Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và mở ứng dụng Shopee/Tiktok để mở khóa chương truyện!

16
Khi tôi về, Trầm Tu và Hạ Đại đã đỏ bừng mặt, say mèm thấy rõ.
Bất ngờ, Hạ Đại kéo toạc ra, ra nửa bầu ngực trắng lấp giọng nũng nịu đầy uất ức:
“Anh Tu Bạch, anh nhìn em cũng có thể chứng trong sạch! Ở đây của em có một nốt ruồi đỏ, Trình thích nhất là chỗ này, mà trong ảnh thì hề có! Người phụ đó không phải em! Không phải em mà!”
Trầm Tu Bạch nhìn cô ta đờ đẫn, đôi mắt đỏ ngầu lạc thần.
Hai ngày nay, ta nhốt mình trong thư phòng, lần đến lần khác cứu giường chiếu đầy nhục kia.
Dù biết đó là ảnh ghép, chúng được làm quá thật — ánh mắt người phụ nữ ướt át mê hoặc, tư thế gợi cảm, quá sức khiêu khích...
Hạ Đại chạm ánh mắt với anh ta, chợt nhận ra gì cổ họng bật ra tiếng rên khe khẽ.
Giữa hai người, thứ từng bị ngăn cản, từng bị đứt đoạn, trong khoảnh khắc ấy, liền mạch không rào cản.
Và vì từng vu oan, bị chỉ trích, ngăn cách...
Nên lại càng mãnh liệt và trào dâng.
Dưới tác động của men cả hai đều nóng ran cả người, mắt mờ môi khô, như lửa bén rơm, chỉ chờ bùng cháy.
Tôi đứng ở cửa, nhìn tin nhắn mà A Tư nhất thời nhúc nhích.
Khi ánh mắt họ sắp bện chặt đến thể tách rời tôi chậm bước vào.
Trầm Tu Bạch thấy mày đầy khó chịu:
“An Trân, đi đâu thế hả? Lâu còn chưa quay lại!”
Tôi đứng bên bàn ăn, nhìn thẳng vào anh ta.
“Tu Bạch, cho em hỏi một câu chuyên môn.”
Câu này, trước kia hỏi anh ta vô số lần.
Anh ta giãn mày, có vẻ rất hài lòng, phất tay tỏ “đến đây, nói đi”:
“Nói đi!”
tốn lên tiếng:
“Từ góc sử học mà nói, vận của một con người, rốt cuộc quyết định bởi điều gì?”
Anh ta nụ cười tự mãn.
“Dĩ nhiên là do lựa chọn cá nhân trong hoàn cụ quyết định!”
Tôi tiếp: “Vậy là, không thể can thiệp?”
Anh ta ngẩng đầy khí khái, quả quyết đáp:
“Có thể đổi thời, nhưng thể thay đổi cả đời. Dù là dòng chảy lịch sử hay vận cá nhân, đều phải chịu nhiệm với lựa chọn đưa ra! khi đã chọn, như dòng sông lớn cuồn trôi đi, quay đầu!”
Hạ khẽ rên một tiếng, bàn tay trắng đặt Trầm Tu
“Phiền chết đi được, có thể đừng nói mấy chuyện buồn ngủ này không? Mất hết hứng cả rồi!”
Trầm Tu Bạch cúi nhìn xuống chân mình, yết động.
Tôi cụp mắt, quay rời khỏi căn phòng đó.
Tối hôm đó, tôi dẫn Điểm Điểm khách sạn ở, đến trưa hôm sau mới quay về nhà.
Lúc ấy, Tu đã tỉnh rượu toàn, thần sắc nhẹ ngồi ngay ngắn trên sofa đọc sách.
Nhìn chẳng khác nào anh của ngày xưa.
Hôm có nhắn tin cho anh ta, bảo rằng về nhà thì cửa khóa, gọi không mở nên mẹ con tôi ra khách sạn ngủ một đêm.
Anh ta vừa thấy tôi thì cười, giải thích:
“Hôm qua vợ chồng Trình đi rồi, anh say quá, ngủ man không thấy tiếng gõ
Tôi nhìn mấy vết đỏ mờ trên cổ anh ta, cũng mỉm
“Không sao lâu lâu uống rượu cũng bình thường mà.”
Có lần
Thì sẽ có lần thứ
Lúc Trình xông vào bắt quả tang hai đang trần truồng trên giường rồi điên cuồng đánh đập, tôi đang dẫn sinh viên nhà.
Bọn sinh viên của Đoàn viên trường, đến vấn tôi vì bài luận vừa đoạt quốc gia.
thời điểm trùng hợp này, tôi có “sắp xếp” một chút.
nhìn của Trầm Tu
bị Trình bắt quả tang trên giường, nhục nhã và tuyệt vọng, nhìn thấy rất nhiều ánh mắt...
Ánh mắt của An Trân đó, cả đời này tôi cũng không thể quên được.
ngạc, đau lòng, thất vọng, bất lực...
Cô ấy là một người phụ nữ lý trí, dịu dàng, luôn nhẫn nhịn và trong đến mong manh.
Tôi có lỗi với cô ấy!
Tôi cũng hiểu sao mình lại đi đến nước này với Hạ Đại.
Trình Phong đưa cô ta đến, tôi thật sự rất khinh thường.
Đôi mắt ta quá mức thẳng thắn — khát vọng vọng không che giấu, hoàn toàn trái ngược dịu dàng, mềm của Trân.
lần chỉ có hai người, ta luôn quá mức nhiệt tình.
lần trong thang máy, cô mở to mắt tôi chằm rồi bỗng thở dài một
“Thầy lông mi thầy dài thật đấy!”
Có lần sang gõ cửa, chỉ tay vào eo nói với tôi nũng nịu: “Thầy Trầm, kéo giúp em cái khóa lưng được tới... ơn... Trình Phong lại không có nhà...”
Thậm có ta mặc ướt sũng chạy sang, sợ hãi bảo đang tắm thì thấy nhà có lằn, nhờ tôi sang đuổi giùm.
đó, sau khi tôi đuổi xong con thằn lằn, cô ta mềm ngã người tôi, tôi buộc phải lấy.
vây quanh, thân mại trong vòng tay... Cơ thể tôi ứng.
Tôi thấy thất vọng, thấy tởm chính mình.
Vì vậy, tôi tình tỏ ra ghét bỏ cô ta, nặng, lạnh nhạt. Đến mức An Trân từng nhiên hỏi, tôi chỉ biết lấp liếm bằng lý do “bênh vực Trình Phong”.
Có lẽ vì lạnh nhạt quá mức, Đại cũng không làm mấy trò đó với nữa, mà quay sang ve vãn đám đàn ông khác trong khu.
Tôi ngạc phát hiện — mình lại thấy ghen.
Thậm chí, tôi còn mơ thấy cô ta run rẩy dưới thân mình, cầu xin tha thứ.
tôi dần không khống chế được bản thân.
Bề ngoài thì lạnh miệt, nhưng trong lòng thì luôn chú ý đến từng hành động, cái liếc mắt của cô ta.
đến hôm khi thang máy rơi người tôi ôm theo bản năng — lại là ta.
An Trân đề nghị ly hôn.
Tôi quỳ xuống đất, thừa nhận tất cả sự dơ bẩn và tiện của mình, nước mắt giàn giụa.
Cô ấy một người phụ nữ dàng và lương thế.
Dù rất đau lòng, nhưng cô ấy không hề với tôi một cay nghiệt nào.
Ánh mắt cô ấy nhìn thậm chí còn mang cả sự thương hại.
Dù sao thì… chúng đã là vợ chồng bốn năm, mà ban đầu cũng là cô ấy theo đuổi tôi trước.
Cô ấy yêu tôi nhiều đến vậy — thế mà tôi làm cô ấy tổn thương.
Tôi hận, đớn, và tội lỗi đến cùng cực. Với những điều trong hôn đưa ra, tôi ký mà không do dự một
có chết cũng không thể đắp được thương tôi gây ra cho cô
Sau bắt gian trận, ảnh hưởng sự việc quá lớn, nhà trường sa thải tôi ngay lập tức.
Tôi mất đi gia đình, sự nghiệp, người nhà cửa, tiền danh tiếng…
Tất cả những gì tôi đã gắng gầy dựng bao năm qua, bằng tài và nỗ lực.
Trong chớp mắt — thành khói.
Tôi trở thành kẻ trắng tay.
Hạ Đại bị Trình Phong đuổi khỏi nhà. ta vốn có công việc định, không chịu quay về sống.
Không còn nơi nào để đi, ta tìm đến
Khi ấy, ta gầy tiều tụy, mặt mày dạng bị Trình đánh đến méo mó, khuôn mặt hiện lên đanh đá, độc ác.
Cô trừng mắt nhìn tôi, gần như muốn sống:
“Anh đã với tôi, thì phải có trách nhiệm! Là anh hại tôi nông nỗi này! Đừng mong bỏ tôi mà đi! Tôi sẽ bám lấy anh cả
Tôi nhìn gương mặt mó, vặn vẹo ấy, bỗng cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình — cái con người từng nhiều đêm ao ước
mình không thoát được cô
Bản chất tôi vốn không giỏi xung
Những ngày bên An chúng tôi chưa cãi vã, việc gì cũng dễ dàng giải quyết.
Tôi cứ đó là nhờ năng lực của mình.
Giờ mới nhận ra — là tính của An Trân đã định hình cách chúng sống với nhau. Cô ấy luôn điềm nhẹ nhàng, như chẳng bao giờ để bụng chuyện cả.
Hạ Đại ngang nhiên dọn vào căn phòng trọ tồi tàn tôi đang thuê.
Để sót, tôi đầu chạy giao đồ ăn, làm xế thuê.
Kinh lịch sử dạy tôi rằng vận mệnh con luôn lên lên xuống
Lý thuyết triết học dạy tôi rằng phải nhận vấn đề bằng quan điểm phát triển.
Tôi rằng — An Trân vẫn còn yêu tôi.
Hồi đó chính cô ấy người chủ động bước đến tự giới thiệu.
cô ấy theo đuổi tôi trước.
Cô ấy chủ theo về quê một thời gian, vì muốn được gia đình tôi chấp thậm chí còn móc tiền túi ra đưa cả nhà đi khỏe.
Với tính như cô chỉ duy nhất với tôi là động đến vậy.
Tôi đã lòng yêu thương và sắc nhất của cô ấy!
Tôi tin, tình cảnh hiện chỉ là tạm thời.
Một khi vượt qua giai đoạn đen này, tôi còn cơ hội.
Nửa năm khi đang khách trước một nhà hàng cao cấp để lái thuê, tôi tình cờ nhìn thấy cô ấy.
Lần tiên trong đời — tôi không ra cô ấy.
Cô ấy đã hoàn toàn lột
Tóc búi cao, để chiếc cổ trắng ngần như thiên Trên người chiếc váy dạ hội đen hở giày cao gót thanh mảnh, trang sức lục bảo lấp lánh rỡ.
Cao quý đến mức không thể diễn tả.
Đẹp đến mức dám nhìn thẳng.
Tôi đứng sững, như đang
Một đàn ông bước ra từ cửa xoay sau, cởi áo vest khoác vai
Cô đầu, dịu dàng mỉm cười với anh ta.
Ánh mắt người ông sáng rực, toàn thân toát ra vẻ si mê và cưng chiều không chút che giấu.
Tôi nhận ra đàn ông đó.
Chủ tịch tập đoàn công RuiFang — Tống
Cô ấy từng nói: “Không thân lắm, chỉ là học trò của sư mẫu thôi.”
Tôi đứng bất như một pho tượng đá.
Họ đứng trên bậc thềm, chờ tài xế lái xe tới. nói nhỏ dịu dàng vang lên giữa đêm.
“Tiểu Trân, mình sang Pháp hưởng tuần trăng mật nhé?”
“Không có thời gian đâu, em còn một đề tài nghiên cứu mới đang chuẩn bị.” — An Trân nhìn bầu đêm lành lạnh, thở dài.
Văn im lặng vài giây.
“Tiểu Trân, trước mặt anh, em có hoàn toàn là chính mình.”
An Trân không
Tống Văn nói
đời này, có lẽ anh là hiểu em
An Trân khẽ cười: “Ồ?”
Tống Văn tay ôm lấy vai cô, ánh mắt rực cháy, nhìn thẳng vào cô:
biết em kiên định với tưởng như thế nào. Năm đó em từ anh để chọn người kia, đơn giản vì anh ta đáp ứng được các tiêu của em. Em biết Mấy năm qua anh hối hận vì học lịch sử.”
“Tiểu Trân, nếu em từng dụng anh ta thì giờ hãy dùng anh như thế đi. Anh không để tâm. sẽ ngu ngốc như anh ta. Anh sẽ cho em điều tốt nhất, đẳng cấp nhất để và cứu. Em muốn làm anh cũng sẽ hộ vô kiện. Chỉ yêu anh, học cách anh, được không?”
Tóc An Trân bay nhẹ trong làn gió đêm, khóe môi cô cong lên, nhẹ nhàng thốt ra một
“Được.”
Đôi mắt Văn đỏ hoe, anh ôm cô đầy
Còn tôi, như linh hồn mất phương hướng, trôi dạt vô thức giữa phường.
Những lời vừa rồi cứ cuồng vang vọng trong đầu tôi, tự sắp xếp, kết nối, xoắn lấy nhau.
một ký ức ập đến.
Ngày đầu tiên Trân bước đến chào cô nói:
“Sư là người giới anh cho em...”
Tôi run rẩy cầm thoại lên, bấm số mẫu.
Mỗi năm vào Tết Trung thu, tôi đều cùng Trân đến vợ chồng giáo sư Quan. rất quen thuộc với tôi.
Giọng sư mẫu vang phần do dự:
“Tu Bạch?”
Tôi cố kiềm chế cảm xúc dâng giọng run rẩy hỏi:
“Sư mẫu, con muốn một điều… Tại sao người lại giới thiệu con cho An Trân ạ?”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, rồi khẽ thở dài đáp:
“Nó tìm một để cùng hợp tác nghiên cứu… Tu à, chưa chắc nó vì lý do đó. Hồi đó, nó là có thích con, nên mới lấy con.”
Tôi cúp máy, gục đầu xuống, vùi sâu giữa hai đầu gối.
số chuyện vụn trong ký ức phủ bụi bỗng ào ào ùa như vỡ đê.
Cô cười nói: “Tuổi tốt nhất để sinh con nữ 25, đàn ông 27. Năm sau em tới tuổi, anh vậy.”
Cô đến tham quan ký túc xá của tôi, thấy phòng sạch sẽ gọn gàng, nghiêng đầu hỏi: “Anh làm việc nhà à?” Tôi cười bảo đúng vậy, nói mình giỏi nấu ăn. Cô “Không tệ.”
Sau một biết, cô đãng hỏi tôi: “Người lớn trong anh khỏe không?” Tôi nói: “Không chỉ khỏe, mà ai cũng đều qua đời tự nhiên.” Khi ấy, vẻ cô tỏ rõ sự hài lòng.
từng nói muốn nhanh chóng thành “những nhiệm vụ cơ bản của đời người”.
Cô xem thời gian "đọc sách cùng mỗi tối.
Cô từng đưa cả gia đình tôi khám sức khỏe quát.
Tôi hồn ma lang thang trở về căn phòng trọ tồi tàn. Hạ Đại đang lục tung những thùng đồ tôi từ cũ về.
Tôi lên: “Tại sao cô lại đụng vào đồ của tôi?!”
Cô ta mỉa mai: “Toàn là rưởi! Chẳng có món nào ra hồn cả!”
Nói rồi, cô ta tiện tay ném một sổ về phía tôi.
Sổ rơi xuống đất, ra — trên trang giấy là dòng chữ ngay ngắn, gọn gàng, nét mềm mại.
nét chữ của Trân.
Tôi chết trân nhìn dòng chữ ấy, không nhúc nhích.
yêu mà sinh ưu phiền, vì mà sinh sợ hãi. Nếu còn nữa, sẽ không buồn khổ, cũng chẳng còn lo sợ.】
Tôi từ từ bật cười.
Ôm bụng, lớn.
Hạ hoảng sợ nhìn tôi: “Anh điên rồi à!”
Tôi cười đến chảy cả nước nói trong thở đứt quãng:
“Buồn cười thật đấy… cái gã đàn ông đó… lại đi tìm ấy để xin tình yêu!”
Nói câu đó, tôi gục thẳng xuống sàn.
Ba tôi mới tỉnh lại.
Trên chiếc giường tạm ở hành bệnh viện, sĩ đưa cho tôi một tờ giấy đoán ghi tên — trên rõ ràng
Dương
Bên tai tôi vang lên thảm thiết của Hạ Đại:
“Là thằng khốn Trình Phong! lây bệnh khi nước ngoài truyền sang tôi! Cả đời tôi coi như chấm hết rồi!”
trừng mắt nhìn nhà.
Linh hồn tôi như rơi thẳng xuống vực sâu vô tận.
Tôi đang ở sân chuẩn bị khởi hành đi Pháp hưởng tuần mật Tống Văn, thì nhận được cuộc gọi của A Tư.
Kể từ khi tôi bất ngờ kết hôn với Tống Văn ba tháng trước, A Tư hoàn toàn biến mất.
Trước đây em ấy cũng như vậy — lặng lẽ vài tháng, rồi lại xuất hiện, mọi thứ lại trở lại bình thường.
Tôi nghĩ, ai rồi bí mật, cần không riêng, nên không lo lắng.
lần này, em lại tự xuất hiện.
Tôi cười gọi:
“A Tư, đang ở đâu đấy?”
Giọng em ấy vẫn như thường — trầm ổn, mạnh mẽ:
ở Nepal.”
Tôi sửng “Sao em lại đến Nepal?”
A chậm nói:
An, trước đây chị từng nói, sau nghiên xong mối quan hệ giữa triết học lịch sử, sẽ Nepal để nghiên cứu liên hệ giữa triết học và tôn
Tôi nghiêng đầu, khẽ mỉm cười:
“Ừm, đúng tôi từng nói vậy. Nhưng tôi đã thay tự đề tài rồi. Đợt này tôi mở hướng cứu triết học hội học. A Tư à, tôi không sang Nepal nữa. Tôi muốn sống thêm vài để trải đủ mọi tầng lớp trong xã hội.”
A Tư điềm đạm
“Em biết. Nhưng không sao cả. Em vẫn sẽ đợi chị ở đây. rồi sẽ có ngày chị đến, phải không?”
Tôi im lặng, trả lời.
A Tư cũng không thêm gì.
Phía trước, Tống Văn nắm tay Điểm bước lại nụ cười rạng rỡ tôi:
“Tiểu đến giờ bay rồi, anh Điểm Điểm còn nhanh hơn em nhé.”
Điểm khách: “Mẹ chậm quá! Con và ba rồi!”
Tôi nhìn về phía thoại, giọng:
“Tương lai thế nào… ai biết được chứ.”
Tôi cúp máy, mỉm cười bước tới chỗ
Chương tiếp cuộc đời của An Trân — bắt
(Hết)