Nghi càng cáu dù tôi không lên tiếng, nó vẫn lộ ra vẻ mặt chán ghét.
Tôi nhìn chằm chằm tên ấy rất lâu.
chính nó là người nói không cần cha.
Chính nó từng nói, chỉ có tôi là người thân duy
nó mới mang Vương.
Còn bây nó Thiệu Nghi.
này có nghĩa là sợi dây cuối cùng giữa và nó, đã đứt.
Tôi khoát giọng bình thản:
“Không sao cả, cô thích họ gì cũng được, không liên quan đến tôi.”
Bởi tôi đã thật sự quyết tâm — cần đứa con này nữa.
6
Trên đường trở về nhà, đã hết lạc với Vương... không, là Thiệu Nghi
đứt hoàn toàn mọi kết nối.
Tôi nhìn số tiền tiết kiệm, rồi liếc qua khoản lương vừa mới chuyển vào tháng này, lập tức lên mạng tìm một tour du lịch thu dọn hành lý và đường.
Những năm qua, tôi tâm toàn ý vì Nghi, chưa từng đặt chân đi ngắm nhìn đất nước.
Trước kia, nó luôn nói, đợi này lớn rồi, tốt nghiệp rồi, tìm được việc làm rồi, kết hôn sinh con rồi, đợi con lớn thêm chút nữa, sẽ đưa tôi đi du lịch.
Nhưng hết lần này đến lần khác, hết năm này qua năm khác, tôi chờ mãi cũng không thấy ngày nó đưa tôi đâu.
May thay, giờ tôi đã thể mình đi khắp nơi.
Tôi núi, biển, trò chuyện vui vẻ với những người bạn cùng tour.
Trong số một người phụ nữ hơn vài tuổi, gọi bà ấy là chị Mai.
Chị Mai cũng tôi, cả đời hi sinh vì gia đình, tâm nguyện lớn nhất là được chồng và con chơi xa, vậy mà nhận lại lời trách móc: bảo không biết điều, già rồi thì nên ở nhà trông cháu, đừng mơ mộng hão huyền.
Thế chị buồn tiền tiết kiệm bao năm, cắt đứt lạc với cả nhà, tự mình du
Chúng tôi tâm đầu ý cùng có những trải tương tự, nên chuyến đi cùng vui vẻ.
Thậm chí trước lúc chia tay, còn lưu liên hẹn nhau lần cùng đi tiếp.
Nhưng, vui cũng có chút rắc rối.
nhóm du lịch đó, có một ông lão tôi một tuổi, vợ mất từ sớm, con cháu sống cũng chẳng thốn.
Ông ta nói, trong nhà không có phụ nữ nên thấy cô đơn.
Biết tôi đã ly từ lâu, ông sáng bừng cả mắt, ngỏ ý muốn cùng tôi “kết bạn già”, sống nương tựa.
Tôi không cũng chẳng buồn để ý.
Không ngờ, ta bám riết, thậm chí còn tôi tới tận nhà.
Vừa kéo hành lý về tới cửa, tôi đã thấy ông ta ôm hoa hồng to đứng chờ.
“Nhược Thục à, bà xem chúng ta cũng cùng tuổi tác, bà ly hôn, tôi cũng góa vợ, hay ta kết hợp đi, tôi sẽ giao hết tiền tiết kiệm cho Bà cần chăm sóc tôi, nấu cơm thỉnh dắt nhau đi dạo, khi con cháu chúng trông cháu, cũng nhã thôi...”
Nghe vậy, tôi một hơi.
Nếu còn trẻ hai mươi tuổi, tôi xách chổi đập cho một nhưng giờ có tuổi rồi, lỡ giơ chổi gãy lưng thì không đáng.
Vậy nên tôi gọi bảo vệ tới, mời ông ta đi cho.
Thục, sao bà tuyệt tình thế? Chẳng lẽ bà không thích tôi à? Tôi tuy sáu mươi, còn phong độ lắm, đưa bà ra mất mặt đâu! không thấy cô à?”
Bảo vệ vừa đuổi ta đi, ông ta vừa vùng vẫy vừa gào.
Tôi cầm túi rác trong tay, không nhịn được, ném thẳng vào người ông
Đúng lúc đó Thiệu Nghi vừa từ ngoài bước vào, nhìn thấy hết tượng.
“Mẹ, mẹ làm ở đây vậy?” cô vội vàng chạy tới.
Tôi vừa đi du lịch tháng, thần sảng khoái, người còn mập lên vài cân.
Còn nó, gầy rộc, tiều tụy hẳn.
Tôi không đáp lời.
Nó bước tới, liếc nhìn lão đang bị bảo vệ áp nhiên như hiểu ra điều gì, rồi chỉ tay vào giọng đầy giận
“Mẹ, mẹ già rồi còn muốn tìm già à? Mẹ biết hổ không vậy?”
Ánh mắt nó chỉ trích, rồi vừa vừa lấy xách đập vào người đàn ông kia, đuổi ông đi.
vừa mắng:
có còn não không vậy? Cái tuổi này còn ông ve vãn, chẳng phải là nhắm tài sản của mẹ sao? Mẹ còn ngu ngốc lao vào!”
Đuổi xong ông nó quay sang nhìn chỉ vào khu nhà
“Sao hả? Suốt mấy tháng không nghe điện thoại, giờ một mình thuê nhà sống sung sướng nhỉ?”
Vẻ nó khó
Tiếp tục nói:
“Mẹ sung sướng đấy, con thì sao? Một lo việc nhà, lo công còn phải con! mệt gần chết, mẹ thì thong dong, còn dính líu với nào đó! Mẹ giỏi thật
Giọng nó tràn đầy biếm.
Tôi lạnh nhạt nhìn
tôi đã nói rồi, từ nay thích thì cứ nhận Tống Thiệu Hoa mẹ. Tôi có làm mẹ cô, cũng muốn nữa. Còn cái nhà cái đống chuyện vớ vẩn đó, tôi không có vụ giúp cô lo liệu.”
Nghe tôi nói nó có vẻ choáng biết tôi thật đã quyết.
Nhưng vẫn cố trách móc:
“Mẹ không con nữa thì Mình là ruột thịt đấy! Dù gì cũng là mẹ con! Mẹ nhà nhanh lên đi, nhà cửa hết rồi! Trước đây mẹ trả tiền nhà, điện nước, bây giờ mẹ biến mất, con Hướng An lo không xuể! Tiền không đủ tiêu, nuôi tiền kiệm chẳng có đồng nào, tất cả là tại mẹ!”
Nghe nó nói xong, tôi lại tát cho một
“Cút!”
Tôi thực đã hoàn toàn thất vọng.
Không muốn nghe thêm nào, quay người đi.
Nó ôm mặt đứng đó, dậm chân:
“Mẹ! Vương Nhược Thục, mẹ thế này còn ra gì nữa! Con chỉ nói mấy câu sự thật, mẹ đã đánh con, bảo sao năm đó ba lại không cần mẹ!”
Câu đó khiến tôi khựng lại.
quay nhìn
Nó nghĩ tôi sẽ mềm lòng, còn cười khẩy đắc ý.
Tôi nhấc túi rác còn lại, vào người nó.
“Thiệu Nghi, năm đó Thiệu Văn Thanh đòi hôn, là do ông ta mù mắt, là ông ta Tôi và ông ta chỉ một tờ giấy kết hôn, ly hôn là xong. Nhưng cô thì khác, cô mang dòng máu của ông ta, mà vẫn sẵn sàng cô đứa trẻ không liên quan. Thế ai mới là kẻ thương, tự cô biết!”
Có lẽ đây tôi chưa từng sẽ có ngày mình đứa gái dứt ruột sinh ra, kẻ thù đâm nhau.
Nhưng thôi kệ.
Miếng thịt cắt mới khỏi thối rữa.
Thiệu Nghi Không đáng.
Tôi người bỏ đi.
Thiệu Nghi tức đỏ mặt, định đuổi theo, nhưng đúng lúc điện thoại nó đổ chuông.
Nó vội nghe máy, rồi hét toáng
“Cái gì? bị cháy rồi?!”
Nói xong, vội vàng bỏ chạy.
Người phụ nữ đi cùng nó theo, vừa chạy vừa hỏi:
“Cô Thiệu, còn đi nhà hôm không?”
7
Cha mẹ của Tần Hướng An mất sớm, nên từ khi cậu ta kết với Thiệu Nghi và có con, tôi đã dọn sống cùng họ.
Vừa chăm cháu, lo liệu việc nhà.
Thành ra ở chung cư đó, tôi đã nhiều năm, quen không ít người.
là chị Lâm — người mê nghe chuyện thiên hạ nhất khu.
Bất cứ chuyện mới xảy ra trong khu, chị đều người đầu tiên biết, rồi lại kể cho mấy chị em già tụi tôi.
này nhà của Thiệu Nghi bị cháy, chưa tới nửa tiếng, chị Lâm gọi video tới tôi.
Chị với tôi vốn có hệ khá
Dù tôi đã dọn nơi khác, chị vẫn nhắn tin thăm, nếu cần giúp gì thì cứ nói đừng ngại.
Vậy nên cuộc gọi video của chị, tôi không hề do dự mà bắt máy.
Vừa kết nối, tôi đã thấy chị hí hửng, camera về phía cửa sổ nhà Thiệu Nghi.
“Nhược à, con gái trời đánh của cô, xui mạng rồi đó.”
Chị cười hì hì, bắt đầu kể mọi chuyện ra trong tháng tôi vắng mặt.
Hồi đó, tôi đăng ký tour đi du lịch.
Nghi tìm ra tôi, lại bị tôi tát mấy cái, trong lòng hậm hực, thế là liên tục lại với bên Tống Thiệu Hoa.
Hai đứa con của Tống Thiệu đến giờ vẫn kết hôn.
Dư Trạch thì là một kẻ lông bông, trước không chịu học, giờ chẳng chịu làm, ngày chỉ lêu lổng.