặng lẽ nhìn mà không gì.
Không trong phòng lập trở nên ngạt, Tần Vị Miên sợ đến mức không dám hé răng, Lâm Tận thì nhắm mắt lại.
Mẹ anh ta bị câu nói của mẹ tôi đụng trúng tim đen, mặt lúc đỏ lúc tái.
“Bác gái, hôm nay cháu đến là để xin lỗi, chuyện này là lỗi của cháu. Bác cũng nhìn cháu lớn lên từ nhỏ, sau này Mộng Kiều chính em gái ruột của cháu.”
Trong cảnh này, Tận vẫn giữ được vẻ tĩnh, nhưng lời vừa dứt, liền nghe thấy tiếng cười từ tầng trên vọng xuống.
“Mộng Kiề không thiếu anh trai, xin lỗi thì thể hiện ý một
Lâm Tận ngước mắt nhìn lên, ánh mắt u ám.
“Mẫu phẩm Lâm Thị mùa hoãn phát hành nửa tháng.”
Tôi nhìn chằm vào đôi dép, không nói gì.
Lâm Tận nhìn anh tôi, nhưng tôi nhận ánh mắt anh tôi vẫn luôn đặt lên người tôi.
không phản ứng một lúc anh tôi mới lên tiếng: “Chưa đủ.”
Phòng khách lại chìm vào im lặng.
Ngay lúc tôi bắt thấy mất Lâm Tận mới lên tiếng lần nữa:
“Dự án cuối tháng này, tôi rút lui.”
ngẩng đầu lên, nở nụ cười
“Anh cũng nỡ thật đấy.”
Không anh đáp, tôi người ra sau, nhìn kẻ đàn ông trẽn này: “Đã mẹ anh đến xin lỗi, vậy thì bắt đầu đi, đừng lãng phí thời gian nữa.”
Lâm Tận đứng dậy, mẹ anh ta miễn cưỡng đứng theo.
Nhưng Vị Miên thì không chịu nổi nữa.
“Lý Mộng Kiều, cô đừng có được nước tới! A đã nhượng bộ thế rồi!”
Tôi nhìn cô ta cười khinh khỉnh: “Không muốn thì mời về.”
“Tần Vị Miên!”
Lâm Tận quát một tiếng, Vị Miên cố kìm mắt, dậy.
Tận trước mặt tôi, phía sau là Tần Vị Miên.
Nhìn cả ba người nghiêm túc đầu tôi, thật buồn cười.
Là tôi đã thấp Vị Miên, đánh giá cao Lâm Tận, và quá coi sức mạnh của một người yêu”.
Anh ta thật sự nghĩ rằng bồi thường chút ích, nói câu xin là mọi chuyện sẽ xong sao?
Nếu tình quan trọng đến vậy, thì mất mát một đâu có
Khi họ Lâm rời đi, Miên là người đi sau cùng.
Cô ta đỏ hoe, nói rằng nhớ kỹ nỗi nhục hôm nay.
Tôi nhún vai, cứ nhớ, nếu có thể nhớ cả đời thì cũng coi như cô ta
6
Tận đã bộ, đạt được thỏa thuận với anh tôi sẽ không gây dễ cho anh ta, yên quay về đấu đá với Lâm Nghiệp.
Nhưng kể cả khi anh không trở, không có sự hậu thuẫn từ nhà phận chính thức của Lâm Tận cũng chẳng có lợi thế gì con riêng.
Nghe nói chuyện hủy hôn khiến Lâm vô cùng thất vọng về anh ta.
Lần này, Vị Miên thật sự danh chính trong giới ai ai cũng biết Lâm Tận vì cô ta mà chống lại gia tộc.
Còn trở một trò cười.
Tất nhiên là họ dám hiện trước mặt được dịp cười nhạo tôi thế này, đúng là lần đầu tiên.
Vị Miên cố ý tránh mặt tôi, nhưng ngờ Tử Tần lại hẹn cả chúng cùng một bữa tiệc.
Hôm nay Tử Tần bảo sẽ cậu trai hát nhảy nọ, tôi vẫn còn hứng thú với đôi mắt
Nhưng vừa đến tôi đã thấy Tần Vị Miên trong chiếc váy rực.
Bên cạnh cô ta vây quanh vài nữ nhỏ, rõ ràng cô là tâm, đang gì đó mà cười rũ
Tôi đang do không biết có quay đầu đi không thì một bàn tay đặt lên vai tôi.
Tử Tần ghé sát tai tôi thì thầm: “Hôm nay chị giúp em trả thù.”
Chưa kịp để tôi phản ứng, Tử Tần đã nhanh nhẹn cầm lấy một chai lắc mạnh cái rồi chĩa thẳng về phía Tần Vị Miên.
“Chào buổi tối mọi Hôm nay nhân vật chính trong kiện ‘máy bay bị hoãn’ – cô Tần đây – đã vinh hạnh đến dự tiệc! Cả nhà hoan nghênh nào!”
Tử Tần mọi người lập tức đổ dồn nhìn sang. Trong ánh đèn mờ của quán mặt Vị Miên bừng rõ rệt.
Ngoài Tử Tần ra, chẳng ai vỗ tay hoan hô, ai cũng thì thầm nhỏ nhìn cô ta.
“Đã không hoan nghênh cô vậy để tôi thay mừng
Tử Tần cười rạng rỡ, ra hàm răng rồi chai về phía Tần Vị Miên.
Cái lên khi nút chai bật ra, cùng lúc vang lên tiếng thét của Tần Vị Miên.
Champagne phun thẳng khuôn trang điểm kỹ càng của ta. Cả chai hết sạch, tóc cô bết dính, mặt mũi ướt chiếc váy đỏ loẹt giờ trông rẻ tiền, thảm hại.
“Sao còn đứng đực đó? Mau vỗ tay đi chứ.”
Xung quanh ráng nhịn cười, rồi bắt đầu vỗ tay.
Chuyện này không liên quan đến tôi, nhưng Tử Tần cố tình kéo tôi vào.
Tôi không chút do dự, quay người đi.
Nhưng vừa đi được hai bước, bất ngờ bị ai phía sau ôm lấy.
hét chai thủy tinh và mùi máu cùng lúc lan ra.
Có chất lỏng ấm nóng nhỏ xuống vai tôi, tôi ngẩng đầu nhìn – là đôi mắt tràn ánh sao ấy.
nhân của đôi mắt nở một nụ cười, đồng tiền hiện trên má.
Trên đường đến bệnh viện, tôi thật sự thể hiểu não của Tần Vị Miên cuộc vận hành kiểu
làm khó cô ta là Tử Tần, sao cô ta lại đổ hết hận lên tôi?
Nhìn tình hình lúc đó, không phải Vũ chắn giúp, nứt đầu chắc là tôi rồi.
Nghĩ đến tôi lại càng không hiểu, cô ta có mình sẽ phải giá thế dám làm bị thương không?
Mạnh Vũ được đưa vào phòng phẫu thuật khâu vết thương, đúng còn trẻ, dù chảy nhiều cũng không hề ngất.
Tôi xuống ngơi thì ba mẹ tôi và chị cả của Tử Tần đã tới nơi.
Mẹ tôi kiểm tôi từ đầu tới chân, còn chị cả của Tần cũng thở phào nhẹ nhõm.
cần tôi phải báo chuyện ào thế này họ đã biết ngay trong chốc lát.
Chị cả Tử đến xin lỗi, tuy tôi không cũng bị hoảng sợ, mà nguyên nhân lại bắt đầu từ Tần.
Về thủ phạm chính – Tần Vị Miên và Tử Tần đều đưa đến đồn sát.
Với thân phận của nếu có chuyện xảy ra thường thì dàn xếp rất hiếm khi bị đưa vào đồn.
mẹ tôi nói, Lâm Tận đã “cứu” Tần Vị Miên, dù là người bình tĩnh đến đâu, lần cũng kiểm soát mà nổi giận trước mặt
Nội nhà Lâm đang tranh giành gay gắt, lại xảy ra kiểu này.
Mạnh Vũ không đồng ý dàn xếp riêng, nhất quyết muốn Tần Vị Miên.
Đó cũng là ý tôi.
Từ đầu tôi không hiện thêm lần nào, trong ngày hôm đó tôi đã Mạnh Vũ – người vừa vết thương – bay sang Qatar.
Vì tôi mà thương, tôi đương nhiên đưa anh ấy đi chăm cho tử tế.