Nước Ngược Khó Qua
xe rời khỏi ngoại ô, tiến về trung tâm thành phố.
Nhìn ra ngoài sổ, đường phố đông xe cộ nập, tôi bỗng có chút lạc lõng.
Tám năm tù, bên ngoài dường như thay rất nhiều. Nhưng cũng có vẻ như, chẳng có gì thay cả.
vả
Qua gương chiếu hậu, Phong Bạch Lâm liếc nhìn Đôi mắt sắc lạnh của anh dường như dịu đi đôi chút khi nhìn phía
với tám năm trước, anh ta thay rất nhiều. Gương mặt góc cạnh hơn, khí chất cũng hơn.
càng giống cha ta.
Tôi giơ tay, ngoắc ngoắc ngón tay phía ta.
Phong Bạch Lâm cau mày, do dự một chút, nhưng vẫn đưa cho tôi một bao thuốc và chiếc bật lửa.
"Hút ít thôi."
Tôi liếc anh ta cái, cười nhạt. Hiển nhiên, tôi không hề để lời anh tai. Tôi ra một điếu, châm làn khói nhàn nhạt phả ra từ khóe môi.
"Nhờ phúc của anh, mấy năm trong tù tôi sống cũng không tệ."
Đây không phải một câu mỉa mai.
Lý Tuấn Thành bỏ ra một số tiền lớn để mua chuộc những tù nhân bên trong, khiến tôi vừa vào ăn đòn không ngớt.
Những kẻ nhận tiền tôi vào những khuất của nhà giam, nơi không có camera, đánh tàn nhẫn.
Lần nghiêm trọng nhất, tôi đánh gãy một chân.
Những gì tôi từng chịu khi bị Quan Hiểu Nam nạt năm xưa, so với trong tù, chỉ như trò trẻ con.
ta thực sự nên vào đó học hỏi một chút.
Họ đinh nhọn vào giày của bắt mang chúng bộ vào mỗi sáng.
Họ giấu kim khâu vào gối, vào chăn của tôi.
nhổ nước bọt vào cơm của tôi…
Mãi khi tôi bỏ một số tiền lớn để một câu nói.
Ngay có ra tay, cả nhà giam được thay máu, và tôi đã bỏ đôi chân của kẻ cầm hạ tôi.
Lúc đó, không một ai dám lên tiếng.
Từ về không còn ai dám động vào nữa.
Số tiền tôi mang theo khi ra tù, tất cả đều là tiền mà Lý Tuấn Thành đã trả cho bọn tù nhân để hành hạ tôi.
Chúng không dám mà đã hoàn trả lại từng đồng.
Còn đem tất cả trả lại cho Lý Tuấn
"Đây là lời dặn dò cuối cùng của cha tôi khi mất."
Giọng điệu của Phong Bạch Lâm rất thản nhiên.
Anh ta rất giống cha nhưng cũng không hoàn giống.
Ví dụ như… cha anh ta sẽ không bao nhìn tôi ánh mắt này.
"Có muốn đến gặp ông ấy không?"
"Trước tiên, đến tiệm hoa."
dụi tắt điếu thuốc. Phong Lâm khẽ gật đầu, lái xe về phía hàng hoa.
Xuống xe, tôi chọn vài bông hồng đỏ.
Tôi định lấy vài cúc trắng, khi lời sắp thốt ra, tôi lại lại.
Tôi ôm bó hồng đỏ đến trang.
Phong Bạch Lâm dẫn tôi đến một ngôi mộ.
Tôi cúi xuống, nhẹ nhàng đặt những bông hoa trước bia mộ.
Ngón tay tôi nhẹ lên tấm ảnh khắc đó.
Phong Hành.
Cha của Phong Bạch Lâm.
Và cũng là người đàn ông tôi từng yêu.
Mười một năm trước, khi bị đám cho vay nặng giày vò đến sống dở chết dở, ông ấy đi qua
Phong Hành không phải một người tốt.
Nhưng đối tôi, ấy là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của tôi khi đó.
Ông ấy đưa tôi vào bệnh viện, nói với tôi
"Sự trong của một người phụ nữ, chưa bao giờ nằm ở tấm váy cô ấy mặc."
Ông ấy dạy tôi rằng:
"Muốn đối với kẻ ác, có nhiều Đôi khi, chính ta cũng phải trở thành ngọn lửa."
Hôm đó, tôi lê thân vết thương về nhưng Lý Tuấn Thành đã đuổi tôi ra ngoài.
Là Hành đã đưa tay ra, kéo tôi khỏi vực thẳm.
Ông ấy giúp tôi ba chuyện.
Chuyện thứ tôi tận tay giết chết kẻ từng giày vò tôi.
Chuyện hai, tôi tìm ra sự thật về chết của cha tôi.
thứ ba, tôi trở thành người nữ của ông ấy.
Tôi đi theo Phong Hành.
Năm đó, tôi vừa tròn 18.
Còn ông ấy… đã 57 tuổi.
Nhà Phong có tiền, có lực.
cả mọi người đều biết tôi đi theo Phong vì điều gì.
Tôi chưa bao giếm, còn Phong thì càng rõ hơn ai hết.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến cách ông ấy đối với
Tôi luôn ở bên cạnh ông ấy, ông ấy từng chút một tôi cách hành công ty, cách xử lý việc.
ấy cho tôi sự quan tâm mà tôi đã suốt bao
Ông ấy cho tôi sự chân
Còn tôi, tôi dành cho ông ấy tình duy nhất còn lại trong mình.
Tôi đã yêu Hành.
Dù tình yêu ấy vượt qua cả tuổi tác lẫn lễ
Nhưng chưa ba năm, sức khỏe của Phong Hành ngày càng suy yếu.
Lúc ấy, có kẻ muốn thừa hạ bệ nhà họ Phong, và tiêu của chúng con trai của ông – Phong Bạch Lâm.
cả mọi người đều hiểu, người thừa kế như Bạch Lâm bị vào thì cả sản nghiệp nhà họ Phong sẽ bị chìm.
Lúc đó, cả họ Phong rơi vào hỗn
Phong Hành còn đang nằm trong phòng sức cấp cứu, chưa biết khi nào mới tỉnh lại.
biết, ông ấy coi trọng Phong Bạch Lâm đến nhường nào.
nên, anh ta gánh từ trên trời rơi xuống, để anh ta có đứng vững giới kinh doanh.
Tôi vào tù thay cho Bạch Lâm.
không hối hận.
Điều duy nhất khiến nuối tiếc…
Là tôi được Phong lần
áp trán lên bia mộ lạnh lẽo, hơi thở phả lên lớp đá cẩm thạch, nhưng không thể sưởi ấm nổi cái lạnh thấu xương này.
Giống như tám cũng không thể xóa đi hận thù lòng tôi.
"Tôi hứa cha rằng sau khi tù, tôi sẽ cưới cô. Hôn lễ được ấn định vào tuần sau, nếu cô có yêu cầu gì, cứ nói."
Giọng nói của lên lưng.
"Trước nhắm ông ấy nói là điều mà ông ấy chưa kịp cho cô, là món nợ ông ấy còn thiếu."
Tôi khẽ nhếch môi, cười nhạt.
"Ông ấy nợ tôi sao…?"
Một lời hứa cưới tôi, bảo vệ tôi suốt quãng đời còn lại.
Tôi chậm rãi đứng dậy, đi hơi ấm còn lại trên mặt.
Quay người tôi tay phủi đi vương trên vai của Phong Bạch Lâm.
Nhìn gương giống Phong Hành đến bảy phần kia, tôi khẽ lắc đầu.