Người Ấy Từng Là Cả Tuổi Thanh Xuân
Chuyện này diễn ngày, kéo dài suốt nửa năm.
Còn tôi, hoàn toàn không hề hay
04
Mười giờ rưỡi tối, Lục Hoài Xuyên gửi tin nhắn kèm theo vị trí khách sạn.
[Lần đến Vân với em cũng ở đây, nhớ em
luôn là thói quen của anh ta.
Dù đi đâu, khi ổn định chỗ ở xong, anh ta sẽ lập tức cho tôi biết.
sinh hoạt điều độ, bình thường giờ này đã ngủ say từ lâu.
Nhưng hôm nay, không có chút ngủ tôi nhìn chằm chằm vào vị trí khách sạn được gửi tới.
Đó là nơi mà một năm trước, mẹ của Hoài Xuyên liên tục thúc ép chuyện con cái khiến tôi áp lực đến mức nửa đêm bật khóc trong mơ…
Anh ta tôi đến thị thư giãn.
Một thành phố có phong thiên nhiên rất đẹp.
Mấy ngày đó, anh ta bỏ hết công việc, mỗi ngày cùng tôi leo núi ngắm cảnh, đi dạo mua sắm.
Khi chơi xe đụng công giải anh ta thì thầm bên tai tôi:
đã mẹ rồi, bảo bà có chuyện gì thì tìm đừng làm phiền em nữa.”
“Đường Đường, đời này có em là đủ cái ấy à, em muốn thì mình sinh, không muốn đến ông trời cũng không ép được.”
Đường Đường là tên mật của tôi.
Sau khi mẹ tôi trên đời này chỉ còn Lục Hoài Xuyên tôi như thế.
Nhưng những ký ức đẹp đẽ ở thị khi xưa, giờ lại trở thành con dao giết chết tình của tôi.
Lần "công tác" này của Lục Hoài Xuyên kéo dài ba ngày.
Tôi trọn một ngày thu thập, sắp xếp toàn bộ lịch sử trò chuyện giữa anh và Trầm Mị.
Sau đó liên hệ luật sư để thống cổ phần và sản đứng tên và Lục Xuyên.
bắt chuyến bay sáng hôm sau đến thẳng Vân thị.
Trong suốt chuyến đi, Lục Hoài Xuyên vẫn như mọi lần đi công tác, mỗi ngày gọi cho tôi ba cuộc video call để báo cáo lịch trình, thể sự quan tâm.
Anh làm việc rất kín kẽ.
Thậm khi tôi hỏi có phải ở căn phòng hôm trước anh ta thẳng thắn xác
Như thể, câu trả mà anh ta lưu trong mục thích, và nghìn tin nhắn với Trầm Mị, chỉ là ảo giác của riêng tôi.
Thảm khách sạn dày và cách âm rất tốt.
Tôi đi từng bước, đếm từng số phòng.
Khi nhấn cửa phòng tôi mới nhận ra run rẩy cả
Bên trong vang lên nữ yêu kiều:
“Ai đấy?”
giọng của Trầm Mị.
Như tử cuối cùng cũng chờ được viên xuyên thẳng ngực mình.
Đau đến mức đầu ngón tay co rút
không nói gì, lại tiếp tục nhấn chuông lần hai.
Vài giây sau, cánh ra.
“Chúng không gọi dịch vụ phòng…”
Câu của Trầm Mị bỗng nghẹn lại.
Cô ta quấn khăn tắm trắng muốt, bộ đầy lộ ra khe sâu, đôi chân dài thẳng tắp, tràn đầy sức hấp
Trên Trầm Mị lên một đỏ mỏng, khiến khuôn mặt vốn nhạt nhòa ấy thêm vài phần
Giọng nói mà tôi chẳng thể nào quen thuộc hơn vang lên từ phía cô ta.
“Là nhân viên khách à?”
Giây tiếp theo, Lục Xuyên, phần thân dưới quấn khăn tắm, mang theo hơi nước khi tắm xong, bước ra khỏi tắm.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, đồng tử của ta đột ngột lại.
06
Ngay sau đó, Lục Hoài lập tức đẩy mạnh Trầm Mị ra ngoài.
Lực đẩy quá lớn khiến cô ta suýt ngã lăn xuống
Trầm Mị hốt hoảng kêu lên: “Hoài Xuyên… Tổng giám đốc Lục, anh gì thế?”
“Về phòng cô ngay!”
Sau Lục Hoài Xuyên gần hoảng quay sang trong mắt đầy vẻ bối rối.
“Vợ à, không phải như em nghĩ đâu, em nghe anh giải thích…”
“Cô ấy, phòng tắm ở phòng Trầm Mị bị hỏng, cô ấy chỉ sang phòng anh tắm nhờ đừng hiểu lầm!”
Nói xong, ta quay sang lớn Trầm Mị:
“Cô nói có cô chỉ sang đây nhờ không!”
Trầm Mị đứng lại, ánh mắt đầy hoảng ban nãy đã khôi phục bình tĩnh.
Cô ta nhẹ tóc, cố tình để lộ dấu vết mờ ám trên xương quai xanh.
Khóe lên mỉa mai:
“Đúng vậy, như lời nói, vòi khách sạn sửa chậm quá, nên tôi mượn tạm.”
Tôi không thèm liếc nhìn cả hai lấy một lần, lẽ lách qua Lục Hoài Xuyên, bước chậm rãi vào phòng.
Không khí trong ngạt và nồng
sàn nhà, đồ lót ren gợi cảm và đôi tất bị xé rách nhau, tạo nên một cảnh vừa trụy lạc chói
Tôi rút tờ khăn giấy, từ tốn cúi người nhặt lên đôi lưới xám đáy.
Ngay lúc tôi vừa nhặt lên, cổ lập tức bị Lục nắm chặt.
Mu bàn tay và trán anh ta gân xanh, cho thấy cơn giận dồn nén.
“Rốt cuộc em muốn gì, có thể nói gì đi không?”
Tôi từ chút rút khỏi tay anh ta.
“Đừng vào tôi, tôi thấy tởm.”
Cơ mặt dương của Hoài Xuyên giật mạnh, sắc mặt sầm xuống ngay tức.
ta trừng mắt nhìn tôi, ngón tay bất ngờ chỉ về phía Mị đang đứng ở cửa.
mẹ chưa từng làm gì với cô ta hết!”
nhìn anh ta lạnh như băng:
“Ồ? Không làm gì? Ý là không hôn, không sờ, hay là làm?”
Tôi cầm đôi tất rách ném thẳng vào mặt Lục Hoài Xuyên.
“Anh tưởng tôi là con lừa à?”
Cơn giận dồn nén cuối cùng cũng bùng nổ, tôi đẩy mạnh Lục đang chắn trước mặt
“Anh khiến tôi nôn, Lục Hoài Xuyên, chúng ly hôn đi!”
Lục Hoài Xuyên không đồng ý ly hôn.
Điều này tôi đã trước.
Chúng bên nhau quá lâu, dù là tình yêu hay tình thân, dẫu gì vẫn còn một chút cảm tình.
Và anh ta là người bắt tang tại trận.
Người có lỗi, mang vai nhiều áy náy.
Điều đó khiến anh ta không dễ dàng đồng ý ly hôn, như thế chẳng khác nào thừa nhận mình thật sự phản bội.
nhiên, theo tôi, do lớn hơn cả…
Là vì tôi và Lục Hoài Xuyên, lợi ích đã gắn vào nhau quá
Công ty là do cả hai cùng sáng