Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

Nói xong, tôi mạnh tay gạt phăng cánh tay đang giơ cao của Trần Thu Yến sang một bên.
Bà gào điên loạn:
"Trần Linh Linh, mày dám đánh mẹ mày! Đồ bất hiếu! Tao đánh chết cho rồi!"
Bà ta nhào lên định cào cấu tôi, may mà các thầy phòng viên khác chạy thời, nhanh chóng giữ chặt bà ta lại và bảo vệ đưa bà ta ra ngoài.
Nhìn nửa khuôn mặt sưng đỏ của cô giáo chủ nhiệm, tôi không ngừng lỗi và kể hết chuyện Trần Yến muốn tôi hiến thận cho bà ta.
chủ nhiệm nghiêm khắc mọi khi, giờ đây lại nhìn tôi bằng ánh đầy cảm.
Phải rồi!
Gặp một người mẹ như Trần Thu ai mà chẳng đáng thương?
Nhờ cô lên tiếng giúp đỡ, định không truy cứu trách nhiệm của tôi, biến chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ coi như không.
Nhưng cuộc đời đôi cay nhất lại từ chính người thân của mình.
Người dưng còn có thể bạn chút ấm còn thân… lại có nhấn bạn xuống địa ngục.
Thấy tôi cứng không lay chuyển, bệnh tình lại không thể kéo dài, Trần Thu Yến rốt cuộc bỏ luôn vai diễn "người mẹ hối cải", rõ bộ mặt thật.
ta thuê một khoản tiếng địa phương, đăng tải một đoạn video ngắn lên
Trong video, ta không son phấn, khuôn mặt nhợt giống như một mẹ mệnh khổ trong truyền hình dài tập, tục kể khổ:”
"Cả giới đều ngợi sự vĩ đại của mẹ, nhưng làm mẹ điều khó kiếm tiền thì không thể chăm con, muốn chăm con thì thể kiếm tiền..."
"Tôi lấy máu nước mắt mình để cảnh tỉnh tất cả bà mẹ – đừng dại dột đi tìm sự nghiệp. Không xứng đâu!"
"Con cái sẽ chẳng bao giờ hiểu được khổ mẹ. Những đau tôi đựng, chẳng hề quan tâm. Đến lúc tôi bệnh sắp nó không chịu tha thứ..."
Trong bà ta khóc lóc thảm thiết.
Video vừa đăng đã lan truyền chóng mặt.
"Chị ấy thật tội sinh ra một đứa con vô ơn."
"Làm phụ nữ đã khổ, mẹ lại càng khổ, làm mẹ đơn thân thì càng khổ bội, ôm một
"Con gái chị học lớp 12 trường Trung, nghe chị ấy ngày nào cũng đứng chờ trước cổng trường, mua ăn ngon quần áo đẹp con, mà gái lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ từ chối. Thật là đồ vô ơn!"
"Lũ trẻ bây giờ chỉ biết nghĩ cho thân, làm mẹ mới hiểu được làm khổ nhường nào."
Bình luận toàn là những chửi tôi là "bạch lang" – đứa con sói lốt
Thậm chí có kẻ quá khích còn bố đến trường chặn tôi, "dạy cho tôi biết làm người".
rồi, Trần Yến thừa thắng lên, làm một chuyện khiến tôi không thể tưởng tượng nổi.
Bà ta người đứng ngay cổng trường, giăng băng rôn lớn:
"Nỗi đau của giáo dục: Mẹ nguy kịch chờ cứu chữa, con dửng dưng chỉ lo cho bản thân!"
Những dòng chữ to đùng, xa mấy mét cũng rõ.
huynh và học sinh đi ngang qua đều bàn tán xao.
Có kẻ trên mạng thật đến tận trường để chặn đường tôi.
Nhà trường phải báo công an, mấy lần sát nhưng người chẳng gì ngoài đứng im giương băng rôn, không gây rối cũng không bỏ đi, khiến sát chẳng thể xử lý.
Chuyện này bùng nổ suốt tuần, hầu như toàn trường đều biết đến “con nhãn lang bất hiếu”, chính tôi.
Bạn học bắt đầu xa lánh, mỉa mai, thậm chí những ghét tôi từ lâu vì thành tốt còn nhân cơ hội bắt nạt.
Không ít huynh gửi phản ánh lên trường, yêu cầu đuổi học tôi, nói tôi học sinh thiếu đạo đức, không thể để ảnh đến con cái họ.
Tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa tròn 18 tuổi, đâu trải qua cú sốc nào như thế.
Những đó tôi ăn không ngon, ngủ không yên, tinh thần nào cũng như dây đàn, bị bạn chuyện, không còn tâm trí nào học hành.
Cuối cùng, vì ảnh hưởng tiêu cực trường, giáo viên chủ nhiệm và ban giám hiệu gọi tôi đến nói
Họ bảo tôi nên tạm thời nghỉ học, về nhà tránh bão dư luận, như vậy sẽ tốt cho cả và nhà trường. Đồng thời khuyên tôi nên nói chuyện thẳng với mẹ, tìm để bà ta lên tiếng đính chính.
Tôi
Nhà đang từ bỏ
Đây là điểm quan trọng nhất kỳ thi đại học, nếu tôi nhà lúc này… đồng với năm nay… tôi hết cơ rồi sao?
Cô chủ nhiệm không ngừng an ủi tôi, chỉ cần chuyện này hạ nhiệt, cô sẽ ngay lập tức gọi quay lại
Tôi chỉ có thể cố ép mình ngừng nghĩ tinh, tay run run sách vở.
Liên nằm lì trên giường hai ngày, bà ngoại bắt đầu nhận ra bất thường của tôi.
Bình thường tôi đâu có như thế?
Chỉ cần rảnh một chút tôi sách ôn bài, hoặc luyện đề, chứ im lặng nằm bẹp trên giường như thế này lần đầu
"Linh Linh phải ở trường bị bắt nạt không? Nói với bà, bà sẽ đứng ra vệ con."
Bà ngoại luôn rất thương tôi. Bà nghĩ rằng việc mình đi nhặt ve chai khiến tôi mất mặt chưa từng trường tôi, dù tôi bao giờ cảm như vậy.
Nhưng bà vẫn luôn kiên trì, có chuyện gì cũng chỉ gọi điện cho viên.
Thế mà nay, vì sợ tôi bị uất ức, bà lại đích thân đến trường.
Nước tôi cuối cùng không nhịn nổi tuôn trào.
Tôi chỉ lắc đầu tục, dối rằng thi sợ không đỗ đại học, không thể cho bà cuộc tốt.
Tôi nói thật, bà sức khỏe kém, tôi không để thêm nữa.
Bà nghe tôi nói xong, dỗ rồi nói sẽ ra ngoài mua đồ ăn ngon về nấu tôi.
tất cả những gì bà làm vì tôi gạt nước mắt, gắng ngồi ngồi bàn, tiếp tục ôn bài.
Không có lý nào tôi đã vượt cửa ải, lại gục ngã ở thử thách cuối cùng này.
Tôi nhất định phải thi đại học, hơn nữa là phải thật tốt!
Nếu Trần Thu Yến muốn lấy thận tôi... vậy thì lấy
05
Chưa ngày sau, cô chủ nhiệm cùng thầy giám thị đích thân đến nhà đón tôi trở lại trường.
vui mừng khôn xiết, mọi chuyện lại được giải quyết nhanh đến thế?
Cô chủ nhiệm chỉ nhìn tôi đầy ẩn ý rồi nói: "Em một ngoại rất tuyệt Bà ấy đã đến trường gặp hiệu trưởng, kể rõ mọi Nhà trường quyết định sẽ ra thông báo để làm cho
Lúc đó, bà cũng vừa về đến
Trên lưng là bao đầy chai lọ, vụn được.
Bà cười hiền lành với tôi: "Cố gắng ôn nhé, tin là con sẽ làm
rồi, tôi còn phải đưa bà cuộc đời hạnh phúc. Tôi nhất định làm được, nhất định phải làm được!
Tôi theo thầy cô quay Có vẻ nhà trường đã phổ biến nội dung nào đó học sinh toàn trường, nên không ai tỏ thái độ thù địch với tôi nữa.
cuối cùng cũng có thể yên tâm ôn luyện.
Tám ngày trước kỳ thi đại học, khi tôi đang đắm chìm trong thế giới đề thi thì chủ nhiệm bất đến tôi vẻ nghiêm trọng.
Cô nói với tôi tin cực kỳ tồi
"Mau đến bệnh Nhân dân tỉnh, ngoại ngã bệnh rồi."