Người Rời Đi, Trời Xanh Biển Rộng
Tôi và Hứa Tây Thành quen nhau từ thời đại học.
Trong buổi chào đón sinh năm nhất, anh ta đã đứng ra giúp tôi ngăn một có ý xấu, ép tôi uống rượu.
Từ đó, chúng tôi trở nên thân quen.
Cuối học kỳ đầu năm anh ta bắt đầu theo tôi.
hoa, mua quà, đưa đón tôi học về…
Sự dịu dàng của ta khiến tôi, một người từ nhỏ đã không có cha mẹ, chóng chìm vào cảm
Chúng ở bên nhau vào tuyết đầu mùa.
ta tôi vào lòng, sưởi ấm đôi tay tôi, nụ cười “Chiếu Chiếu, anh sao lại thích nhiều đến chứ.”
đó, tôi biết đến tồn tại của Lý Niệm Niệm.
Tây Thành giải thích với tôi:
chỉ là hôn ước do người lớn sắp đặt nhỏ, không có ý nghĩa gì đâu, Chiếu Chiếu. Anh đã hủy bỏ lâu rồi. Niệm Niệm anh chỉ là gái, người anh yêu chỉ có em thôi.”
Ban đầu, Lý Niệm Niệm tỏ ra kiềm chế.
cô ta bộc bản chất
Ăn phần bánh anh ta lại, mặc ngủ anh ta, thân mật ta ấy đi dạo phố, thậm chí còn ngủ giường của anh ta...
nhớ có lần, cô ta tiến sát tai tôi, khẽ thì thầm: “Chị à, chẳng lẽ chị không thấy mình giống thứ ba sao?”
Lần đó, tôi và Niệm Niệm đã đánh nhau một trận.
lại, sự lặng lạnh lùng suốt một tháng trời Thành.
Từ đó, Niệm Niệm càng ngày càng ngang ngược.
Nếu là trước đây, tôi nhất định sẽ làm ầm lên, nhưng bây giờ.
Tôi nhìn cả bình luận ý với vẻ mặt trống không chút cảm xúc.
tôi đưa tay, nhấn bài đăng của Niệm Niệm trên Weibo.
Tôi véo má mình, sau đó đứng dậy, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Đã đến lúc đi.
Từ giờ trở mọi chuyện của Hứa Tây Thành Lý Niệm Niệm…
Không còn gì đến tôi nữa.
Ba ngày sau.
Cánh cửa đã im lìm suốt mấy ngày vang lên gõ.
Tôi đi khỏi phòng ngủ với đôi dép lê trên chân, hay nhìn thấy Hứa Thành đang cúi người thay giày cửa.
Anh ngẩng đầu thấy tôi, nở một nụ cười: “Chiếu Chiếu, nay sao em không trả lời nhắn của anh? Anh lo cho em lắm.”
Lúc tôi mới nhớ ra.
Những ngày qua, Hứa Tây Thành đã liên tục nhắn tin, gọi cho tôi, nhưng tôi đều bỏ qua.
“Không muốn trả mệt, không được à?”
Tôi lạnh nhạt đáp lại, nụ cười trên gương mặt anh ta lập tức đông
Bỏ qua biểu cảm tôi quay người định rời đi, nhưng Thành đã lên tiếng trước: Chiếu, hôm nay anh đến là để giải thích.”
Anh ta bước tới, từ phía sau ôm lưng tôi áp vào lồng anh ta. Giọng nói anh ta trầm thấp, lời chậm rãi:
“Niệm Niệm chỉ là một đứa trẻ con, em đừng nhất với cô ấy. Anh và cô ấy dù sao cũng lớn lên cùng nhau. Giờ anh sắp kết chắn cô ấy sẽ thấy không thoải mái. Nhưng anh thề…”
Anh ta giơ phải trịnh trọng thề thốt, ánh mắt tràn đầy vẻ chân
“Anh và cô luôn giữ mực, chưa từng gì qua giới hạn. Chiếu Chiếu, anh hứa sau khi chúng hôn, nhất sẽ giữ khoảng cách với cô ấy.”
Tây Thành nói rất nghiêm nhưng lòng lại chẳng có chút gợn sóng nào.
Đấy, ta rõ điều gì làm, điều gì không.
Tôi gật đầu hững, gỡ anh ta ra khỏi mình, ngẩng đầu thẳng mắt anh ta:
“Nhưng tôi muốn nhấn mạnh một điều. Tôi không kẻ thứ ba giữa người. Anh theo đuổi tôi, và chúng ta đến với nhau.”
“Anh biết, biết.”
Hứa Tây Thành vàng đồng ý, gật đầu liên rồi một câu mập “Niệm Niệm trẻ con mà, nói năng chỉ là đùa giỡn thôi.”
thích!”
Có không ngờ lại cứng rắn như vậy, Hứa Tây Thành sững người một lát, cúi xuống dành: “Bảo anh nói sai rồi, đáng đánh quá.”
Giọng anh ta pha chút chiều chuộng lẫn lực. Nhưng khi thấy không phản ứng, sắc mặt anh ta xuống trong tắc.
chóng che cảm xúc, Hứa Tây lấy từ trên bàn ra một chiếc túi:
“Hôm qua, ở công anh có mặc đồ đôi, nghĩ chắc em sẽ thích, nên anh cũng mua bộ. Mình mặc cùng nhau nhé, không?”
Một nụ nóng rơi xuống má tôi.
Tôi người nhìn chiếc túi trong tay anh, óc bỗng nhiên trở nên trống rỗng.
Khi mới yêu, tôi cũng đầy mơ mộng ngây của một cô gái
thích tất những thứ đôi: Áo đôi, ly đánh răng đôi, cốc đôi, vòng tay đôi…
mỗi lần tôi háo hức đem những đồ đã chọn kỹ lưỡng đến khoe với anh ta, Hứa Tây Thành luôn cau mày, dội cho tôi một gáo nước lạnh:
“Chiếu Chiếu, em mấy tuổi rồi? Đừng trẻ con nữa. Hơn nữa, Niệm còn nhỏ, thấy chúng ta như vậy làm ầm cho xem.”
Lý Niệm Niệm chỉ nhỏ hơn tôi hai tuổi.
Nhưng trong mắt Hứa Tây cô ta luôn là một đứa trẻ, làm gì được anh ta dung túng.
Khi đó, tôi ấm ức vừa buồn bã.
Nhưng bây giờ… tôi không cần nữa.
“Cứ để đó đi.”
thu lại những suy nghĩ trên khuôn mặt, lạnh nhạt đáp.
Thấy tôi dường đã bớt căng Hứa Tây Thành lấy tôi, như chẳng có gì bất thường, một cách tự nhiên:
“Chiếu Chiếu, em mặc váy cưới nào? Có cần đặt hơn một cỡ không?”
Tôi mím môi không trả chỉ lặng lẽ nhìn anh ta. của tôi, ta bắt nói lắp bắp, giải thích:
“Niệm Niệm bảo rằng, chỉ cần đám cưới này cô ấy làm phù dâu, sau này ấy sẽ không quấy rầy nữa. Như vậy, chẳng phải chúng ta có thể sống tốt sao?”
Tôi bật cười trong lòng.
Trong cô ta muốn váy hệt tôi. Có phải sợ người khác không ra mối quan giữa người họ
Thật ghê tởm.
“Hứa Tây Thành, anh...”
đông.”
Âm báo tin nhắn WeChat vang lên, cắt ngang lời tôi.
Là tin nhắn Niệm Niệm:
“Anh Tây Thành đúng là ngốc, mua đồ mà mua lớn hơn một Chị mặc chắc sẽ vừa. À, váy cưới của chị thích lắm, nhớ đặt nhỏ hơn một cỡ nhé.”
Khoảnh khắc đó, dòng máu trong tôi sôi. Mọi ấm ức, đau khổ, kìm bấy lâu bỗng bùng nổ.
Không chút kiềm chế, tôi tát mạnh vào mặt Hứa Tây Thành hét “Anh thật sự không đáng mặt ông!”
Bị một bạt tai vô Hứa Tây Thành lập tức nổi “Lâm Chiếu, em điên rồi sao?!”
Tôi điên sao?
Ai mới là kẻ điên đây?
Tôi lạnh, cố đè cơn trong lồng ngực: “Mở mắt ra mà nhìn đi, Hứa Tây Đây là cô em gái tốt của đó!”
Không khí rơi vào tĩnh lặng chết chóc.
Tây Thành chốc còn khí thế nữa. Cổ họng như bị lại, phải lâu anh ta mới nhọc lên “Niệm Niệm chỉ là...”
“Chỉ là một đứa trẻ, đúng không?”
“Không phải! Bộ đôi này là anh em.”
Anh ta vội vàng giải thích.
Tôi nhếch môi, châm chọc: “Vậy ra anh có thể mặc đồ đôi với cả hai người à?”
Chiếu, chỉ yêu mình em!”
Anh ta hoảng hốt, định tới ôm tôi, nhưng tôi nghiêng người tránh đi. Đôi tay đang dang ra của anh ta khựng lại giữa không trung, đôi mắt
“Chiếu Chiếu, em thể anh một lần sao? Anh thật lòng cưới em.”
Ánh mắt anh ta tràn khẩn cầu, có chút đáng thương.
Nhưng tôi dây dưa nữa.
bỏ lại Hứa Tây Thành, quay người đóng cửa lại.
Chân tình hay dối, với tôi, giờ chẳng còn quan trọng.
tôi đã còn bất kỳ hy vọng nào ở anh ta nữa.
Đêm đó, tôi mơ rất nhiều giấc mơ.
hôm sau tỉnh dậy, đầu tôi đau búa bổ.