Nguyện Một Đời Rực Rỡ Vì Anh
Mục đích? Câu view.
Và… càng làm nổi chuyện tình "đẹp như mơ" giữa Giang Từ Dương Vân.
Tôi đã nửa năm không đến bệnh viện tái khám.
Bệnh viện gọi mấy lần, tôi đều phớt lờ.
Cho đến một sáng, tôi tỉnh dậy… và thấy gối đầy máu.
Tôi hoảng loạn thực sự.
là tôi vẫn phải đến viện.
Lúc đầu choáng rời đến mức tôi phải cứu Lục
Lục Dương là người đã đi cùng tôi quãng đường này.
Nhưng lần này, khi gặp tôi, anh bật khóc ngay lập tức.
"Tô Sơ, sao em lại ra nỗi này?!"
Tôi không hủy hoại bản thân.
Là bệnh… đã gặm nhấm tôi từng chút một. Tôi… không kiểm soát được.
chí, tôi thật đã cố ăn uống đầy đủ.
Lục Dương đưa tôi đến
Tôi bị sĩ mắng trận:
"Đã dặn mỗi tháng phải tái khám, không đến. Giờ hay rồi, bệnh đã nghiêm hơn nhiều!"
Tôi hỏi:
"Tôi còn sống được bao lâu?"
Bác sĩ im lặng.
Lục Dương ngồi cạnh cũng căng thẳng đến mức không thốt nên lời.
"Không sao đâu, tôi chấp nhận được mà." – Tôi thản nói.
"Một tháng." – Bác sĩ trả lời
"Có chưa đến."
Ngực tôi… vẫn thắt đau đớn.
ra… tôi chỉ còn một để sống.
Lúc bị mắc bệnh bạch cầu, tôi đã nghĩ mình chết rồi.
Tôi đã cường đến giờ, chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết.
Nhưng khi khoảnh khắc ấy thực sự đến…
Tôi lại thấy… không dễ chấp như mình
Dù tôi không khóc.
Ngược lại, Lục Dương — một người ông trưởng thành, lại gục xuống khóc nở bên cạnh tôi.
Đến mức bác sĩ lúc đó cũng không biết an ủi tôi… hay an ủi anh ấy.
Tôi Lục Dương rời khỏi bệnh viện.
Bác sĩ từng đề nghị tôi nhập viện theo dõi, nói rằng có chứng còn kịp cấp cứu.
Nhưng… cấp cứu xong rồi thì sao?
Lại chờ chết tiếp
nghĩ… đôi lúc sĩ cũng thật hài hước.
ngồi trong xe của Lục Dương.
Anh gục đầu lên lăng, cứ thế khóc.
"Lục Dương, thôi đừng khóc nữa – Tôi bất lực nói.
"Tại sao người tốt lại không được báo đáp?! Tô Sơ, em tốt vậy… sao lại để phải chịu những này…" – lẽ Lục đã nén lâu, cùng cũng trút hết uất nghẹn.
"Chẳng lẽ ông trời mù rồi
Tôi cười
"Biết đâu kiếp trước em tạo nghiệp nhiều nên kiếp này khổ như vậy. Nhưng tin, kiếp sau… em sẽ là một người thật phúc."
tôi nói vậy, Lục Dương lại càng to hơn.
"Thôi, đừng nữa. còn hứa với xem đất mà. em rồi còn chẳng có chỗ nằm thì sao?" – Tôi anh.
Lục Dương lau nước mắt, gật đầu.
Chúng quay về quê tôi.
Thực lòng mà nói, tôi không thích thành này.
Tuổi thơ đầy bất hạnh của tôi đều với nơi đây.
Điều duy nhất khiến tôi ghét vì gặp Giang Từ tại
Dẫu sao thì… lá rụng cũng phải cội.
Bắc Kinh, dù tôi có yêu đến đâu… cũng không phải nơi thuộc về.
Tôi và Lục Dương đi khắp
Cuối tôi chọn một mảnh đất hoang.
đất ấy ra biển, xung quanh toàn lau sậy, nhìn ra xa, thật sự đẹp.
Lục Dương thích:
"Nơi hẻo lánh quá, xung chẳng có gì không sao?"
Tôi "Anh nghe ma sợ gì chưa?"
"..."
"Sau này anh cần đến thăm em năm một lần là Em thích hoa hồng trắng." – Tôi nói, rồi nhớ ra từ Kinh về đây hơi xa, nên đổi giọng: "Thôi, năm năm một lần được, em là người chịu cô đơn giỏi nhất mà."
Mắt Lục Dương lại đỏ hoe.
Hồi đại học, anh từng bị khi chơi bóng rổ còn không
Chọn được phần xong, tôi cũng không lại Bắc Kinh nữa.
Ở đó… tôi không có vẫn thuê trọ.
nhà tốt với tôi, tôi không muốn vì cái chết của mình mà ảnh cho của chị ấy sau này.
Dĩ nhiên, ở đây tôi cũng chẳng có nhà.
đã nghĩ kỹ
Tôi sẽ vào một viện ở sống nốt quãng thời gian cùng.
Chết ở bệnh viện… không làm đến bất kỳ ai.
Chỉ là… tôi rồi, vẫn phải Lục Dương từ Bắc Kinh ra đây đốt rồi chôn mình ở mảnh đất tôi chọn sẵn.
Khi nói với Lục kế hoạch của mình, anh không vội về Bắc Kinh nữa.
Anh nhất phải… ở tôi.
không thể đuổi anh đi nên đã dẫn anh đến một nơi khác.
Đó là một khu cư hơi cũ kỹ.
Trong khu có một sân chơi nhỏ.
em bé đang nô đùa.
Ánh tôi dừng lại ở một bé gái khoảng hai ba tuổi.
Cô bé rất lập, cứ quyết muốn trượt cầu trượt một mình.
Người bên cạnh lo lắng, khẽ bảo: "Hoa Hoa, ngoan nào, bà nội dìu con lên thang trượt nhé."
"Tự con làm được mà ơi, bà nhìn con chơi – bé vừa nói cố đẩy bà ra. Bà chỉ biết bên bảo vệ, chực để cháu nếu cần.
chơi rất lâu.
Cuối cùng, bà nhàng dỗ: "Hoa về thôi nhé, lát ông nội, ba mẹ về sẽ ăn cơm cùng con."
"Nhưng con muốn chơi thêm chút xíu." – Bé gái nũng nịu.
"Lần sau bà dẫn con nhé, được không?"
"Ok." – Bé gái ngoan ngoãn gật đầu, lại giọng: "Bà ơi bế con đi."
Bà cười thương ôm cháu vào lòng rồi chầm chậm rời đi.
khi đi, có lẽ kìm lòng nhìn lại một cái— lại tiếp tục bước.
cũng ngoảnh người rời đi.
Lục Dương cạnh bỗng hỏi: "Con bé đó... là con gái của em à?"
"Là cháu của mẹ em."